CHƯƠNG 1: TỈNH DẬY VÀ 18 TỶ TIỀN MẶT
Máu như đông cứng trong từng thớ cơ, ngạt thở và buốt giá.
Trầm Cảnh đột ngột bật chồm dậy từ chiếc nệm lò xo cũ kỹ, hai bàn tay bấu chặt lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội, dốc kiệt sức hít từng ngụm khí lớn vào buồng phổi. Cơn bóp nghẹt tàn khốc dưới lớp hố tuyết tử thần ở kiếp trước vừa rút đi, nhường chỗ cho luồng không khí oi nồng, rát bỏng của buổi sáng đầu hạ sộc thẳng vào vòm họng. Lưng áo phông ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hàm răng anh vẫn va vào nhau bần bật, cảm giác tê tái của nền nhiệt âm năm mươi độ C như vẫn còn ngấm sâu trong tủy sống.
Anh chậm rãi đưa bàn tay run rẩy lên trước mặt. Không có những vết lở loét hoại tử rỉ mủ, cũng chẳng còn cảm giác tê dại mất hoàn toàn xúc giác. Ánh nắng tháng sáu gay gắt chiếu qua khung cửa sổ kính chỉ khiến làn da anh hơi bỏng rát. Anh siết chặt năm ngón tay thành một cú đấm thép, lắng nghe nhịp đập dồn dập, mạnh mẽ nơi cổ tay.
Anh quay đầu nhìn sang góc bàn làm việc ngổn ngang tài liệu cũ, nơi màn hình chiếc điện thoại thông minh đang nhấp nháy dòng sáng sắc lạnh:
09:15 - Ngày 14 tháng 5.
Đúng sáu mươi ngày trước khi Kỷ Băng Hà toàn cầu giáng xuống.
Sự bàng hoàng của phép màu trọng sinh chỉ thoáng qua trong tâm trí vỏn vẹn vài giây trước khi bị bản năng sinh tồn trui rèn qua ba năm địa ngục kiếp trước nghiền nát thành tro bụi. Trái tim Trầm Cảnh đập liên hồi như trống trận, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen thẳm là sự tỉnh táo, lạnh lùng đến cực hạn.
Sáu mươi ngày nữa, cơn bão tuyết toàn cầu sẽ bất ngờ ập xuống không một tiếng báo động. Nhiệt độ bề mặt địa cầu lao dốc không phanh xuống âm năm mươi, rồi âm sáu mươi độ C. Mạng lưới năng lượng và điện lực quốc gia sụp đổ hoàn toàn trong vòng chưa đầy một tuần, biến thế giới văn minh thành một nghĩa địa băng giá khổng lồ. Anh vẫn nhớ như khắc sâu vào xương tủy cảm giác co ro dưới ba lớp chăn mỏng rách rưới trong căn chung cư cũ, nghiến răng nhai từng mẩu bìa carton ngâm nước ấm để duy trì chút hơi tàn trước khi hoàn toàn hóa thành một khối đá vô tri.
Và rồi, ký ức kinh hoàng về ngày định mệnh ấy bủa vây, nhói lên như một nhát dao đâm thẳng vào tâm can.
Trong trận bão tuyết năm đó, con chó Becgie Đức thuần chủng của anh — Hắc Phong, dẫu đã gầy trơ xương sườn và kiệt sức, vẫn cố lết thân hình lạnh ngắt áp sát vào ngực chủ để truyền chút hơi ấm yếu ớt cuối cùng. Khi toán người đói khát, bần cùng hóa thành dã thú phá cửa xông vào căn hộ, chính Hắc Phong đã gầm lên điên cuồng, lao thẳng tới cắn đứt yết hầu một tên trước khi bị hàng chục nhát gậy sắt giáng xuống đầu đến chết tươi. Xác nó bị lột da, xẻ thịt ngay trước mắt anh trong tiếng cười cợt bệnh hoạn.
Cơ hàm Trầm Cảnh bạnh ra, gân xanh nổi cộm trên thái dương, ánh lên một tầng sát ý lạnh lẽo.
Anh bật dậy, bước thẳng vào nhà vệ sinh, mở vòi nước lạnh xối thẳng lên đầu để gột rửa lớp mồ hôi nhầy nhụa. Tấm gương hoen ố phản chiếu khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sâu hoắm hằn quầng thâm của một thanh niên hai mươi sáu tuổi.
Sáu mươi ngày. Đủ để lật tung ván cờ này.
Trầm Cảnh bước nhanh ra bàn làm việc, nhấc điện thoại bấm một dãy số đã được khắc sâu vào tâm trí từ kiếp trước:
"Alo, Trung tâm huấn luyện nghiệp vụ khuyển quốc tế phải không? Tôi là Trầm Cảnh, chủ nhân của con Becgie tên Hắc Phong. Tôi muốn đón nó về ngay lập tức. Đúng vậy, hợp đồng gửi huấn luyện vẫn còn thời hạn hai tháng, tôi chấp nhận đền bù toàn bộ chi phí đơn phương chấm dứt. Tôi sẽ chuyển khoản ngay bốn mươi triệu tiền cọc và phạt vi phạm, tầm mười giờ rưỡi tôi có mặt tại trung tâm!"
Trong tài khoản ngân hàng lúc này chỉ còn vỏn vẹn bốn mươi lăm triệu đồng tiền tiết kiệm còm cõi. Chuyển đi bốn mươi triệu, số dư thực tế chỉ còn lại đúng năm triệu đồng. Trắng tay hoàn toàn. Nhưng trong ánh mắt Trầm Cảnh không hề có một giây chần chừ hay tiếc nuối. Được sống lại, việc đầu tiên anh phải làm không phải là đi kiếm tiền, mà là đón bằng được người đồng đội duy nhất đã chết vì mình.
Mười giờ bốn lăm phút sáng. Cổng chính Trung tâm huấn luyện nghiệp vụ khuyển ở ngoại ô thành phố Lăng Châu.
Cánh cửa sắt vừa hé mở, một nhân viên huấn luyện đang phải dùng toàn lực gì chặt sợi xích cáp ngắn trong tay. Ở đầu dây bên kia, một khối cơ bắp màu đen pha vàng cháy nặng gần bốn mươi ký đang gầm gừ căng cứng từng thớ thịt. Đôi tai tam giác vểnh ngược cùng ánh nhìn hoang dại, tinh anh đặc trưng của giống Becgie thuần chủng dán chặt vào bóng hình Trầm Cảnh.
Vừa nhìn thấy chủ nhân quen thuộc, con chó lập tức phát ra những âm thanh ư ừ dồn dập trong lồng ngực, hai chân trước chồm mạnh lên không trung khiến nhân viên huấn luyện suýt ngã chúi về phía trước.
"Thả xích ra!" Trầm Cảnh hạ lệnh dứt khoát.
Ngay khoảnh khắc sợi xích vừa bung mở, Hắc Phong phóng đi như một mũi tên đen xé gió. Nó chồm hai chân trước nặng trịch lên ngực anh, cái đuôi dài ngoáy liên hồi quất mạnh vào ống quần, chiếc lưỡi nóng hổi liếm cuồng nhiệt lên khắp mặt và cổ chủ nhân.
Cảm nhận rõ rệt luồng hơi thở ấm nóng, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ cùng nhịp tim dồn dập của Hắc Phong, mười đầu ngón tay Trầm Cảnh run lên bần bật.
Anh quỳ sụp xuống nền đá dăm gồ ghề, buông thõng chiếc chìa khóa xe, hai tay ôm ghì lấy cổ con chó, vùi mặt vào lớp lông dày cụm còn vương mùi nắng gió. Mùi cơ thể nồng đượm, sống động và ấm áp ấy khác hoàn toàn với mùi máu tanh nồng và thi thể lạnh ngắt trong ký ức ám ảnh.
"Sống rồi... Mày vẫn còn sống, Hắc Phong." Trầm Cảnh nghẹn ngào khàn đặc giọng. Các khớp ngón tay anh siết chặt đến mức trắng bệch.
Hắc Phong dường như cảm nhận được làn sóng cảm xúc mãnh liệt đến xé lòng từ người chủ vốn luôn điềm tĩnh. Nó ngừng hẳn những cú nhảy nhót phấn khích, khe khẽ rên rỉ trong cổ họng rồi dịu dàng dụi cái mõm ướt lạnh vào hõm cổ anh.
Nhân viên trung tâm đứng bên cạnh tròn mắt kinh ngạc định lên tiếng, nhưng khi chạm phải ánh mắt đỏ ngầu, lạnh lẽo tựa vực sâu của Trầm Cảnh, anh ta nuốt ngược lời định nói, lùi lủi lùi lại phía sau.
Trầm Cảnh hít sâu một hơi, đè nén mọi cảm xúc cuộn trào xuống tận đáy lồng ngực. Anh đứng phắt dậy, phát ra mệnh lệnh gọn ghẽ:
"Ngồi!"
Lập tức, Hắc Phong thu mình ngồi sát xuống mặt đất, đôi mắt sáng rực không rời chủ nửa bước, chiếc mõm khẽ cọ vào đầu gối anh như một thói quen nịnh nọt thân thuộc.
"Đi về thôi."
Con chó phát ra một tiếng gầm gừ đanh gọn rồi đứng dậy, bước sóng đôi sát sạt bên chân trái anh.
Mười hai giờ ba mươi phút chiều ngày 14 tháng 5.
Trầm Cảnh dắt Hắc Phong đứng trước cửa căn hộ chung cư rộng sáu mươi tám mét vuông ở khu ngoại ô Lăng Châu — tài sản duy nhất do cha mẹ quá cố để lại. Không gian bên trong phủ một lớp bụi mờ. Anh khựng lại vài giây, ánh mắt lướt qua bức ảnh gia đình treo trang trọng trên tường phòng khách. Sự cay đắng xẹt qua rồi nhanh chóng bị dập tắt bởi ý chí sắt đá. Anh xoay người, dứt khoát cầm theo cuốn sổ đỏ gốc bước ra ngoài.
Căn hộ này có giá thị trường khoảng ba tỷ tám trăm triệu đồng. Nếu bán theo quy trình thương mại thông thường qua môi giới, anh sẽ mất ít nhất vài tuần đến hàng tháng trời hoàn tất thủ tục sang tên. Thời gian chính là sinh mạng, anh không có xa xỉ phẩm đó để phung phí.
Con đường duy nhất để gom lượng tiền mặt khổng lồ ngay trong ngày: Cầm cố tài sản vay nóng xã hội đen.
Trầm Cảnh bấm máy gọi cho Trùm Báo — một tay trùm cho vay nặng lãi khét tiếng kiểm soát toàn bộ khu vực ven đô Lăng Châu. Những kẻ này luôn nắm trong tay lượng tiền mặt khổng lồ sẵn sàng giải ngân chớp nhoáng mà không cần qua quy trình thẩm định rườm rà của ngân hàng.
Mười ba giờ ba mươi phút, tại một quán cà phê chòi kín mít nép mình sau hàng cây rậm rạp bên quốc lộ.
Trùm Báo ngồi vắt chân chữ ngũ trên chiếc ghế mây kẽo kẹt, cổ đeo sợi dây chuyền vàng bản lớn nặng trịch. Gã hất hàm liếc cuốn sổ đỏ trên bàn, nhếch mép cười khẩy:
"Chú Cảnh, căn chung cư này của chú định giá vay kịch khung tầm hai tỷ là hết đất. Anh thiện chí giải ngân tiền mặt luôn chiều nay, lãi suất ba phần trăm một tháng. Chịu được thì ký."
Trầm Cảnh điềm nhiên ngồi đối diện, không thèm động đến cốc trà đá đóng váng ruồi trước mặt. Anh gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn gỗ, giọng nói phẳng lặng không một gợn sóng:
"Cầm cố sổ đỏ, giải ngân hai tỷ tám trăm triệu tiền mặt hoặc chuyển khoản trước mười sáu giờ chiều nay. Lãi suất tháng đầu tiên tính bốn phần trăm. Sang tháng thứ hai nếu tôi không tất toán, toàn quyền anh phát mại căn nhà."
Trùm Báo ngẩn người, sau đó bật cười ha hả đầy khinh miệt. Gã chồm người về phía trước, định dùng khí thế bặm trợn của kẻ đầu gấu để ép giá. Nhưng khi ánh mắt gã chạm phải đôi mắt phẳng lặng, tối sầm như đáy giếng của Trầm Cảnh, sống lưng gã bỗng lạnh toát một luồng khí lạnh vô hình. Trong thần thái của thanh niên trẻ tuổi này hoàn toàn không có sự quẫn bách của một kẻ ngập ngụa nợ nần, mà là sự tàn nhẫn, vô cảm của kẻ sẵn sàng lật bàn bất cứ lúc nào.
Lợi nhuận từ mức lãi suất khủng cùng tài sản thế chấp vượt giá trị khiến lòng tham của Trùm Báo lấn át tất cả. Gã đập mạnh đùi xuống bàn, quát lớn:
"Được! Mẹ kiếp, chú em dứt khoát thế thì anh chiều. Ra thẳng văn phòng công chứng ký hợp đồng ủy quyền định đoạt tài sản và giấy vay tiền ngay lập tức!"
Mười lăm giờ ba mươi phút chiều cùng ngày, mọi thủ tục pháp lý cầm cố hoàn tất. Tiếng chuông thông báo biến động số dư vang lên trên màn hình điện thoại: Hai tỷ tám trăm triệu đồng đã chảy thẳng vào tài khoản của Trầm Cảnh.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sức nặng của con số. Kiếp trước, anh chết gục vì một mẩu bánh mì mốc meo. Kiếp này, những con số này chính là tiền đề cho khẩu súng và khiên giáp.
Hai tỷ tám trăm triệu là một gia tài với người thường, nhưng để xây dựng một pháo đài sinh tồn chống chọi lại kỷ băng hà suốt mười năm, trang bị hệ thống năng lượng độc lập, máy phát điện công nghiệp và kho dự trữ khổng lồ, số tiền đó chỉ như muối bỏ biển.
Mục tiêu tối thiểu anh cần để khởi động kế hoạch là mười tám tỷ đồng.
Bốn ngày tiếp theo, Trầm Cảnh lao vào guồng quay khốc liệt của dòng vốn.
Anh trích ra hai trăm tám mươi triệu đồng để mua lại một chiếc xe bán tải Isuzu D-Max cũ máy dầu hai cầu, gầm cao máy thoáng, chuyên dụng cho địa hình hiểm trở. Đưa Hắc Phong đi kiểm tra thú y toàn diện, tiêm chủng đầy đủ và ôm trọn nguồn thức ăn hạt cao cấp đủ dùng cho nửa năm.
Đồng thời, anh chi một trăm năm mươi triệu đồng tiền cọc để thuê trọn thời hạn ba năm một nhà kho công nghiệp rộng một nghìn mét vuông tại Khu công nghiệp Bắc Hòa. Điểm chiến lược đắt giá nhất của nhà kho này là phía dưới nền bê tông có sẵn một căn hầm chứa hàng cũ âm sâu bốn mét, diện tích gần một trăm năm mươi mét vuông do chủ cũ để lại từ thời làm kho lạnh.
Cầm chiếc chìa khóa sắt nặng trịch trên tay, Trầm Cảnh bước xuống căn hầm tối om. Hắc Phong lững thững chạy lon ton xung quanh, tiếng móng chân khua lộc cộc trên nền bê tông cũ kỹ.
Trầm Cảnh dậm mạnh chân xuống sàn, dùng gót giày kiểm tra độ dày của lớp kết cấu. Căn hầm có sẵn hệ thống khung cột chịu lực bê tông cốt thép cực kỳ kiên cố. Thay vì mất nhiều tháng trời thuê thợ đào bới từ đầu, anh chỉ cần đổ tiền gia cố lớp cách nhiệt chuyên dụng, lắp đặt hệ thống cửa thép chống bạo động và máy lọc khí tuần hoàn. Mọi công đoạn hoàn toàn có thể hoàn tất trong vòng chưa tới ba tuần.
Anh nhếch môi, cúi xuống thì thầm với con chó đang đứng sát bên chân:
"Nơi này, chính là chốn chúng ta quật khởi."
Toàn bộ bước chuẩn bị cơ bản đã hoàn tất. Phần còn lại, anh chờ đợi phát súng lệnh bùng nổ từ thị trường tài chính toàn cầu.
Tổng số vốn tiền mặt còn lại trong tài khoản sau khi trừ chi phí mua xe, thuê kho, vật dụng cho chó và phí sinh hoạt là hai tỷ ba trăm năm mươi triệu đồng. Sau khi quy đổi và trừ phí chuyển đổi P2P ngầm, anh nạp tròn chín mươi lăm nghìn chín trăm đô la Mỹ vào tài khoản giao dịch quốc tế.
Ngày 18 tháng 5.
Bên trong căn phòng khách sạn thuê tạm ở trung tâm Lăng Châu, ba chiếc máy tính xách tay gầm rú liên tục. Hắc Phong kiên nhẫn nằm phục sát dưới gầm bàn, thỉnh thoảng lại gác cằm lên mu bàn chân chủ nhân.
Thập phần đúng mười ba giờ trưa.
Bảng điện tử thị trường đột ngột chuyển sang một màu đỏ rực như máu. Giá Bitcoin lao dốc không phanh từ mốc bốn mươi hai nghìn đô la sập thẳng xuống vùng hai mươi tám nghìn năm trăm đô la. Trầm Cảnh không một chút do dự, nạp toàn bộ số vốn quy đổi vào, kích hoạt lệnh BÁN KHÔNG (Short) với đòn bẩy x6 bám chặt theo đà sập sàn. Chỉ trong vài nhịp nến cắm đầu, lệnh Short khớp thành công rực rỡ, kéo tổng tài sản trong tài khoản vọt lên mức hai trăm tám mươi nghìn đô la Mỹ.
Ngay tại mốc hỗ trợ cứng hai mươi tám nghìn năm trăm, đà rơi bất ngờ khựng lại. Khớp nối với ký ức nguyên vẹn từ kiếp trước, Trầm Cảnh lập tức đảo chiều chiến thuật, chia nhỏ nguồn vốn hai trăm tám mươi nghìn đô la nhồi liên tục các lệnh MUA BẮT ĐÁY (Long) với đòn bẩy cực đại x30 quanh vùng giá hai mươi tám nghìn tám trăm.
Vừa chốt lệnh xong, thị trường bỗng xuất hiện một cú quét thanh lý tàn độc, giá cắm đầu đâm thủng mốc xuống đúng hai mươi tám nghìn một trăm đô la.
Màn hình nhấp nháy những vạch đỏ rực rỡ đến chói mắt. Tỷ lệ sụt giảm hai phẩy bốn mươi ba phần trăm nhân với đòn bẩy x30 khiến toàn bộ ký quỹ bốc hơi hơn bảy mươi phần trăm. Cảnh báo Margin Call nhảy liên tục trên góc màn hình, tài khoản tiến sát vách vực thẳm của sự thanh lý sạch sẽ chỉ trong vỏn vẹn vài chục đô la ngắn ngủi. Mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa dọc sống lưng Trầm Cảnh. Ngón tay anh khẽ run lên bên phím cắt lỗ, nhưng nhịp tim anh vẫn đập vững chãi, toàn bộ cơ thể định hình như pho tượng đá. Anh thừa hiểu đây chỉ là chiêu trò quét lệnh tàn nhẫn của các quỹ đầu cơ lớn trước khi kéo giá ngược dòng.
Đúng mười lăm phút sau, một cây nến xanh khổng lồ đâm thẳng thấu trời xanh, giá giật ngược từ hai mươi tám nghìn một trăm vọt một mạch phá vỡ mốc ba mươi lăm nghìn đô la Mỹ.
Suốt mười bốn ngày đêm tiếp theo, Trầm Cảnh duy trì trạng thái kiệt quệ với thời gian ngủ chưa đầy hai tiếng mỗi ngày. Đôi mắt anh đỏ ngầu dán chặt vào từng đường nến nhảy múa điên cuồng trong đêm tối. Có những thời điểm sàn giao dịch sập mạng vì lượng truy cập quá tải, anh buộc phải giữ cái đầu lạnh tuyệt đối để thao tác thủ công từng lệnh chốt lời, nuốt trọn từng nhịp sóng hồi nghẹt thở mà anh mang theo từ địa ngục kiếp trước.
Đến ngày 1 tháng 6, anh hạ lệnh đóng toàn bộ vị thế. Tổng số dư tài khoản giao dịch chính thức chạm mốc bảy trăm sáu mươi tám nghìn đô la Mỹ.
Để rút số tiền khổng lồ này thành tiền mặt sạch mà không bị hệ thống ngân hàng phong tỏa hay vướng vào vòng nghi vấn của cơ quan thuế vụ, Trầm Cảnh tìm lại Trùm Báo, vung tay chi bốn phần trăm hoa hồng để thông qua hệ thống rửa tiền và giao dịch OTC ngầm của gã.
Nhìn khoản tiền hoa hồng béo bở rơi vào tay, Trùm Báo mắt sáng như sao, lập tức huy động toàn bộ mạng lưới chân rết gom tiền mặt giải ngân liên tục qua các tài khoản trung gian trong suốt ba mươi sáu giờ đồng hồ.
Phép tính nhanh chạy vụt qua đầu Trầm Cảnh:
Bảy trăm sáu mươi tám nghìn đô nhân tỷ giá hai mươi bốn nghìn năm trăm đồng tương đương mười tám tỷ tám trăm mười sáu triệu đồng.
Trừ đi bốn phần trăm phí dịch vụ ngầm của Trùm Báo (bảy trăm năm mươi hai triệu sáu mươi tư nghìn đồng).
Ting.
Màn hình điện thoại vang lên thông báo tin nhắn chốt số dư giao dịch cuối cùng.
Tổng nguồn vốn tiền mặt thực nhận trong tay: Mười tám tỷ không trăm sáu mươi ba triệu đồng.
Trầm Cảnh gập mạnh máy tính lại. Anh cẩn thận chuyển từng vali dày cộp chứa mười tám tỷ tiền mặt xếp gọn gàng vào hàng ghế sau chiếc Isuzu D-Max dán kính tối màu, để Hắc Phong nằm phục canh giữ ngay bên cạnh.
Để bảo mật tuyệt đối, anh không mang số tiền mặt này cất giấu ngay dưới hầm ngầm Bắc Hòa. Việc thuê đội thợ thi công ra vào cải tạo hầm trong hai mươi ngày tới sẽ tiềm ẩn rủi ro lộ thông tin hoặc bị kẻ gian dòm ngó. Trầm Cảnh lái xe đưa toàn bộ các vali tiền về cất giấu tạm thời trong hệ thống tủ âm tường lắp khóa mật mã an toàn tại một căn hộ cao cấp thuộc khu đô thị biệt lập có bảo vệ trực nghiêm ngặt hai mươi tư trên hai mươi tư do anh thuê ngắn hạn. Anh gia cố thêm cáp thép khóa chặt vào kết cấu chịu lực của căn phòng, đợi đến khi pháo đài ngầm hoàn thiện hoàn toàn lớp cửa thép chống nổ cuối cùng mới chính thức chuyển kho.
Xử lý xong bài toán an ninh tài sản, Trầm Cảnh đứng ở ban công căn hộ cao tầng, nhấp một ngụm trà nguội ngắt. Cái nắng hè oi ả ba mươi lăm độ C bao trùm dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng cười nói rôm rả phát ra từ các tụ điểm ăn uống. Không một ai hay biết rằng chỉ hơn một tháng nữa, khung cảnh phồn hoa này sẽ vĩnh viễn vùi chôn dưới nấm mồ băng tuyết.
Hôm nay đã là ngày 1 tháng 6. Thời gian đếm ngược chỉ còn đúng bốn mươi hai ngày.
Trầm Cảnh cúi xuống vuốt ve lớp lông dày của Hắc Phong. Mười tám tỷ vẫn chưa đủ để mua trọn vẹn mọi thứ anh cần cho cuộc chiến sinh tồn dài hạn. Nhưng đó là thứ vũ khí tài chính sắc bén nhất để anh ép các nhà cung cấp phải cúi đầu giao dịch trước khi trật tự nhân loại sụp đổ.
Trầm Cảnh nhấc điện thoại, trực tiếp bấm số của đơn vị thi công công trình ngầm và kho bảo mật công nghiệp hàng đầu:
"Alo, Công ty xây dựng phải không? Tôi cần cải tạo gấp một nhà kho một nghìn mét vuông tại Khu công nghiệp Bắc Hòa, có hầm ngầm một trăm năm mươi mét vuông bên dưới. Yêu cầu lót bông cách nhiệt siêu hạn, gia cố kết cấu thép chịu lực, lắp đặt cửa chống nổ dày ba lớp và hệ thống lọc khí tuần hoàn khép kín. Chiều nay cử ngay đội ngũ kỹ sư trưởng xuống khảo sát hiện trường để chốt phương án và ký hợp đồng. Tiền cọc chuyển ngay sau khi ký. Đúng hai mươi ngày phải hoàn thành bàn giao nghiệm thu!"