Bình minh không đến trên Hắc Thạch. Thay vào đó, bầu trời vẫn giữ nguyên màu đỏ thẫm như máu loãng, thứ ánh sáng duy nhất phát ra từ những đường vân trên cơ thể Nero và ba người phụ nữ của hắn. Họ vừa quay về cung điện sau khi đánh tan mảnh vỡ của Nỗi Sợ, nhưng không khí trong đại sảnh không hề có vẻ chiến thắng.
Elysia đứng trước ngai vàng, cơ thể bà vẫn phát sáng nhưng yếu hơn trước rất nhiều. Những đường vân đỏ thẫm trên người bà giờ đây chỉ còn là những vệt mờ, và mái tóc lửa đã chuyển sang màu xám tro. Bà đã dồn quá nhiều sức mạnh vào việc đánh thức thành phố và chống lại mảnh vỡ đầu tiên.
Ark lơ lửng bên cạnh, con mắt xanh lam không ngừng nhấp nháy khi phân tích dữ liệu từ khắp lục địa. Malachar và Elyria ngồi bên trái, Seraphiel và các chỉ huy Thuần Chủng bên phải. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Nero.
"Mười hai nhóm đã đến được bảy thủ đô. Năm nhóm còn lại đang gặp khó khăn. Ba nhóm đã bị phát hiện và đang chạy trốn. Hai nhóm mất liên lạc hoàn toàn."
Seraphina báo cáo, giọng nàng căng thẳng. Nàng đã dành cả đêm để theo dõi tình hình qua hệ thống liên lạc của Ark. Nero gật đầu, rồi quay sang Elysia.
"Bà nói rằng nếu mười hai ngọn lửa cùng bùng cháy, Mười Hai Cột Trụ sẽ sụp đổ. Nhưng chúng ta không có đủ thời gian để chờ tất cả đến nơi."
"Đúng. Và đó là lý do ta phải làm điều này."
Elysia bước ra giữa đại sảnh. Bà giơ tay lên, và từ lòng bàn tay bà, một viên ngọc nhỏ màu đỏ thẫm bay ra, lơ lửng giữa không trung. Nó giống hệt Mảnh Vỡ Của Tạo Hóa mà Nero đã trao cho bóng tối cổ xưa, nhưng nhỏ hơn và rực rỡ hơn.
"Đây là thứ cuối cùng còn sót lại của ta. Trái Tim Của Dục Vọng. Nếu ta kích hoạt nó, nó sẽ gửi một luồng năng lượng đến tất cả mười hai thủ đô cùng một lúc, đánh thức dục vọng của hàng triệu người ngay lập tức. Nhưng..."
"Nhưng cái giá là gì."
Nero hỏi, giọng trầm xuống. Elysia mỉm cười, một nụ cười buồn bã.
"Cái giá là ta sẽ tan biến. Không chỉ cơ thể này, mà cả linh hồn. Ta sẽ trở về với hư vô, nơi ta đã tồn tại trước khi vũ trụ được sinh ra."
Cả đại sảnh im lặng như tờ. Mira nắm chặt lấy tay Nero. Nàng chưa từng gặp Elysia trước đây, nhưng chỉ sau vài ngày, nàng đã coi bà như một người bà, một người thầy.
"Không còn cách nào khác sao."
Seraphina hỏi. Elysia lắc đầu.
"Ta đã sống một triệu năm. Ta đã chứng kiến sự ra đời và sụp đổ của hàng nghìn nền văn minh. Ta đã yêu, đã mất, và đã hy vọng. Và giờ ta đã tìm thấy thứ mà ta tìm kiếm suốt một triệu năm. Một người kế thừa."
Bà nhìn thẳng vào Nero.
"Con là tất cả những gì ta từng hy vọng. Con không chỉ mang trong mình sức mạnh của ta, mà còn mang trong mình tình yêu mà ta chưa bao giờ có được. Con có những người phụ nữ sẵn sàng chết vì con. Con có một gia đình. Con có một vương quốc. Và con sẽ còn có nhiều hơn thế nữa."
Bà đặt viên ngọc vào tay Nero. Nó ấm áp và đập theo nhịp tim của bà.
"Hãy giữ lấy nó. Khi thời khắc đến, con sẽ biết phải làm gì."
Rồi bà quay lưng, bước về phía trung tâm đại sảnh. Cơ thể bà bắt đầu phát sáng, không phải màu đỏ thẫm như trước, mà là màu trắng tinh khiết, màu của ánh sáng nguyên thủy.
"Đừng buồn. Đây không phải là kết thúc. Đây chỉ là sự khởi đầu. Khi Mười Hai Cột Trụ sụp đổ, Nỗi Sợ sẽ yếu đi. Và lúc đó, con sẽ là người giáng đòn cuối cùng."
Bà dang rộng hai tay, và một luồng sáng trắng bắn ra từ cơ thể bà, xuyên qua mái vòm cung điện, bay lên bầu trời. Nó tách thành mười hai tia sáng nhỏ hơn, mỗi tia bay về một hướng khác nhau, nhắm thẳng vào thủ đô của mười hai thế lực.
Khi tia sáng cuối cùng rời khỏi cơ thể bà, Elysia từ từ tan ra thành những hạt bụi vàng. Bà mỉm cười lần cuối, rồi biến mất hoàn toàn. Viên ngọc trên tay Nero phát sáng lên lần cuối, rồi dịu xuống.
"Bà ấy đã đi rồi."
Mira thì thầm, nước mắt lăn dài trên má. Nero siết chặt viên ngọc trong tay. Hắn không khóc. Hắn đã khóc quá nhiều trong hai kiếp sống. Giờ là lúc hành động.
"Ark. Báo cáo tình hình."
"Thưa chủ nhân. Tôi đang ghi nhận những dao động năng lượng khổng lồ từ tất cả mười hai thủ đô. Có vẻ như Trái Tim Của Dục Vọng đã phát huy tác dụng."
Hình ảnh từ Ark chiếu lên không trung. Nero nhìn thấy những cảnh tượng chưa từng có. Ở thủ đô Đế Quốc Ánh Sáng, những bức tượng đá của các vị thần khổ hạnh đang nứt ra, và từ bên trong, những dòng nước ấm áp chảy ra, mang theo sức sống tràn trề. Ở Vương Quốc Bóng Đêm, những đám mây đen tan dần, để lộ bầu trời đầy sao lần đầu tiên sau hàng nghìn năm. Ở các thành bang ven biển, những con sóng thần đang rút lui, và những rặng san hô chết đang hồi sinh.
Nhưng đồng thời, ở trung tâm của mỗi thủ đô, một cột trụ đen khổng lồ đang rung chuyển dữ dội. Đó là Mười Hai Cột Trụ Của Nỗi Sợ. Chúng đang bị phá hủy từ bên trong, bởi chính dục vọng của những con người đã bị kìm nén suốt hàng nghìn năm.
"Tình trạng của Nỗi Sợ."
"Khối cầu bên dưới Hắc Thạch đang co lại. Nó đã mất khoảng bốn mươi phần trăm thể tích. Nhưng nó vẫn còn rất mạnh. Và nó đang phản ứng."
Mặt đất dưới chân họ rung lên dữ dội. Từ sâu trong lòng đất, một tiếng gầm vang lên, không phải âm thanh của sinh vật sống, mà là âm thanh của chính thực tại đang bị xé rách. Nero nhìn xuống sàn đá đã trở nên trong suốt, và thấy khối cầu đen bên dưới đang nứt ra. Từ những vết nứt đó, hàng chục mảnh vỡ bóng tối trồi lên, mỗi mảnh giống hệt sinh vật mà họ đã chiến đấu trước đó.
"Chúng đang đến. Hàng chục con."
Ark cảnh báo. Nero quay sang nhìn mọi người trong đại sảnh.
"Chuẩn bị chiến đấu. Đây là trận cuối cùng."
Seraphiel rút kiếm vàng ra. Malachar đứng dậy, đôi mắt nâu của ông ánh lên vẻ quyết tâm của một người đã từng là chúa tể bóng tối. Elyria, dù chỉ là hình bóng mờ ảo, cũng giơ tay lên sẵn sàng.
Nhưng Nero ngăn họ lại.
"Không. Lần này, để ta."
Hắn quay sang nhìn ba người phụ nữ của mình. Mira, Seraphina, và Lilith. Họ hiểu ý ngay lập tức.
"Ở đây. Ngay bây giờ."
Nero nói, và họ không cần hỏi thêm. Mira cởi bỏ áo lụa, để lộ cơ thể với những đường vân đỏ thẫm đang phát sáng. Cặp vú đầy đặn của nàng nhấp nhô theo nhịp thở gấp gáp, núm vú hồng đậm cứng lên vì kích động. Seraphina cũng làm theo, cơ thể săn chắc với những vết sẹo chiến trận và những đường cong rắn rỏi. Lilith bước ra từ bóng tối, làn da tái nhợt ánh lên như trăng, cặp vú nhỏ với núm vú tím thẫm đã cương cứng từ lúc nào.
Nero không cởi áo. Hắn chỉ kéo quần xuống, để lộ dương vật đã cương cứng hết cỡ. Nó to và dày hơn bất kỳ lần nào trước đây, thân dương vật nổi đầy tĩnh mạch, đầu dương vật đỏ thẫm như quả mận chín, lỗ sáo rỉ ra giọt tinh dịch trong suốt.
Hắn đặt Mira nằm xuống sàn đá lạnh, banh rộng hai chân nàng. Khe âm đạo ướt át hiện ra, mép thịt hồng hào hé mở, dịch nhờn đã chảy dọc theo đùi. Hắn đâm thẳng dương vật vào, không chậm rãi, không nhẹ nhàng. Một cú đâm sâu đến tận cổ tử cung khiến Mira hét lên, lưng nàng ưỡn lên khỏi sàn.
Seraphina quỳ bên cạnh, Nero kéo nàng lại và đưa dương vật vừa rút ra khỏi Mira vào miệng nàng. Nàng ngậm lấy, lưỡi xoắn quanh đầu dương vật, nếm vị dịch nhờn của Mira hòa với tinh dịch của Nero. Lilith áp sát sau lưng hắn, cặp vú nhỏ cọ vào lưng, tay nàng vuốt ve hai hòn dái nặng trĩu, ngón tay mơn trớn vùng da nhạy cảm giữa hậu môn và bìu dái.
Nhịp độ điên cuồng. Nero đâm vào Mira, rồi rút ra đưa vào miệng Seraphina, rồi lại quay sang Lilith đang chờ đợi với âm đạo ướt át. Hắn xoay vòng giữa ba người, mỗi cú nhấp là một đòn tấn công vào bóng tối bên dưới. Mỗi tiếng rên là một lời nguyền trói buộc những mảnh vỡ đang trồi lên.
Khi hắn đạt cực khoái lần thứ nhất, tinh dịch bắn vào sâu trong âm đạo Mira, một luồng sáng đỏ thẫm bùng nổ từ cơ thể hắn, xuyên qua sàn đá, đập thẳng vào khối cầu đen bên dưới. Khối cầu rung lên, và một trong những mảnh vỡ đang trồi lên bị đánh tan.
"Nhưng chưa đủ. Tiếp tục."
Nero gầm lên. Hắn chuyển sang Seraphina, đâm mạnh vào âm đạo nàng từ phía sau, tay nắm lấy bờ mông săn chắc. Cặp vú nàng lủng lẳng bên dưới, Nero vòng tay ra trước bóp nhẹ núm vú hồng nhạt. Seraphina rên lên, cơ thể nàng run rẩy khi đạt cực khoái, và một luồng sáng khác bắn xuống lòng đất.
Rồi đến Lilith. Hắn đặt nàng nằm ngửa, hai chân thon dài quấp lấy hông hắn. Dương vật đâm sâu vào âm đạo ẩm ướt của nàng, mỗi cú nhấp khiến cặp vú nhỏ nảy lên. Lilith nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt đỏ của nàng ánh lên vẻ thách thức và ham muốn.
"Đừng dừng lại. Đừng bao giờ dừng lại."
Nàng thì thầm, và Nero không dừng. Hắn đạt cực khoái lần thứ ba, rồi thứ tư, rồi thứ năm. Mỗi lần phóng tinh, một luồng sáng đỏ thẫm lại bắn xuống lòng đất, và một mảnh vỡ của Nỗi Sợ lại bị tiêu diệt.
Nhưng ở lần thứ sáu, khi Nero chuẩn bị đâm vào Mira một lần nữa, mặt đất dưới chân họ nứt toác. Một xúc tu đen khổng lồ trồi lên từ vết nứt, quấn lấy chân Mira và kéo nàng xuống.
"Mira."
Nero hét lên, lao tới nắm lấy tay nàng. Nhưng xúc tu quá mạnh. Nó kéo cả hai người xuống vực thẳm bên dưới. Seraphina và Lilith lao theo, nhưng Ark ngăn họ lại.
"Đừng. Nếu tất cả cùng xuống đó, không ai còn lại để bảo vệ Hắc Thạch."
Nero và Mira rơi xuống bóng tối. Họ rơi qua những lớp đất đá, qua những đường hầm cổ xưa, cho đến khi đáp xuống một khoảng không rộng lớn. Trước mặt họ là khối cầu đen khổng lồ, giờ đây đã nứt toác và biến dạng. Những xúc tu của nó vươn ra khắp nơi, và ở trung tâm của nó, một hình người đang dần thành hình.
Đó là một người đàn ông, hoặc ít nhất là thứ gì đó mang hình dạng đàn ông. Hắn ta cao gần ba mét, toàn thân đen tuyền, với đôi mắt là hai hố sâu không đáy. Hắn ta mỉm cười khi nhìn thấy Nero.
"Cuối cùng con cũng đến. Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt một triệu năm."
"Ngươi là ai."
Nero hỏi, tay vẫn nắm chặt lấy tay Mira. Hình người bước ra khỏi khối cầu, mỗi bước chân để lại một vệt đen cháy trên mặt đất.
"Ta là Nỗi Sợ. Nhưng cũng là tổ tiên xa xưa nhất của con. Ta là Kẻ Đầu Tiên, kẻ đã tạo ra Elysia, và sau đó nhốt bà ấy vào đây. Và giờ ta sẽ làm điều mà lẽ ra phải làm từ lâu. Tiêu diệt dòng máu của bà ấy mãi mãi."
Nero đứng chắn trước Mira. Hắn biết mình không thể đánh bại thứ này bằng sức mạnh thông thường. Nhưng hắn vẫn còn viên ngọc mà Elysia đã trao cho. Hắn rút nó ra, và nó phát sáng rực rỡ trong bóng tối.
"Bà ấy đã trao cho ta thứ này. Và ta sẽ dùng nó để kết liễu ngươi."
Nỗi Sợ bật cười. Một tiếng cười không âm thanh, nhưng vang vọng khắp không gian.
"Ngươi không biết cách dùng nó. Nó cần một sự hy sinh. Một mạng sống để đổi lấy một mạng sống. Ngươi dám sao, Dục Đế."
Trước khi Nero kịp trả lời, Mira bước ra khỏi sau lưng hắn. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, và mỉm cười.
"Em biết. Em biết từ đầu rồi."
"Biết gì."
"Rằng sẽ có lúc em phải làm điều này. Elysia đã nói với em, trong giấc mơ đêm qua. Bà ấy nói rằng chỉ có tình yêu thuần khiết nhất mới có thể kích hoạt Trái Tim Của Dục Vọng."
Nàng đặt tay lên viên ngọc. Nó bắt đầu phát sáng mạnh hơn.
"Và không có tình yêu nào thuần khiết hơn tình yêu của một người phụ nữ dành cho người đàn ông mà nàng đã chọn."
"Không. Mira. Đừng."
Nero hét lên, cố gắng rút viên ngọc ra khỏi tay nàng. Nhưng nàng giữ chặt.
"Em yêu ngài. Em đã yêu ngài từ ngày đầu tiên, khi ngài chỉ là một thằng nhóc gầy gò đứng trước cổng pháo đài. Và em sẽ không để ngài chết. Không phải hôm nay."
Nàng áp viên ngọc vào ngực mình. Một luồng sáng trắng bùng nổ từ cơ thể nàng, mạnh đến mức xé toạc bóng tối xung quanh. Nỗi Sợ gầm lên, cố gắng chống trả, nhưng ánh sáng từ Mira quá mạnh. Nó là tình yêu thuần khiết, thứ mà Nỗi Sợ không thể chạm vào.
"Em sẽ luôn ở bên cạnh ngài. Dù ngài có nhìn thấy em hay không."
Mira thì thầm, rồi cơ thể nàng tan ra thành ánh sáng. Viên ngọc vỡ tung, và một luồng năng lượng khổng lồ quét qua toàn bộ không gian. Nỗi Sợ hét lên lần cuối, rồi tan biến cùng với khối cầu đen và tất cả những xúc tu của nó.
Khi ánh sáng tan đi, Nero đứng một mình trong lòng đất. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, nơi vẫn còn hơi ấm từ tay Mira. Và hắn nghe thấy giọng nói của nàng, thì thầm từ bên trong trái tim hắn.
"Em ở đây. Em sẽ luôn ở đây."
Nero ngước lên nhìn khoảng không tối om, và lần đầu tiên sau rất lâu, hắn cảm thấy một nỗi đau không gì sánh được. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy một sức mạnh mới. Sức mạnh từ tình yêu mà Mira đã trao cho hắn.
"Ta sẽ không để em hy sinh vô ích."
Hắn thì thầm, rồi bay lên khỏi lòng đất, trở về với thế giới bên trên. Cuộc chiến với Nỗi Sợ đã kết thúc, nhưng cuộc chiến với Liên Minh Thập Nhị Thế Lực vẫn còn. Và giờ đây, Nero Ravik có thêm một lý do để chiến đấu. Một lý do mạnh mẽ hơn bất kỳ thứ gì khác.