🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Luân Hồi Dục Đế

Ch.1: Đôi Mắt Giữa Vùng Đất Chết

~10 phút đọc · 1869 từ · ⚠️ Báo cáo

Cơn đau xé toạc lồng ngực là thứ cuối cùng Lăng Thần cảm nhận được. Hắn hai mươi sáu tuổi, chết trên cái giường bừa bộn mùi mồ hôi và rượu rẻ tiền. Chung quanh là bãi chiến trường của bao cao su đã dùng và mảnh chai vỡ. Tim hắn ngừng đập không một lời từ biệt.

Bóng tối nuốt chửng mọi thứ. Không thiên thần, không địa ngục. Chỉ có hư vô lạnh ngắt như lỗ đí.t âm ti. Lăng Thần trôi nổi trong khoảng không vô tận đó, ý thức mỏng dần như làn khói thuốc. Thời gian trong cõi chết là thứ xa xỉ.

Rồi một lực hút kinh khủng giật ngược linh hồn hắn. Như có bàn tay khổng lồ thọc từ trên trời xuống túm gáy hắn. Hắn bị nhét vào một thân xác lạ hoắc. Cảm giác đầu tiên là ngạt thở, phổi co bóp dữ dội.

Hắn bật dậy ho sặc sụa. Không khí lạnh khô ùa vào cày xới từng ngóc ngách trong lồng ngực. Mùi bụi đá và ẩm mốc xộc lên tận óc. Ánh nến leo lét đổ bóng quái dị lên tường đá nứt vỡ.

Hắn mở mắt nhìn trần nhà đá xám xịt. Những vết nứt chằng chịt như mạng nhện chạy dọc từ góc này sang góc kia. Đống sách mốc meo chất đống trong góc cùng tấm thảm rách nát. Căn phòng lạnh lẽo và hoang tàn.

Hắn cố nhấc tay lên và sững người. Một bàn tay nhỏ thó gầy nhẳng hiện ra trước mắt. Những ngón tay dài ngoằng xanh rớt như que củi ướt. Làn da trắng bệch không một vết chai sạn.

"Đệt mợ nhà nó."

Giọng nói the thé vỡ tiếng vang lên từ miệng hắn. Nửa trẻ con nửa người lớn khiến hắn muốn đấm vào mặt mình. Hắn đưa tay sờ lên cổ, cảm nhận yết hầu mới nhú tí hon. Nó run lên dưới lớp da mỏng theo từng âm tiết.

Hắn vén tấm chăn rách đắp ngang hông. Đôi chân còi cọc hiện ra với đầu gối lồi xương. Lớp lông tơ mỏng manh màu nhạt dính bết trên cẳng chân. Mắt cá chân mảnh khảnh đến mức trông như sắp gãy.

Hắn cử động mấy ngón chân trắng bệch. Cảm nhận sự vụng về của cơ thể chưa từng được rèn luyện. Bộ quần áo ngủ bằng vải lanh thô ráp cọ vào da thịt non nớt. Xương quai xanh nhô cao lộ ra dưới cổ áo trễ rộng.

Hắn thọc tay vào trong quần. Những ngón tay chạm vào thằng nhỏ thiếu niên còn dính da bao. Nhạy cảm đến phát đau khi chạm vào. Hai hòn dái nhỏ xíu nằm chỏng chơ trong bìu nhăn nhúm mềm oặt.

"Đời làm chó gì thế này."

Hắn rút tay ra nghiến răng ken két. Cơn phẫn uất dâng lên nghẹn nơi cuống họng. Cái thân xác này là trò đùa quái ác của số phận. Đúng lúc đó một luồng năng lượng chạy dọc sống lưng hắn.

[Chào mừng ký chủ. Ta là Nyx, giọng nói của Dục Vọng Khế Ước.]

Giọng đàn bà ngọt ngào như mật ong pha rượu độc. Âm thanh như có bàn tay vô hình miết từng đốt xương sống. Vừa rợn vừa kích thích đến tận óc.

[Ta là Mars, chủ nhân của Chiến Thần Đồ Đằng.]

Giọng thứ hai trầm đục như sắt đá mài vào nhau. Khàn đặc và lạnh lùng át hẳn giọng ả kia. Lăng Thần giật mình suýt ngã khỏi giường.

[Thân xác này của thằng Nero Ravik, mười lăm tuổi, lãnh chúa vùng Hắc Thạch. Vừa thơm vừa ngon đấy.]

[Đừng mơ mộng mấy trò dâm dê của ả. Ngươi đang ngồi trên đống phân đấy thằng nhóc.]

Hai giọng nói cãi nhau như chợ vỡ trong hộp sọ. Nyx cười khúc khích như chuông bạc rung nhẹ. Mars gầm gừ như thú dữ bị xích. Lăng Thần ôm đầu muốn đập bể sọ ra cho đỡ ồn.

[Hắc Thạch sắp bị xâu xé. Thân xác mười lăm tuổi của ngươi là miếng mồi ngon cho bất kỳ kẻ nào có binh lực.]

[Nhìn cơ thể nó đi lão già khó ưa. Gầy gò yếu ớt, dương vật còn chưa tuột bao. Nó cần dục vọng để lớn lên.]

[Câm đi ả dâm phụ. Không sức mạnh thì dục vọng chỉ là thịt thối trong mồ chôn tập thể.]

Lăng Thần nghiến răng chịu đựng cơn đau đầu kinh khủng. Đúng lúc đó ký ức không phải của hắn ập đến. Như thủy triều dâng nhấn chìm hắn trong hình ảnh lạ lẫm.

Nero Ravik, mười lăm tuổi, con trai duy nhất của Nam tước Ravik. Cha vừa bị ám sát ba ngày trước bởi lũ áo choàng đen. Mẹ chết lâu rồi trong trận cướp bóc của quái vật. Thằng nhóc sống những ngày cuối trong cô độc.

Nó nhịn đói đến kiệt sức. Không ai chăm sóc, không ai bảo vệ. Linh hồn nó lặng lẽ rời khỏi thân xác đêm qua. Nhường chỗ cho Lăng Thần nhập vào không một chút kháng cự.

Hắn lảo đảo đứng dậy khỏi chiếc giường ọp ẹp. Đôi chân run rẩy chống đỡ cơ thể gầy gò. Mấy ngón chân dài bám xuống sàn đá lạnh buốt. Hắn bước tới chiếc gương đồng nứt vỡ treo trên tường.

Lần đầu tiên hắn nhìn thấy gương mặt của Nero Ravik. Da tái nhợt thiếu sức sống dưới ánh nến leo lét. Mái tóc đen nhánh rối bù xõa xuống trán lấm tấm mồ hôi. Gò má cao nhưng thiếu đường nét góc cạnh.

Đôi mắt đen sâu thẳm như hai hố không đáy. Đó là thứ duy nhất thuộc về Lăng Thần. Hoàn toàn trái ngược với vẻ non nớt của phần còn lại. Đôi môi mỏng khô nứt vì mất nước.

Cằm thanh tú không dấu hiệu râu ria. Cổ áo ngủ trễ xuống để lộ xương quai xanh nhô cao. Những đường gân xanh mờ ẩn dưới lớp da mỏng manh. Một gương mặt thiếu niên đẹp nhưng yếu ớt đến thảm hại.

"Cũng tạm. Nhưng non quá. Đệt mợ."

[Đẹp trai đấy. Để ta giúp ngươi nhận khế ước đầu tiên. Dục Hỏa Thể Chất cấp một sẽ khiến ngươi cứng cáp hơn.]

[Đừng nghe ả. Nhận của ta trước. Huyết Chiến Thể cấp một sẽ cho ngươi sức mạnh sống sót qua tuần này.]

[Lão già ích kỷ. Để thằng bé tự chọn đi.]

[Im đi đồ đàn bà lẳng lơ. Không cơ bắp không phản xạ, nó sẽ chết trước khi kịp sờ vào bất kỳ ả nào.]

Lăng Thần nhắm mắt lại. Hai mươi sáu năm làm thằng khốn bị xã hội ruồng bỏ. Hắn học được một điều: sống sót trước, khoái lạc để sau.

"Mars. Đưa Huyết Chiến Thể đây."

[Khôn ngoan đấy thằng nhóc.]

Cơn đau ập đến ngay lập tức. Từng thớ cơ trong cơ thể co rút và giãn nở cùng lúc. Như hàng nghìn bàn tay vô hình đang nhào nặn từng tế bào. Xương cốt kêu răng rắc đến rợn người.

Hắn ngã sõng soài xuống sàn đá lạnh. Lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh toát. Những giọt mồ hôi chảy dọc rãnh xương sống gầy guộc. Xuống tận khe mông nhỏ hẹp rồi thấm vào vải lanh.

Các khớp nối nóng ran như bị nung trong lò lửa. Cơ bụng phẳng lì bắt đầu có đường nét đầu tiên. Mờ nhạt nhưng đủ để hắn cảm nhận được sự thay đổi. Những sợi cơ mỏng manh trên cánh tay và đùi săn lại.

Cơn đau qua đi, hắn nằm thở dốc trên sàn. Nhấc tay lên, mấy ngón không còn run rẩy. Cẳng tay vẫn gầy nhưng đã có chút cơ vừa nhú. Gân xanh căng lên dưới lớp da trắng mỏng.

Hắn từ từ đứng dậy. Đôi chân không còn muốn khuỵu xuống. Hông và eo linh hoạt hơn hẳn lúc trước. Hắn cảm nhận rõ từng thay đổi trong cơ thể vừa được tôi luyện.

[Tốt. Giờ ngươi đã có thể chạy nếu gặp nguy hiểm. Nhưng đừng vội mừng, có người đang tới.]

Tai hắn vừa được cải thiện đủ để nghe thấy tiếng vó ngựa. Ba con đang phi nước kiệu từ xa vọng lại. Tim hắn đập nhanh hơn, trống ngực phồng dưới lớp da mỏng. Hắn quay ra ô cửa sổ hẹp bằng đá nhìn xuống.

Ba kỵ sĩ giáp bạc đang tiến về phía pháo đài. Trên ngực mỗi bộ giáp khắc hình mặt trời đang mọc. Kẻ dẫn đầu là một ả đàn bà tóc vàng óng buộc cao. Bộ giáp bạc ôm sát từng đường cong điên dại.

Cặp vú căng tròn ép chặt dưới lớp kim loại sáng loáng. Eo thon đến mức phi lý thắt lại bởi đai da. Bờ hông nở nang nơi giáp che đùi bắt đầu. Đùi săn chắc kẹp lấy bụng ngựa chiến.

Lớp giáp đùi bó sát tôn từng thớ cơ rắn rỏi bên dưới. Môi đỏ mọng mím chặt đầy uy quyền. Gương mặt đẹp đến lạnh lùng với đôi mắt xanh như băng. Nàng ngồi thẳng lưng trên yên ngựa như nữ thần chiến tranh.

[Seraphina. Kỵ sĩ trưởng Đế Quốc Ánh Sáng. Nàng ta đến kiểm tra cái chết của Nam tước. Hoặc tệ hơn là chiếm Hắc Thạch.]

[Nhìn cặp đùi đó đi. Nhìn bộ ngực căng tròn dưới giáp đi. Mục tiêu đầu tiên của ngươi đấy.]

[Đừng có mơ. Ả ta có thể bẻ cổ ngươi bằng một tay. Tỏ ra ngoan ngoãn yếu đuối là vũ khí duy nhất lúc này.]

Lăng Thần đứng im trong bóng tối căn phòng. Đôi mắt đen già nua dõi theo ba kỵ sĩ đang đến gần. Hắn chưa biết mình sẽ làm gì tiếp theo. Nhưng một điều chắc chắn trong tâm trí hắn.

Hắn sẽ không chết thêm lần nào nữa. Không phải ở cái thế giới chó đẻ này. Không phải trong thân xác vừa mới nếm chút sức mạnh đầu tiên. Hắn siết chặt bàn tay nhỏ bé thành nắm đấm.

Tiếng vó ngựa dừng lại ngay trước cổng pháo đài. Một giọng nữ vang lên lạnh lùng xuyên qua lớp đá dày. Uy quyền và sắc bén như lưỡi kiếm.

"Nhân danh Đế Quốc Ánh Sáng, mở cổng. Ta là Seraphina, Kỵ sĩ trưởng Đoàn Thập Tự. Cần nói chuyện với lãnh chúa mới của vùng đất này."

Hắn liếm đôi môi khô nứt. Vị máu nhàn nhạt tan nơi đầu lưỡi. Hắn nhìn lại mình trong gương lần cuối. Đôi mắt đen của kẻ đã chết một lần và không còn gì để mất.

Hắn bước ra khỏi phòng. Chân trần lạnh buốt trên nền đá gồ ghề. Tiến về phía cánh cổng đang rung lên dưới những cú đập mạnh. Bóng tối trong pháo đài nuốt chửng thân hình gầy gò của hắn.

[Hay lắm ký chủ. Để xem ngươi làm gì với ả kỵ sĩ xinh đẹp đó.]

[Nhớ kỹ, sống sót là trên hết. Đừng để dục vọng làm mờ mắt.]

💬 Bình luận