🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Luân Hồi Dục Đế

Ch.34: Kẻ Đứng Sau Bức Màn

~15 phút đọc · 2959 từ · ⚠️ Báo cáo

Nero đứng trên đỉnh mái vòm, đôi mắt trắng với những đốm đen dõi theo bóng Aldric vừa tan biến vào không khí. Hắn không tức giận, không hoảng loạn. Sau tất cả những gì đã trải qua, những tiết lộ bất ngờ chỉ càng khiến hắn thêm lạnh lùng và tập trung hơn. Seraphina và Lilith đứng hai bên, cơ thể họ vẫn phát sáng với những đường vân đỏ thẫm, mồ hôi và dịch nhờn vẫn còn lấp lánh trên da sau đại lễ dục vọng vừa qua.

"Aldric. Hắn ta không phải là con người."

Seraphina lên tiếng, giọng nàng trầm và căng thẳng. Nàng đã từng phục vụ dưới quyền Aldric khi còn là kỵ sĩ trưởng Đế Quốc Ánh Sáng, và nàng chưa bao giờ nghi ngờ gì về ông ta.

"Không. Hắn là thứ gì đó cổ xưa hơn nhiều. Thứ đã ngụy trang thành con người suốt bao nhiêu năm."

Nero đáp, rồi quay sang Ark đang lơ lửng bên cạnh. Quả cầu kim loại lập tức lên tiếng trước khi hắn kịp hỏi.

"Tôi đã phân tích năng lượng còn sót lại từ vị trí Aldric vừa đứng. Nó không giống bất kỳ dạng sống nào từng được ghi nhận. Cấu trúc năng lượng của hắn tương tự như Nỗi Sợ, nhưng tinh vi và phức tạp hơn nhiều. Có vẻ như hắn không bị Nỗi Sợ điều khiển, mà ngược lại, hắn chính là kẻ đã tạo ra Nỗi Sợ."

Cả ba người đều im lặng. Một kẻ đã tạo ra chính Nỗi Sợ, thứ đã hủy diệt biết bao nền văn minh trong suốt một triệu năm, thì đáng sợ đến mức nào.

"Hắn nói rằng hắn đã thao túng Liên Minh, đã gửi Cỗ Máy Hủy Diệt và những mảnh vỡ đến thử thách chúng ta. Vậy mục đích thực sự của hắn là gì."

Lilith hỏi, giọng nàng đầy nghi ngờ. Nero nhìn về phía bắc, nơi bóng Aldric vừa biến mất.

"Ta không biết. Nhưng ta sẽ tìm ra."

Hắn quay sang nhìn Seraphina và Lilith. Cả hai vẫn trần truồng, cơ thể họ vẫn tỏa ra thứ ánh sáng đỏ thẫm quyến rũ. Hắn bước tới gần họ, bàn tay đặt lên eo Seraphina, kéo nàng vào lòng.

"Nhưng trước khi lên đường, chúng ta cần thêm sức mạnh."

Seraphina nhìn vào mắt hắn, rồi gật đầu. Nàng quỳ xuống trước mặt hắn, bàn tay nắm lấy dương vật đã bắt đầu cương cứng trở lại. Nàng nhẹ nhàng vuốt dọc thân dương vật, những ngón tay thon dài miết lên từng tĩnh mạch nổi. Rồi nàng ngậm lấy đầu dương vật, lưỡi xoắn quanh, mút nhẹ. Nero rên lên, tay luồn vào mái tóc vàng của nàng.

Lilith không chịu đứng ngoài. Nàng áp sát sau lưng Nero, cặp vú nhỏ với núm vú tím thẫm cọ vào lưng hắn. Môi nàng tìm đến cổ hắn, hôn và cắn nhẹ, trong khi tay nàng vuốt ve hai hòn dái nặng trĩu của hắn. Nàng thì thầm vào tai hắn, giọng khàn đặc vì ham muốn.

"Để ta giúp nàng ấy."

Lilith quỳ xuống bên cạnh Seraphina, và cùng nàng thay phiên nhau bú dương vật Nero. Khi Seraphina ngậm lấy đầu dương vật, Lilith liếm dọc thân dương vật và hai hòn dái. Khi Lilith ngậm sâu vào miệng, Seraphina lại liếm vùng da nhạy cảm giữa hậu môn và bìu dái Nero. Cả hai cùng làm việc một cách thuần thục và đầy phối hợp.

Nero kéo cả hai đứng dậy. Hắn đặt Seraphina nằm xuống sàn mái vòm, banh rộng hai chân nàng. Khe âm đạo ướt át hiện ra, mép thịt hồng hào sưng mọng sau những lần giao hoan trước. Hắn đâm thẳng dương vật vào, một cú đâm sâu đến tận cổ tử cung khiến Seraphina hét lên.

Trong khi hắn nhấp vào Seraphina, hắn kéo Lilith lại gần và đặt nàng ngồi lên mặt Seraphina. Lilith hiểu ý ngay, nàng hạ thấp hông xuống để Seraphina có thể liếm vào khe âm đạo của nàng. Cả ba tạo thành một chuỗi dục vọng liên hoàn.

Nero nhấp mạnh và nhanh. Mỗi cú đâm vào Seraphina khiến cặp vú nàng nảy lên, núm vú hồng nhạt vẽ những vòng tròn trong không khí. Hắn cúi xuống, một tay bóp nhẹ núm vú Seraphina, tay kia luồn xuống xoa hạt le của Lilith. Cả hai người phụ nữ cùng rên lên, cơ thể họ run rẩy vì khoái cảm.

Khi Seraphina đạt cực khoái, âm đạo nàng co bóp dữ dội quanh dương vật Nero, siết chặt đến mức hắn suýt nữa cũng ra theo. Nhưng hắn kìm lại. Hắn rút dương vật ra, để Seraphina thở dốc, rồi quay sang Lilith.

Hắn đặt Lilith nằm ngửa, hai chân thon dài quấp lấy hông hắn. Hắn đâm vào âm đạo nàng, nhưng lần này chậm hơn, sâu hơn. Hắn muốn nàng cảm nhận từng phân da thịt của hắn lấp đầy bên trong nàng. Lilith nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt đỏ của nàng long lanh vì khoái cảm và một thứ tình cảm sâu sắc hơn.

"Ta yêu ngài, Dục Đế. Ta chưa từng nói điều đó với bất kỳ ai trước đây."

Nero cúi xuống hôn nàng, một nụ hôn sâu và chậm. Rồi hắn bắt đầu nhấp nhanh hơn, mạnh hơn. Lilith rên rỉ, móng tay cào lên lưng hắn, để lại những vệt đỏ trên da. Khi nàng đạt cực khoái, cơ thể nàng co giật dữ dội, và Nero cũng không kìm được nữa. Hắn phóng tinh vào sâu trong âm đạo nàng, từng đợt tinh dịch nóng bỏng bắn ra, hòa với dịch nhờn của nàng.

Một luồng sáng đỏ thẫm bùng nổ từ cơ thể họ, mạnh đến mức lan tỏa khắp Hắc Thạch. Những đường vân trên cơ thể họ phát sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Và trong khoảnh khắc đó, Nero nhìn thấy một hình ảnh trong tâm trí mình. Một hình ảnh về nơi Aldric đang ẩn náu.

"Ta thấy hắn rồi. Hắn đang ở tàn tích của Thánh Điện Ánh Sáng."

Seraphina ngồi bật dậy, đôi mắt xanh mở to.

"Thánh Điện. Nơi chúng ta đã giải thoát cho Elyria."

"Đúng. Và đó cũng là nơi hắn đã ẩn náu suốt bao nhiêu năm, ngay dưới mũi Đế Quốc."

Nero đứng dậy, cơ thể hắn vẫn phát sáng. Hắn nhìn về phía bắc, nơi Thánh Điện Ánh Sáng tọa lạc.

"Chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ đến đó ngay bây giờ."

Vài giờ sau, Nero, Seraphina, và Lilith đáp xuống tàn tích của Thánh Điện Ánh Sáng. Ngôi đền nguy nga một thời giờ chỉ còn là đống gạch vụn sau khi Nero và Seraphina giải thoát Elyria khỏi hầm mộ bên dưới. Nhưng khi họ bước vào khu vực trung tâm, họ thấy một cánh cửa đá đã được mở ra, dẫn xuống một đường hầm sâu hun hút.

"Đây không phải là hầm mộ nơi giam giữ Elyria. Đây là một nơi khác."

Seraphina nói, giọng nàng đầy cảnh giác. Nero gật đầu, rồi bước xuống trước.

Đường hầm dẫn họ xuống sâu dưới lòng đất, qua những lớp đá cổ xưa với những ký tự không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào. Cuối cùng, họ đến một căn phòng khổng lồ, được thắp sáng bằng thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo. Ở trung tâm căn phòng, Aldric đang đứng chờ họ. Nhưng ông ta không còn mặc áo choàng trắng nữa. Ông ta trần truồng, và cơ thể ông ta không phải là cơ thể con người. Nó là một khối năng lượng đen tuyền, với những đường vân giống hệt như Nỗi Sợ, nhưng phức tạp hơn, cổ xưa hơn.

"Chào mừng đến với ngôi nhà thực sự của ta. Đây là nơi ta đã sống suốt mười nghìn năm, chờ đợi khoảnh khắc này."

Aldric nói, giọng ông ta vang vọng khắp căn phòng. Nero bước lên phía trước.

"Ngươi là ai. Thực sự là ai."

Aldric mỉm cười. Một nụ cười không chút ấm áp.

"Ta là Kaelan. Kaelan thực sự. Không phải bản sao mà ngươi đã gặp ở cánh cổng. Không phải linh hồn đã siêu thoát. Mà là Kaelan nguyên bản, kẻ đã tạo ra Hắc Ngọc, kẻ đã phong ấn Zarthan, và kẻ đã phản bội chính mình."

Nero sững người. Seraphina và Lilith cũng lùi lại một bước.

"Không thể nào. Kaelan đã chết từ mười nghìn năm trước."

"Chết. Không. Ta đã tự phong ấn mình vào Hắc Ngọc, cùng với Zarthan. Và khi Hắc Ngọc vỡ thành bốn mảnh, ta cũng vỡ theo. Một phần của ta trở thành linh hồn mà ngươi đã gặp. Một phần khác trở thành bản sao canh giữ cánh cổng. Nhưng phần thứ ba, phần đen tối nhất, đã trốn thoát và ẩn náu trong cơ thể của một con người. Một con người tên là Aldric."

"Vậy ra ông là phần đen tối của Kaelan."

"Đúng. Ta là tất cả những gì Kaelan đã chối bỏ. Lòng tham, sự kiêu ngạo, nỗi sợ hãi. Và ta đã chờ đợi suốt mười nghìn năm để tìm được một vật chứa mới. Một cơ thể đủ mạnh để chứa toàn bộ sức mạnh của ta."

Aldric, hay đúng hơn là Kaelan Bóng Tối, nhìn thẳng vào Nero.

"Và vật chứa đó chính là ngươi, Dục Đế. Ngươi là hậu duệ của ta, là người thừa kế dòng máu của ta. Cơ thể ngươi đã được tôi luyện bởi Dục Hỏa Thể Chất, bởi Thần Thoại Cực Lạc, bởi tất cả những thử thách mà ta đã gửi đến. Và giờ nó đã sẵn sàng."

Nero rút dao ra, nhưng Kaelan Bóng Tối chỉ cười.

"Ngươi không thể giết ta bằng vũ khí. Ta là một phần của chính ngươi. Ta là bóng tối trong dòng máu ngươi. Và cách duy nhất để đánh bại ta là ngươi phải chấp nhận ta. Hợp nhất với ta. Trở thành một với ta."

"Không bao giờ."

"Vậy thì ngươi sẽ chết. Và tất cả những người ngươi yêu thương cũng sẽ chết theo."

Kaelan Bóng Tối giơ tay lên, và từ cơ thể hắn, hàng chục xúc tu đen lao ra, nhắm thẳng vào Seraphina và Lilith. Nero lao tới, nhưng hắn không kịp. Những xúc tu quấn lấy hai người phụ nữ, siết chặt. Họ hét lên đau đớn, cơ thể họ bắt đầu bị hút cạn sinh lực.

"Dừng lại."

Nero gầm lên. Kaelan Bóng Tối dừng lại, nhưng không thả họ ra.

"Đồng ý hợp nhất với ta. Và ta sẽ tha cho họ."

Nero nhìn Seraphina và Lilith. Họ đang yếu dần, cơ thể họ mờ đi, những đường vân đỏ thẫm tắt lịm. Hắn nhớ lại Mira, người đã hy sinh để cứu hắn. Hắn không thể để mất thêm ai nữa.

"Được. Ta đồng ý."

"Không."

Seraphina hét lên, nhưng giọng nàng yếu ớt. Nero bước tới gần Kaelan Bóng Tối.

"Nhưng ta có một điều kiện. Ngươi phải thả họ ra trước."

Kaelan Bóng Tối mỉm cười, rồi thả Seraphina và Lilith ra. Họ ngã xuống sàn, thở hổn hển nhưng vẫn còn sống. Nero bước tới đối diện với Kaelan Bóng Tối, hai tay buông thõng.

"Bắt đầu đi."

Kaelan Bóng Tối đặt tay lên ngực Nero. Một luồng năng lượng đen truyền vào cơ thể Nero, và hắn cảm thấy một cơn đau xé toạc toàn thân. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy một sức mạnh khổng lồ đang chảy vào người. Tất cả những bóng tối mà Kaelan đã tích lũy suốt mười nghìn năm đang đổ dồn vào hắn.

Nhưng rồi Nero mỉm cười. Một nụ cười khiến Kaelan Bóng Tối phải chững lại.

"Có chuyện gì vậy."

"Ngươi quên một điều, Kaelan. Ta không chỉ là hậu duệ của ngươi. Ta còn là người thừa kế của Elysia. Và bà ấy đã dạy ta rằng, dục vọng có thể biến ngay cả bóng tối thành ánh sáng."

Nero nắm lấy tay Kaelan Bóng Tối, và thay vì chống cự, hắn mở rộng cơ thể mình ra. Hắn để dòng năng lượng đen chảy vào, nhưng đồng thời, hắn cũng truyền ngược lại dòng năng lượng đỏ thẫm của Dục Hỏa Thể Chất. Hai dòng năng lượng gặp nhau, và thay vì hủy diệt lẫn nhau, chúng bắt đầu hợp nhất.

"Ngươi đang làm gì vậy."

Kaelan Bóng Tối hét lên, cố gắng rút tay ra nhưng không thể. Nero giữ chặt.

"Ta đang cho ngươi thứ mà ngươi chưa bao giờ có. Tình yêu."

Một luồng sáng chói lòa bùng nổ từ cơ thể Nero. Nó không phải màu đỏ, cũng không phải màu đen. Nó là màu trắng tinh khiết, màu của sự hợp nhất giữa ánh sáng và bóng tối, giữa dục vọng và nỗi sợ. Kaelan Bóng Tối hét lên, nhưng lần này không phải vì đau đớn, mà vì một cảm xúc mà hắn chưa từng trải qua trong suốt mười nghìn năm. Hối hận. Và được tha thứ.

Khi ánh sáng tan đi, Kaelan Bóng Tối đã biến mất. Thay vào đó, một người đàn ông với mái tóc bạc và đôi mắt vàng kim đứng trước mặt Nero. Đó là Kaelan thực sự, toàn vẹn, không còn bị chia cắt.

"Cảm ơn con, hậu duệ của ta. Con đã làm được điều mà ta không thể làm trong suốt mười nghìn năm. Con đã tha thứ cho chính mình."

Nero gật đầu. Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Hắn đã hợp nhất tất cả các phần của Kaelan, và giờ đây hắn không chỉ là Dục Đế, mà còn là người thừa kế toàn bộ di sản của Người Kiến Tạo.

"Nhưng đây vẫn chưa phải là kết thúc."

Kaelan nói, giọng ông trầm xuống.

"Còn một kẻ thù nữa. Kẻ đã tạo ra Nỗi Sợ. Kẻ đã thao túng cả ta lẫn Aldric. Kẻ mà ngay cả Elysia cũng không biết đến."

"Kẻ đó là ai."

"Không phải ai. Mà là cái gì. Một thực thể đến từ bên ngoài vũ trụ này. Nó đã đến đây từ hàng tỷ năm trước, và nó đã gieo rắc nỗi sợ khắp các nền văn minh, chỉ để nuôi dưỡng chính mình. Ta gọi nó là Kẻ Gieo Rắc."

"Và nó đang ở đâu."

Kaelan chỉ tay lên trời.

"Ở ngoài kia. Trong khoảng không giữa các vì sao. Nó đã chờ đợi suốt hàng tỷ năm để có một vật chứa đủ mạnh. Và giờ nó đã tìm thấy."

"Ai."

"Không phải con. Mà là một người khác. Một người mà con chưa từng gặp, nhưng lại có mối liên hệ mật thiết với con."

Kaelan nhìn thẳng vào mắt Nero, và nói ra một cái tên khiến tất cả đều sững sờ.

"Con gái của con. Đứa trẻ sẽ được sinh ra từ dòng máu của con và những người phụ nữ của con. Nó sẽ là vật chứa hoàn hảo cho Kẻ Gieo Rắc. Và nếu điều đó xảy ra, toàn bộ vũ trụ này sẽ bị hủy diệt."

Nero cảm thấy lạnh dọc sống lưng. Hắn quay sang nhìn Seraphina và Lilith, những người vừa đứng dậy sau khi bị hút cạn sinh lực. Họ cũng nhìn hắn với ánh mắt kinh hoàng.

"Vậy chúng ta phải làm gì."

"Có một cách. Nhưng nó đòi hỏi sự hy sinh lớn nhất. Con phải từ bỏ Dục Hỏa Thể Chất. Con phải từ bỏ sức mạnh của Dục Đế. Chỉ khi đó, đứa trẻ mới được sinh ra như một con người bình thường, không có sức mạnh nào cả, và Kẻ Gieo Rắc sẽ không thể sử dụng nó."

Nero im lặng. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, nơi những đường vân đỏ thẫm vẫn đang phát sáng. Hắn đã chiến đấu suốt bao lâu để có được sức mạnh này. Và giờ hắn phải từ bỏ nó.

"Nếu ta làm vậy, điều gì sẽ xảy ra với Hắc Thạch."

"Nó sẽ trở lại như trước. Một vùng đất cằn cỗi. Nhưng những người dân của con sẽ sống. Họ sẽ không còn sức mạnh của dục vọng, nhưng họ sẽ có tự do thực sự."

Nero nhìn Seraphina, rồi nhìn Lilith. Cả hai đều gật đầu, dù nước mắt đã lăn dài trên má họ.

"Chúng tôi sẽ luôn ở bên cạnh ngài. Dù ngài có sức mạnh hay không."

Nero hít một hơi sâu. Rồi hắn nhắm mắt lại, và bắt đầu quá trình từ bỏ Dục Hỏa Thể Chất. Những đường vân đỏ thẫm trên cơ thể hắn từ từ mờ đi, tan biến vào không khí. Hắn cảm thấy yếu ớt, nhưng cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Như thể một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ.

Khi hắn mở mắt ra, hắn đã trở lại là một người bình thường. Không còn sức mạnh, không còn hào quang. Nhưng trong mắt Seraphina và Lilith, hắn vẫn là Dục Đế của họ.

"Chúng ta về nhà thôi."

Nero nói, rồi dìu hai người phụ nữ bước ra khỏi căn phòng. Phía sau họ, Kaelan đứng im, mỉm cười. Ông đã hoàn thành sứ mệnh của mình, và giờ ông có thể yên nghỉ.

Nhưng trên bầu trời đêm, một ngôi sao lạ vừa xuất hiện. Nó sáng hơn tất cả những ngôi sao khác, và nó đang di chuyển. Kẻ Gieo Rắc đã biết rằng vật chứa của nó đã không còn. Và nó đang tức giận.

💬 Bình luận