🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Ma Tổ

Q2·Ch.9: Địa Ngục Cũ

📖 Quyển 2: KHU VƯỜN CHO NGƯỜI CHẾT

~14 phút đọc · 2685 từ · · ⚠️ Báo cáo

Khu vườn của anh đã có một cư dân, và điều đó, trớ trêu thay, làm anh thấy dốt hơn bao giờ hết.

Vì trước khi có cư dân đầu tiên, mọi thứ chỉ là lý thuyết. Anh dựng một thế giới, dạy cái trí vận hành nó, và anh có thể tự nhủ mình đang làm đúng. Nhưng giờ, khi có một linh hồn thật sống trong đó, một sinh linh mà anh chịu trách nhiệm, thì anh bắt đầu thấy tất cả những gì mình chưa biết. Anh không biết một xã hội trong phiên nên vận hành ra sao khi có nhiều người. Anh không biết làm sao để một linh hồn không chỉ tồn tại mà thật sự sống, thật sự chín. Anh không biết cái thứ mà cả công trình này rốt cuộc phục vụ, cái hồn lực, sinh ra và vận hành chính xác thế nào.

Anh đã đi từ cái linh cảm mơ hồ trong sào huyệt, qua cái giấc mơ người bạn trao lại, tới chỗ dựng được một khu vườn có người sống. Nhưng anh vẫn đang dò dẫm. Anh chưa hiểu cái nguyên lý sâu nhất của thứ mình đang làm. Và một kẻ như anh không chịu nổi việc vận hành một thứ mà mình chưa hiểu tới tận gốc.

Nên anh quyết định làm cái việc anh luôn làm khi thiếu hiểu biết: anh đi học. Và người thầy tốt nhất, dù là một người thầy anh ghê tởm, chính là kẻ đã làm cái việc này trước anh hàng nghìn năm. Ma đạo. Anh sẽ đi xem một Vạn Hồn Phiên bản gốc, cái mà ma đạo đã vận hành từ lâu, để hiểu cái nguyên lý mà anh đang mò mẫm tái phát minh.

Anh biết chúng tồn tại. Trong những tháng học lỏm ở sào huyệt, anh đã nghe kẻ chủ và những kẻ khác nhắc tới chúng, những pháp bảo chứa cả một thế giới nhốt hồn, những cái lò khổng lồ mà các thế lực ma đạo lớn dùng để luyện hồn lực ở quy mô mà một cái lô đỉnh lẻ không sánh được. Anh đã ghi nhớ những mẩu thông tin ấy, như anh ghi nhớ mọi thứ, không biết bao giờ dùng tới. Giờ anh lần theo chúng.

Anh không xông vào. Anh không bao giờ xông vào. Một Vạn Hồn Phiên bản gốc thuộc về một thế lực ma đạo đủ mạnh để vận hành nó, tức là một thế lực mà anh không có cửa đối đầu. Anh chỉ tới để quan sát, từ xa, an toàn, bằng cái cách cẩu đạo mà anh đã thành thục: thả các đơn vị linh khôi đi trước dò đường, giữ cái khung của mình ở khoảng cách an toàn, và mở rộng tầm quan sát của mình ra mà không phơi mình ra.

Anh tìm được một cái. Ở rìa một lãnh địa ma đạo, một thế lực trung bình vận hành một Vạn Hồn Phiên như một cơ sở sản xuất hồn lực. Anh tiếp cận cẩn thận, mất nhiều ngày, và cuối cùng anh đưa được tầm quan sát của mình tới đủ gần để nhìn vào bên trong cái thứ mà anh đang mò mẫm tái tạo, để thấy tận mắt cái mà ma đạo đã làm với ý tưởng này.

Và cái anh thấy làm anh ghê tởm tới tận đáy hồn.

Bên trong cái phiên ấy cũng là một thế giới. Cũng có một không gian được tạo ra, cũng chứa những linh hồn. Nhưng ở đó sự giống nhau chấm dứt, và cái vực giữa cái anh dựng và cái này mở ra, sâu tới mức chóng mặt.

Cái phiên của ma đạo không phải một khu vườn. Nó là một cái lò khổng lồ đội lốt một thế giới. Những linh hồn bên trong không sống. Chúng bị nhốt trong khổ cảnh, những cảnh giới được thiết kế riêng để h-ành hạ chúng, để giữ chúng trong một trạng thái đau đớn, sợ hãi, tuyệt vọng triền miên. Cái đầu lạnh của Vũ, quan sát từ xa, nhận ra ngay cái logic tàn nhẫn đằng sau nó, và nó khớp chính xác với cái anh đã thấy ở lô đỉnh, chỉ khác quy mô. Ma đạo tin rằng hồn lực sinh ra từ đau khổ. Rằng muốn vắt hồn lực ra khỏi một linh hồn, phải làm nó đau. Càng đau, càng nhiều oán khí, càng nhiều năng lượng để thu hoạch.

Nên chúng làm đúng thế. Chúng nhốt hồn trong địa ngục, và chúng thu oán khí như người ta vắt nước từ một miếng giẻ. Chúng vắt cho tới khi cái linh hồn ấy cạn kiệt, bào mòn, không còn gì để vắt nữa, và khi ấy chúng vứt cái vỏ tàn còn lại đi, để nó tan, và thay bằng một linh hồn mới. Một mô hình khai thác thuần túy. Đốt một linh hồn để lấy một mẻ năng lượng, rồi vứt, rồi đốt cái tiếp theo. Y hệt cái lô đỉnh, chỉ là ở quy mô của cả một thế giới, với hàng vạn linh hồn bị đốt cùng lúc, liên tục, không ngừng.

Vũ quan sát cái địa ngục ấy vận hành, và anh phải dùng tất cả kỷ luật của mình để không quay đi. Anh buộc mình nhìn, vì anh tới đây để học, và anh không được phép để sự ghê tởm ngăn mình học. Nhưng cái anh thấy sẽ ám anh mãi. Anh thấy những linh hồn, những sinh linh từng là người, từng có một cuộc đời, từng yêu và từng được yêu, bị giam trong những cơn ác mộng vô tận, bị h-ành hạ một cách có hệ thống, có tính toán, có hiệu suất, cho tới khi chúng chỉ còn là những cái vỏ rên rỉ chờ được vứt đi. Và tất cả cái đau đớn khổng lồ ấy, tất cả cái địa ngục ấy, chỉ để vắt ra một dòng năng lượng cho một thế lực ma đạo dùng vào những mục đích của nó.

Đây là cái mà ý tưởng của người bạn anh, cái giấc mơ về một nơi cho những linh hồn, đã trở thành trong tay ma đạo. Không phải một khu vườn. Một lò mổ. Một cỗ máy nghiền linh hồn thành nhiên liệu, được vận hành với sự lạnh lùng của một ngành công nghiệp.

Khi anh đã thấy đủ, anh rút lui, cẩn thận như lúc tới, và anh mang cái ghê tởm ấy về cứ điểm của mình. Nhưng anh không chỉ mang về sự ghê tởm. Anh mang về cả một câu hỏi kỹ thuật, và chính cái câu hỏi ấy, chứ không phải sự ghê tởm, mới là thứ cắn rứt anh nhất, vì nó chạm vào một nỗi nghi ngờ mà anh không dám thừa nhận.

Ma đạo đã làm việc này hàng nghìn năm. Chúng không ngu. Một thế lực tồn tại qua ngần ấy thời gian, vận hành những cỗ máy khổng lồ như thế, thì hẳn đã tối ưu cái phương pháp của mình qua vô số thế hệ. Và cái phương pháp chúng chọn, cái phương pháp mà toàn bộ ma đạo đều dùng, là đau khổ. Là khai thác. Là vắt kiệt rồi vứt.

Vậy nếu chúng đúng thì sao.

Cái nghi ngờ ấy làm anh lạnh. Anh đang định làm ngược lại tất cả bọn chúng. Anh đang định vận hành cái phiên của mình bằng hạnh phúc thay vì đau khổ, bằng cách cho linh hồn sống thay vì h-ành hạ chúng. Cái đó nghe nhân đạo hơn, đẹp đẽ hơn, đúng với giấc mơ của người bạn hơn. Nhưng nếu nó không hiệu quả thì sao. Nếu đau khổ thật sự là cách tối ưu để vắt hồn lực, và cả ngàn năm ma đạo đã đúng, thì cái khu vườn của anh, cái nơi chạy bằng hạnh phúc, sẽ chỉ là một giấc mơ đẹp mà yếu ớt, không đủ sức tự nuôi mình, không đủ hồn lực để vận hành cái trí, để duy trì gia tốc thời gian, để chống lại những mối đe dọa. Một thiên đường không đủ sức tồn tại thì chẳng khác gì một lời hứa suông với những linh hồn nó chứa.

Anh ngồi với cái nghi ngờ ấy rất lâu, và anh không gạt nó đi, vì anh chưa bao giờ cho phép mình gạt đi một câu hỏi khó chỉ vì nó làm mình khó chịu. Anh phải trả lời nó. Anh phải biết, chắc chắn, liệu con đường mình chọn có đứng vững được không, hay anh đang xây một thiên đường trên cát.

Nhưng ngay cả khi cái nghi ngờ ấy dâng lên, một phần khác trong anh, cái phần kỹ sư luôn soi vào chi tiết, bắt đầu cảm thấy một điều bất ổn trong chính cái logic của ma đạo. Một điều mà chúng, dù đã làm ngàn năm, có lẽ chưa bao giờ dừng lại để hỏi.

Anh nhớ lại cái phiên địa ngục anh vừa thấy. Anh nhớ cái cách nó vận hành: nhốt, h-ành hạ, vắt, cạn, vứt, thay. Và cái đầu quen tìm sự lãng phí trong mọi hệ thống của anh bắt đầu ngứa ngáy, đúng cái cảm giác anh đã có khi đứng bên cái lô đỉnh năm xưa và nhận ra nó không chỉ tàn nhẫn mà còn ngu ngốc.

Vì hãy nhìn kỹ mà xem, anh tự nói. Ma đạo vắt kiệt một linh hồn rồi vứt. Nghĩa là mỗi linh hồn chỉ cho ra năng lượng một lần, trong một khoảng thời gian ngắn, cho tới khi nó cạn. Rồi chúng phải đi tìm một linh hồn mới để thay. Đó là một mô hình mà nguồn cung liên tục bị đốt cháy và phải liên tục được bù. Nó ngốn linh hồn với một tốc độ khủng khiếp. Nó chỉ tồn tại được vì ngư trường cung cấp một nguồn hồn tưởng như vô tận. Nhưng nó lãng phí. Kinh khủng. Nó lấy một thứ có thể cho đi mãi mãi nếu được nuôi đúng cách, và nó đốt sạch trong một lần.

Và cái đau khổ, cái mà chúng tin là nguồn năng lượng, thật sự là nguồn năng lượng, hay chỉ là cách nhanh nhất để vắt cạn. Đây là chỗ cái nghi ngờ của anh bắt đầu đảo chiều. Có thể ma đạo không sai về việc đau khổ sinh ra hồn lực. Đau khổ đúng là sinh ra hồn lực, anh không phủ nhận điều đó. Nhưng có thể chúng sai về một điều sâu hơn: chúng tưởng đau khổ là nguồn duy nhất, hoặc nguồn tốt nhất, chỉ vì đó là nguồn nhanh nhất, dễ thu hoạch nhất. Chúng đã nhầm cái nhanh với cái nhiều. Chúng đã nhầm cái dễ vắt với cái vô tận.

Cái phần kỹ sư trong anh, cái phần đã từng đứng trong một thế giới nơi người ta hiểu về năng lượng, về hiệu suất, về sự khác biệt giữa đốt một lần và tái tạo, cái phần ấy bắt đầu thấy một khả năng khác, một khả năng mà cả ngàn năm ma đạo chưa bao giờ nghĩ tới vì chúng bị mắc kẹt trong cái cách nghĩ khai thác của mình.

Nếu đau khổ chỉ là một nguồn hồn lực, không phải nguồn duy nhất. Nếu có một nguồn khác, chậm hơn lúc đầu, khó thu hoạch hơn, nhưng bền vững, sạch sẽ, và quan trọng nhất, tái tạo mãi mãi mà không cạn.

Anh chưa chứng minh được điều đó. Đó mới chỉ là một linh cảm, một khả năng, dựa trên cái cách anh hiểu về năng lượng ở thế giới cũ và cái cách anh hiểu về linh hồn ở thế giới này. Nhưng cái linh cảm ấy đủ mạnh để dập tắt cái nghi ngờ ban đầu, và thay vào đó thắp lên một cái gì đó khác: một sự háo hức, cái háo hức của một kẻ vừa ngửi thấy mình đang đứng trước một chân lý mà cả một nền văn minh tàn nhẫn đã bỏ lỡ suốt hàng nghìn năm.

Chúng đã làm việc này ngàn năm, anh nghĩ, nhưng chúng chưa bao giờ hỏi đúng câu hỏi. Chúng hỏi làm sao vắt hồn lực nhanh nhất. Chúng chưa bao giờ hỏi làm sao vắt hồn lực nhiều nhất, bền nhất, mãi nhất. Vì để hỏi câu ấy, chúng phải thôi coi linh hồn là thứ để đốt, và chúng không bao giờ làm được điều đó. Cái tàn nhẫn của chúng không chỉ là một tội ác. Nó là một điểm mù. Nó khiến chúng không thấy được cái mà một kẻ không tàn nhẫn có thể thấy.

Và anh, kẻ đã dựng một khu vườn thay vì một lò mổ, kẻ đã cứu một linh hồn thay vì đốt nó, có thể chính là kẻ ở vào đúng vị trí để thấy cái điểm mù ấy, và bước qua nó.

Anh đứng dậy, và cái nghi ngờ đã hoàn toàn tan, thay bằng một quyết tâm mới và một câu hỏi cụ thể để giải. Anh sẽ không tin lời ai, kể cả ngàn năm ma đạo. Anh sẽ tự chứng minh. Anh có trong tay đúng cái mình cần để chứng minh: một khu vườn thật, và một cư dân thật đang sống trong đó. Anh sẽ đo. Anh sẽ quan sát cái linh hồn đầu tiên của mình khi nó sống, khi nó được yên ổn, khi nó bắt đầu có một cuộc đời có nghĩa, và anh sẽ xem nó sinh ra hồn lực như thế nào, so với cái mà ma đạo vắt ra từ những linh hồn bị h-ành hạ. Anh sẽ để dữ liệu trả lời, như anh luôn để dữ liệu trả lời.

Nếu anh đúng, nếu một linh hồn được sống thật sự sinh ra hồn lực bền vững và tái tạo, thì anh không chỉ có một khu vườn nhân đạo hơn địa ngục. Anh sẽ có một khu vườn mạnh hơn địa ngục. Và cái đó sẽ thay đổi mọi thứ. Nó có nghĩa là con đường của người bạn anh, con đường của lòng nhân, không phải một sự đánh đổi giữa cái đúng và cái mạnh. Nó có nghĩa là cái đúng và cái mạnh, ít nhất trong việc này, là một.

Anh quay về phía pháp bảo, về phía cái khu vườn nơi cư dân đầu tiên của anh đang sống những ngày đầu tiên của một cuộc đời mới, và anh cảm thấy, lần đầu kể từ khi thấy cái địa ngục cũ, không phải ghê tởm mà là hy vọng. Vì nếu cái linh cảm của anh đúng, thì anh sắp không chỉ chứng minh rằng thiên đường của mình tồn tại được. Anh sắp chứng minh một điều lớn hơn nhiều, một điều mà cả cái thế giới tàn nhẫn này cần được chứng minh nhất: rằng lòng nhân không phải là sự yếu đuối. Rằng tử tế không phải là xa xỉ dành cho kẻ mạnh. Rằng, ngược lại hoàn toàn, tử tế có thể chính là con đường mạnh nhất, và cả một nền văn minh đã lầm đường suốt hàng nghìn năm chỉ vì nó quá tàn nhẫn để mà nhìn ra điều đó.

Ma đạo đã cho ta thấy địa ngục, anh nghĩ, khi cái khung của anh bước về phía cửa pháp bảo. Cảm ơn chúng. Giờ ta sẽ đi chứng minh rằng thiên đường không chỉ đẹp hơn. Mà còn mạnh hơn.

Và anh bước vào khu vườn của mình, mang theo một câu hỏi cần đo, một linh cảm cần chứng minh, và cái cảm giác, mỗi lúc một rõ, rằng anh đang đứng ngay trước ngưỡng cửa của điều quan trọng nhất mà anh sẽ khám phá ra trong cả cuộc đời kỳ lạ này.

💬 Bình luận (0)