🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← LINH THẦN TRỤC QUỶ LỤC

Ch.39: VÒNG 5 CHUẨN BỊ

~16 phút đọc · 3001 từ · ⚠️ Báo cáo

Buổi tối trước khi vòng thi thứ năm chính thức bắt đầu, cả nhóm , Phong, Nguyệt Nhi, Vân Thần, cùng với Kim Thiện và Lục Phi Yến, những người đã được cả ba quyết định mời gia nhập nhóm thi đấu chính thức cho vòng thi mang tên "Đồng Đội Liên Hoàn" sắp tới , tụ họp lại trong một căn phòng nhỏ được cấp riêng cho các nhóm thi để bàn bạc chiến lược.

Việc lựa chọn thành viên cho nhóm năm người này không hề đơn giản như nhiều thí sinh khác vẫn nghĩ. Ngay từ khi biết tin vòng thi thứ năm sẽ yêu cầu thi đấu theo đội hình cố định, không ít nhóm đã vội vàng tập hợp lại chỉ dựa trên quen biết sơ sài hoặc danh tiếng cá nhân, nhưng Phong, Nguyệt Nhi và Vân Thần lại dành hẳn một buổi chiều để cân nhắc kỹ lưỡng, phân tích thế mạnh và điểm yếu của từng ứng viên tiềm năng trước khi đưa ra quyết định cuối cùng mời Kim Thiện và Lục Phi Yến gia nhập, dựa trên sự tin tưởng đã được xây dựng qua những vòng thi trước đó cũng như sự bổ trợ tự nhiên giữa các kỹ năng của từng người.

Căn phòng nhỏ được bố trí đơn giản với một chiếc bàn tròn ở giữa, đủ chỗ cho cả năm người ngồi quây quần, ánh đèn dầu tỏa sáng dịu nhẹ, tạo nên một không gian tập trung, nghiêm túc nhưng không quá căng thẳng, phù hợp cho một buổi thảo luận chiến lược kéo dài.

Đây chính là lý do khiến buổi thảo luận tối nay mang một ý nghĩa đặc biệt quan trọng , không chỉ là chuẩn bị chiến thuật cho một vòng thi, mà còn là bước ngoặt đầu tiên chính thức đánh dấu sự hình thành của một đội ngũ thực thụ, gắn kết bởi sự tin tưởng lẫn nhau chứ không đơn thuần chỉ là những cá nhân tình cờ cùng chung mục tiêu.

"Vòng năm là vòng thi đầu tiên yêu cầu thi đấu theo đội hình cố định gồm năm người, không được thay đổi hay xáo trộn trong suốt cả vòng thi." Tiêu Hàn giải thích cho cả nhóm nghe lại những gì anh đã tìm hiểu được từ tài liệu chính thức của ban tổ chức, dù bản thân anh không trực tiếp tham gia vòng thi này với tư cách thí sinh, chỉ có thể hỗ trợ từ bên ngoài với vai trò cố vấn không chính thức. "Đối thủ các ngươi sẽ phải đối mặt là một con Linh Yêu cấp ba đặc biệt, được huấn luyện riêng để thử thách khả năng phối hợp đồng đội, không phải sức mạnh cá nhân đơn thuần."

"Vậy có nghĩa là," Lục Phi Yến lên tiếng, ánh mắt cô sắc bén phân tích tình huống, "chúng ta cần một kế hoạch phối hợp thực sự bài bản, không thể chỉ dựa vào việc mỗi người tự lo phần việc của mình như những vòng thi trước. Nếu chỉ hành động rời rạc, khả năng cao sẽ bị con Linh Yêu này khai thác điểm yếu trong sự thiếu phối hợp của chúng ta."

Cả nhóm gật đầu đồng tình, và sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, ánh mắt của mọi người dần dần hướng về phía Phong, dường như đã ngầm mặc định cậu sẽ là người đứng ra điều phối buổi thảo luận chiến lược này, dù trước đó chưa từng có ai chính thức đề cử cậu vào vai trò ấy, một sự tín nhiệm âm thầm mà chính Phong cũng không hề hay biết trước cho đến khoảnh khắc này.

"Ơ, sao mọi người nhìn ta vậy?" Phong hỏi, có chút bối rối trước sự chú ý bất ngờ dồn về phía mình.

"Ngươi có vẻ hợp với việc này." Vân Thần nhận xét, giọng điệu điềm tĩnh như thường lệ. "Khả năng quan sát và phân tích tình huống nhanh nhạy của ngươi, cộng thêm việc ngươi luôn là người đầu tiên nhận ra những chi tiết mà người khác bỏ sót, sẽ rất hữu ích trong việc điều phối một kế hoạch phối hợp phức tạp."

"Ngoài ra," Lục Phi Yến bổ sung, "ngươi cũng là người duy nhất trong nhóm từng có kinh nghiệm chỉ huy thực tế, dù chỉ là quy mô nhỏ , nhớ lại đêm ở làng Kiếm Phong, ngươi đã tổ chức dân làng sơ tán rất bài bản đấy."

Phong ngẫm nghĩ một lúc, ký ức về đêm kinh hoàng ấy thoáng qua trong đầu, nhưng lần này, không còn nặng nề như trước, mà trở thành một nguồn động lực tích cực. Cậu gật đầu, quyết định thử sức với vai trò mới mẻ này. Cậu đứng dậy, lấy một tờ giấy lớn trải ra giữa bàn, bắt đầu vẽ sơ đồ đơn giản về những gì cậu hình dung trong đầu.

"Được rồi, để ta thử xem." Cậu nói, giọng điệu dần trở nên tự tin hơn khi bắt đầu sắp xếp lại suy nghĩ. "Trước tiên, chúng ta cần biết điểm mạnh, điểm yếu của từng người trong nhóm. Vân huynh, huynh có nghiên cứu gì về loại Linh Yêu cấp ba mà chúng ta sắp đối mặt không?"

"Có." Vân Thần gật đầu, lật cuốn sổ tay của mình ra, bắt đầu trình bày một cách hệ thống. "Dựa trên những manh mối thu thập được, loại Linh Yêu cấp ba đặc biệt này nhiều khả năng thuộc dòng Huyễn Ảnh Yêu, có khả năng tạo ra ảo giác đánh lừa thị giác đối phương, đồng thời sở hữu một lớp giáp vảy cứng ở phần lưng nhưng lại có điểm yếu rõ rệt ở phần bụng mềm. Điểm mấu chốt là, loại yêu quái này thường chỉ có thể duy trì ảo giác trong một khoảng thời gian giới hạn trước khi cần nghỉ để hồi phục linh lực."

Anh tiếp tục giải thích thêm về những đặc điểm chi tiết khác của loài yêu quái này , tốc độ di chuyển trung bình, phạm vi hiệu quả của ảo giác mà nó có thể tạo ra, và cả một vài điểm yếu nhỏ khác mà anh đã tổng hợp được từ những tài liệu nghiên cứu cũ mà cha anh để lại. Cả nhóm chăm chú lắng nghe, thi thoảng đặt câu hỏi để làm rõ thêm những chi tiết còn mơ hồ.

"Vậy có nghĩa là," Phong tiếp lời, ghi chú nhanh lên tờ giấy, "chúng ta cần một người có khả năng chống chịu hoặc phá vỡ ảo giác để làm mồi nhử, kéo dài thời gian cho đến khi nó buộc phải ngừng sử dụng khả năng ấy, sau đó tấn công dồn dập vào điểm yếu ở bụng."

Cuộc thảo luận tiếp tục diễn ra sôi nổi, mỗi người đóng góp ý kiến dựa trên thế mạnh riêng của mình. Kim Thiện, dù không có nhiều kinh nghiệm chiến thuật, vẫn cố gắng đưa ra những quan sát thực tế từ góc độ của một người mới, đôi khi lại chỉ ra được những lỗ hổng nhỏ trong kế hoạch mà những người khác, quá tập trung vào chi tiết kỹ thuật, đã vô tình bỏ qua.

"Nếu con yêu quái này chỉ có thể duy trì ảo giác trong thời gian giới hạn," Kim Thiện lên tiếng, giọng điệu ngập ngừng nhưng vẫn cố gắng góp ý, "vậy làm sao chúng ta biết chính xác khi nào nó hết khả năng đó để tấn công đúng thời điểm? Nếu tấn công quá sớm, có thể vẫn dính ảo giác mà không hay biết; nếu quá muộn, có thể nó đã kịp hồi phục lại rồi."

Cả nhóm im lặng trong giây lát, nhận ra đây thực sự là một lỗ hổng quan trọng trong kế hoạch ban đầu mà không ai để ý tới.

"Câu hỏi hay đấy." Vân Thần gật đầu, suy nghĩ thêm một lúc, ngón tay anh gõ nhẹ lên cuốn sổ tay như đang sắp xếp lại các dữ kiện trong đầu trước khi đưa ra câu trả lời. "Có lẽ, chúng ta cần một dấu hiệu vật lý cụ thể để nhận biết , thường thì, khi linh lực gần cạn, cơ thể yêu quái sẽ phát ra một luồng khí yếu dần, có thể cảm nhận được qua khứu giác nhạy bén. Tại hạ sẽ đảm nhận việc theo dõi dấu hiệu này trong lúc làm mồi nhử."

"Vậy là ổn rồi." Phong gật đầu, ghi thêm chi tiết ấy vào sơ đồ kế hoạch, cảm thấy hài lòng trước sự đóng góp bất ngờ nhưng đầy giá trị của Kim Thiện.

"Phong này," Nguyệt Nhi lên tiếng, sau khi lắng nghe kỹ lưỡng đề xuất ban đầu của cậu về việc để Kim Thiện đóng vai trò làm mồi nhử chính vì thể lực bền bỉ của anh, "ta nghĩ đề xuất đó chưa tối ưu lắm."

"Sao vậy?" Phong hỏi, không hề tỏ ra khó chịu trước sự phản bác, chỉ đơn thuần tò mò muốn nghe quan điểm khác.

"Vì Kim Thiện tuy bền bỉ, nhưng kinh nghiệm chiến đấu thực tế của cậu ấy vẫn còn hạn chế, nếu để cậu ấy một mình đối mặt trực tiếp với ảo giác của Huyễn Ảnh Yêu, rủi ro bị đánh lừa dẫn đến sai lầm chí mạng là khá cao." Nguyệt Nhi phân tích, giọng điệu sắc bén, logic. "Thay vào đó, ta nghĩ nên để Vân Thần đảm nhận vai trò ấy , với kiến thức y thuật và khả năng phân tích tỉnh táo của huynh ấy, khả năng nhận ra và kháng cự lại ảo giác sẽ cao hơn nhiều, trong khi Kim Thiện có thể đảm nhận vai trò yểm trợ hậu phương, hỗ trợ băng bó hoặc tiếp ứng khi cần thiết, ít rủi ro trực tiếp hơn."

Phong im lặng một lúc, nghiêm túc cân nhắc lại đề xuất của Nguyệt Nhi, so sánh với kế hoạch ban đầu của chính mình, xoay tờ giấy sơ đồ để xem xét lại từng chi tiết dưới góc nhìn mới. Chỉ sau vài giây suy nghĩ, cậu gật đầu dứt khoát.

"Ừ, cái đó hay hơn đấy." Cậu nói, hoàn toàn không có chút do dự hay tự ái nào, chấp nhận đề xuất mới một cách thẳng thắn, tự nhiên như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời, ngay lập tức bắt tay vào sửa lại sơ đồ kế hoạch theo hướng mới.

Nguyệt Nhi ngẩn người trong giây lát, không phải vì đề xuất của mình được chấp nhận , điều đó nàng đã khá tự tin ngay từ đầu , mà vì cách Phong chấp nhận nó, đơn giản, dứt khoát, không hề có chút sĩ diện hay cố gắng bảo vệ ý kiến ban đầu của bản thân như phần lớn những người nàng từng làm việc cùng trong quá khứ, kể cả một số vị tướng lĩnh cấp cao trong quân đội hoàng gia mà nàng từng có dịp tiếp xúc.

Nàng nhớ lại, trong hoàng cung, mỗi khi nàng đưa ra một đề xuất tốt hơn cho một kế hoạch nào đó, phần lớn các vị quan lại hay tướng lĩnh, dù ngoài mặt tỏ ra tôn trọng vì thân phận công chúa của nàng, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi một chút miễn cưỡng, đôi khi còn tìm cách bảo vệ ý kiến ban đầu của mình bằng những lý lẽ vòng vo, thay vì thẳng thắn thừa nhận đề xuất mới tốt hơn. Nhưng Phong, một thiếu niên xuất thân từ một ngôi làng hẻo lánh, lại hoàn toàn không có chút gánh nặng sĩ diện nào như vậy.

"Ngươi... không thấy khó chịu khi ý kiến của mình bị bác bỏ à?" Nàng hỏi, không giấu được sự tò mò trước phản ứng bất thường ấy.

"Khó chịu để làm gì?" Phong đáp, nhún vai, tiếp tục ghi chú lại kế hoạch mới lên tờ giấy. "Mục tiêu cuối cùng là thắng vòng thi, không phải là chứng minh ý kiến của ai đúng hơn ai. Nếu đề xuất của ngươi tốt hơn, thì dùng đề xuất của ngươi thôi, có gì phải khó chịu. Sư phụ ta từng dạy, một người kiếm khách giỏi không phải là người không bao giờ mắc sai lầm, mà là người biết nhận ra sai lầm của mình nhanh nhất và sửa chữa nó mà không để lòng tự trọng cản trở."

Câu trả lời đơn giản ấy khiến Nguyệt Nhi không khỏi nhìn cậu với một ánh mắt khác lạ, một sự đánh giá lại thầm lặng về tính cách của cậu thiếu niên mà nàng đã quen biết qua không ít lần cãi vã, tranh luận kể từ ngày đầu gặp gỡ giữa chợ chiều Hoành Sơn Trấn. Đằng sau vẻ ngoài bướng bỉnh, thích tranh luận đến cùng mỗi khi bị chọc tức, hóa ra, khi đối diện với những vấn đề thực sự quan trọng, Phong lại sở hữu một sự khiêm tốn, cởi mở đáng ngạc nhiên mà không phải ai cũng có được.

Vân Thần, quan sát toàn bộ cuộc trao đổi ấy trong im lặng, khẽ mỉm cười, không nói gì, chỉ lặng lẽ ghi thêm một dòng nhận xét nhỏ vào cuốn sổ tay tùy thân của mình , không phải về chiến thuật thi đấu, mà về động lực nhóm đang ngày một gắn kết chặt chẽ hơn giữa những con người vốn dĩ xuất phát từ những hoàn cảnh, tính cách hoàn toàn khác biệt.

Lục Phi Yến cũng không giấu được một nụ cười nhẹ trước khoảnh khắc ấy, thầm nghĩ rằng, có lẽ, đây chính là lý do khiến nhóm này, dù mới hình thành không lâu, lại có thể phối hợp ăn ý đến kỳ lạ trong mọi thử thách đã qua , không phải vì mỗi người đều hoàn hảo, mà vì tất cả đều sẵn sàng đặt cái tôi cá nhân sang một bên vì mục tiêu chung.

Cuộc thảo luận tiếp tục kéo dài thêm gần một canh giờ nữa, cả nhóm cùng nhau hoàn thiện từng chi tiết nhỏ trong kế hoạch, từ vị trí đứng của mỗi người, tín hiệu liên lạc khi cần thay đổi chiến thuật giữa chừng, cho đến các phương án dự phòng trong trường hợp kế hoạch chính không diễn ra như mong đợi. Phong, trong vai trò điều phối, dần dần thể hiện một sự tự tin và chín chắn đáng kinh ngạc, biết cách lắng nghe từng ý kiến, cân nhắc ưu nhược điểm một cách công bằng, và đưa ra quyết định cuối cùng dựa trên lợi ích chung của cả nhóm thay vì cái tôi cá nhân.

"Tổng kết lại," Phong nói, khi buổi thảo luận gần đi đến hồi kết, tay chỉ vào sơ đồ kế hoạch đã được hoàn thiện với đầy đủ chi tiết trên tờ giấy lớn, giọng điệu tự tin, rõ ràng như một chỉ huy dày dạn kinh nghiệm đang tổng kết lại chiến lược trước một trận đánh quan trọng. "Vân huynh sẽ làm mồi nhử, dựa vào khả năng phân tích để nhận biết thời điểm ảo giác suy yếu; Nguyệt Nhi đảm nhận vai trò tấn công tầm xa, sẵn sàng bắn hạ ngay khi có cơ hội; ta và Phi Yến sẽ áp sát cận chiến, tấn công trực tiếp vào điểm yếu ở bụng khi thời cơ đến; còn Kim Thiện đảm nhận vai trò yểm trợ hậu phương, sẵn sàng ứng cứu bất kỳ ai gặp nguy hiểm."

"Nghe hợp lý đấy." Lục Phi Yến gật đầu tán thành, ánh mắt cô quét qua toàn bộ sơ đồ một lần cuối để chắc chắn không bỏ sót chi tiết nào quan trọng, ngón tay cô lướt nhẹ theo từng đường nét trên tờ giấy như đang tự mình rà soát lại toàn bộ logic của kế hoạch một lần nữa trước khi đưa ra sự đồng thuận cuối cùng.

"Vậy là mọi người đã đồng ý cả chứ?" Phong hỏi, nhìn quanh từng thành viên trong nhóm để xác nhận lần cuối trước khi hoàn tất kế hoạch, giọng điệu cậu mang một sự nghiêm túc chững chạc hiếm thấy so với vẻ tinh nghịch thường ngày.

Cả bốn người còn lại đồng loạt gật đầu, không ai có ý kiến phản đối nào khác, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào kế hoạch đã được cả nhóm cùng nhau xây dựng nên qua gần hai giờ đồng hồ thảo luận nghiêm túc, một sự đồng thuận hiếm hoi mà không phải nhóm thi đấu nào cũng có thể đạt được dễ dàng như vậy.

Đến khi buổi thảo luận kết thúc, cả năm người đều cảm thấy một sự tự tin vững chắc hơn hẳn so với lúc mới bắt đầu, sẵn sàng đối mặt với thử thách phối hợp đồng đội đầu tiên thực sự nghiêm túc của kỳ thi xếp hạng năm nay. Khi mọi người lần lượt rời khỏi căn phòng nhỏ để trở về nghỉ ngơi trước ngày thi quan trọng, Nguyệt Nhi cố tình nán lại một chút, nhìn theo bóng dáng Phong đang thu dọn tờ giấy sơ đồ, trong lòng thầm nghĩ, có lẽ, cậu thiếu niên bướng bỉnh mà nàng từng cãi vã không ngớt giữa chợ chiều Hoành Sơn Trấn, giờ đây đã trưởng thành hơn rất nhiều so với những gì nàng từng hình dung, theo một cách mà chính nàng cũng không ngờ tới, một sự trưởng thành âm thầm nhưng vững chắc mà nàng cảm thấy vô cùng tự hào khi được là người chứng kiến.

💬 Bình luận

📚 Truyện tương tự