🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← LINH THẦN TRỤC QUỶ LỤC

Q1·Ch.27: 500 THÍ SINH, MỘT CHIẾC GHẾ

📖 Quyển 1: LINH HUYẾT THỨC TỈNH

~16 phút đọc · 3085 từ · · ⚠️ Báo cáo

Bình minh ngày thi đấu, sân trước Huyền Cơ Lầu đã chật kín người từ khi trời còn chưa sáng hẳn. Năm trăm thí sinh, được tuyển chọn qua vòng đăng ký gắt gao từ hàng ngàn hồ sơ nộp về khắp ba nước, đứng xếp thành từng hàng dài ngay ngắn trên khoảng sân đá rộng lớn, mỗi người đều mang trên ngực một tấm thẻ bài nhỏ khắc số thứ tự riêng biệt, ánh mắt ai nấy đều pha trộn giữa sự hồi hộp, căng thẳng, và một chút khí thế quyết tâm không giấu giếm.

Từ trên cao nhìn xuống, cả sân thi trông như một biển người mênh mông, màu sắc trang phục đa dạng của các thí sinh đến từ khắp mọi vùng miền tạo nên một bức tranh sống động , màu lam nhạt của môn phái Thủy Vân, màu nâu đất giản dị của những thí sinh xuất thân nông thôn, màu gấm vóc lộng lẫy của con em các gia tộc danh giá, tất cả hòa quyện lại thành một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa đầy sức sống, phản ánh chân thực sự đa dạng của cả ba nước đang cùng gửi gắm những người con ưu tú nhất của mình đến tham dự kỳ thi quan trọng bậc nhất trong giới Yêu Sư.

Trên các cột cờ dựng dọc theo hai bên sân, những lá cờ lớn thêu biểu tượng của bốn doanh chính , Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ, và Huyền Vũ , tung bay phấp phới trong gió sớm, mỗi lá cờ đại diện cho một trong bốn con đường sự nghiệp mà các thí sinh vượt qua được kỳ thi có thể lựa chọn theo đuổi trong tương lai. Phong ngước nhìn những lá cờ ấy, không khỏi tự hỏi, liệu huyết mạch Kỳ Lân hiếm hoi của mình sẽ đưa cậu đến với con đường nào trong số đó, hay có lẽ, một con đường hoàn toàn khác biệt đang chờ đợi phía trước mà ngay cả cậu cũng chưa thể hình dung ra được.

Xung quanh khoảng sân chính, hàng rào bằng đá cẩm thạch trắng được dựng lên để phân cách khu vực thi đấu với đám đông khán giả hiếu kỳ đứng chen chúc phía ngoài , không ít trong số đó là gia đình, người thân của các thí sinh, đến từ xa để cổ vũ, mang theo cả những lá cờ nhỏ thêu tên riêng hoặc biểu tượng gia tộc, tạo nên một không khí náo nhiệt gần giống như một lễ hội lớn hơn là một kỳ thi tuyển chọn nghiêm túc. Xa xa, ở góc cuối hàng rào, một vài thương nhân nhanh nhạy còn tranh thủ dựng sạp bán đồ ăn nhẹ và nước giải khát cho đám đông khán giả, biến khu vực xung quanh sân thi thành một phiên chợ nhỏ nhộn nhịp không kém gì bên trong.

Đây là cảnh tượng hoành tráng nhất mà Phong từng được chứng kiến trong đời , năm trăm con người, đến từ đủ mọi tầng lớp, đủ mọi vùng miền của Đỉnh Thiên Quốc, Triệu Nguyệt Vương Quốc, và cả những xứ sở xa xôi hơn nữa, cùng tụ hội lại một chỗ, tất cả đều mang trong mình cùng một khát vọng , chứng minh bản thân xứng đáng có được một vị trí trong hàng ngũ Yêu Sư chính thức của Huyền Cơ Các.

Trên khán đài cao được dựng tạm ở đầu sân, các vị Doanh Soái cùng một số Trưởng Lão cấp cao của tổ chức đã có mặt đông đủ để giám sát và đánh giá, và đứng ở vị trí trung tâm, cầm một cuộn giấy da lớn ghi danh sách thí sinh, là một người phụ nữ dáng vẻ thanh mảnh nhưng toát ra một khí chất uy nghiêm không thể xem thường. Xa xa, ở một góc khán đài, Phong còn thoáng thấy bóng dáng quen thuộc của Nguyên Soái Hoắc Vô Cực, tay cầm chiếc quạt trắng đặc trưng, đang ngồi quan sát toàn bộ sân thi với vẻ mặt điềm nhiên khó đoán, khiến cậu không khỏi tự hỏi, liệu vị Nguyên Soái bí ẩn ấy có đang đặc biệt chú ý đến cậu hay không, giữa năm trăm thí sinh đang tề tựu nơi đây.

Đó chính là Lâm Thúy, Phó Doanh Soái của doanh Huyền Vũ, người được giao trọng trách chủ trì toàn bộ kỳ thi xếp hạng năm nay. Gương mặt bà lạnh lùng, sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng hàng thí sinh với một sự tỉ mỉ đến mức khiến không ít người phải cúi đầu tránh ánh nhìn trực diện, mái tóc đen dài được búi gọn gàng, không một sợi tóc nào lơ là ra khỏi vị trí, phản ánh đúng tính cách nghiêm khắc, kỷ luật thép mà bà nổi tiếng khắp Huyền Cơ Các.

Bà khoác trên mình một bộ giáp nhẹ màu xanh đen huyền bí, hoa văn rồng rắn uốn lượn tinh xảo dọc theo tay áo , biểu tượng đặc trưng của doanh Huyền Vũ, một trong bốn doanh chính yếu của Huyền Cơ Các, chuyên trách những nhiệm vụ đòi hỏi sự kiên nhẫn, tỉ mỉ và khả năng phòng thủ vững chắc. Dáng đứng của bà thẳng tắp, không hề dao động dù chỉ một chút, toát lên một khí chất của người đã dành cả đời mình để tuân theo và thực thi những quy tắc nghiêm ngặt nhất.

"Nghe nói Phó Doanh Soái Lâm Thúy chưa từng để lọt một thí sinh gian lận nào trong suốt hai mươi năm chủ trì các kỳ thi." Một thí sinh đứng gần Phong thì thầm với người bên cạnh, giọng điệu đầy vẻ e dè. "Năm ngoái, có một công tử nhà giàu định hối lộ giám khảo để được nâng điểm, ngay lập tức bị bà phát hiện và đuổi thẳng khỏi trường thi, dù gia tộc cậu ta có thế lực không nhỏ trong triều đình."

"Còn nghe nói," một thí sinh khác tiếp lời, giọng thì thầm còn nhỏ hơn, "bà từng là một trong những Yêu Sư trẻ tuổi nhất từng đạt cấp Kim Cương chỉ trong vòng năm năm luyện tập, nhanh gấp đôi tốc độ bình thường. Sau đó bà từ chối mọi lời mời gia nhập các doanh chiến đấu chính, mà chọn con đường giám sát, đào tạo thế hệ Yêu Sư kế cận, nói là để đảm bảo không ai phải trải qua những sai lầm mà bà từng mắc phải thời trẻ."

"Nghiêm khắc như vậy cơ à." Phong lẩm bẩm, không khỏi có chút ấn tượng trước danh tiếng ấy, ánh mắt cậu quan sát kỹ hơn dáng vẻ của vị Phó Doanh Soái đang đứng trên khán đài, cảm nhận được một áp lực vô hình tỏa ra từ chính sự hiện diện của bà, dù bà còn chưa cất tiếng nói lời nào. Cậu thầm nghĩ, hẳn phải trải qua vô số năm tháng tôi luyện bản thân trong kỷ luật thép mới có thể đạt được khí chất uy nghiêm tự nhiên như vậy, một điều mà chính cậu, với bản tính tự do phóng khoáng, có lẽ sẽ phải mất rất nhiều thời gian mới học được.

Không xa phía sau cậu, Kim Thiện đứng lẫn trong đám đông, gương mặt anh tái mét vì hồi hộp, hai tay siết chặt vạt áo đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Lục Phi Yến đứng cạnh, vẻ mặt bình thản hơn hẳn, thi thoảng lại quay sang trấn an người bạn mới quen đang run rẩy vì căng thẳng.

"Bình tĩnh lại đi, còn chưa bắt đầu mà ngươi đã run thế này, làm sao qua nổi vòng một." Lục Phi Yến khẽ nói, giọng điệu thẳng thắn như thường lệ.

"Ta... ta không kiềm chế được." Kim Thiện đáp, giọng lắp bắp. "Đây là kỳ thi lớn nhất đời ta, nếu trượt thì biết ăn nói sao với cha mẹ ở nhà đây."

Phong, dù đứng cách đó một quãng, vẫn nghe được cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy, không khỏi bật cười khẽ trước sự lo lắng thái quá nhưng chân thành của người bạn cũ, thầm nhủ trong lòng sẽ cố gắng hết sức, không chỉ vì bản thân, mà còn để làm gương cho Kim Thiện có thêm chút tự tin.

Lâm Thúy bước lên phía trước, giọng nói của bà, dù không hề lớn tiếng, vẫn vang vọng rõ ràng khắp cả sân nhờ một loại linh khí đặc biệt được truyền vào giọng nói, khiến toàn bộ năm trăm thí sinh đồng loạt im bặt, chăm chú lắng nghe.

"Chào mừng các ngươi đến với kỳ thi xếp hạng Yêu Sư năm nay." Bà nói, giọng điệu lạnh lùng, không hề có chút cảm xúc thừa thãi nào. "Trong số năm trăm người đang đứng đây, chỉ có một số ít sẽ vượt qua được cả ba vòng thi để chính thức trở thành Yêu Sư được công nhận của Huyền Cơ Các. Ta không quan tâm các ngươi xuất thân từ đâu, gia tộc nào, hay mang theo bao nhiêu kỳ vọng từ người thân. Ở đây, chỉ có thực lực mới quyết định tất cả."

Bà ngừng lại một lúc, ánh mắt quét qua toàn bộ đám đông một lần nữa, như muốn khắc sâu thêm sự nghiêm túc của lời cảnh báo tiếp theo. "Kỳ thi này gồm ba vòng: Thức Linh Trận kiểm tra khả năng kích hoạt và điều khiển linh lực cơ bản, Nhận Biết Bóng Tối kiểm tra kiến thức về phân loại và ứng phó với yêu quái, và cuối cùng là vòng thực chiến, nơi các ngươi sẽ phải chứng minh năng lực chiến đấu thực sự của mình trước những giám khảo dày dạn kinh nghiệm nhất. Bất kỳ hành vi gian lận nào, dù nhỏ nhất, cũng sẽ dẫn đến việc bị loại ngay lập tức và cấm thi trong vòng năm năm tiếp theo. Ta hy vọng, không ai trong số các ngươi phải thử thách sự kiên nhẫn của ta về điều này."

Lời cảnh báo ấy, kèm theo ánh mắt sắc lạnh quét qua đám đông, khiến không ít thí sinh phải rùng mình, càng củng cố thêm danh tiếng nghiêm khắc tuyệt đối của vị Phó Doanh Soái này.

Trong lúc chờ đợi lệnh bắt đầu chính thức, Phong đứng lặng giữa hàng ngũ đông đúc, tận dụng khoảng thời gian này để quan sát kỹ hơn những đối thủ xung quanh mình, một thói quen đã ăn sâu vào bản năng của cậu từ những ngày còn quan sát người qua lại giữa chợ phiên làng Kiếm Phong.

Ánh mắt cậu đầu tiên dừng lại ở một nhóm thí sinh đứng cách đó không xa, tất cả đều mặc chung một loại y phục màu lam nhạt có thêu hình sóng nước ở gấu áo , dấu hiệu đặc trưng của môn phái Thủy Vân, một trong những môn phái luyện thủy thuật lâu đời nhất Đỉnh Thiên Quốc. Cách họ đứng, vai kề vai, khoảng cách đều tăm tắp, ánh mắt luôn hướng về phía trước nhưng vẫn ngầm quan sát lẫn nhau để giữ đội hình, cho thấy đây là những thí sinh đã được huấn luyện bài bản, có kỷ luật cao, khả năng phối hợp nhóm chắc chắn sẽ là điểm mạnh của họ trong vòng thi thực chiến theo cặp sắp tới. Phong còn để ý thấy, người đứng đầu nhóm ấy, một thanh niên có gương mặt điềm tĩnh khác thường, thi thoảng lại đưa mắt quan sát toàn bộ sân thi một lượt, như đang âm thầm đánh giá tất cả các đối thủ tiềm năng khác, một thói quen quan sát tương tự như chính bản thân cậu, khiến Phong không khỏi thầm đánh dấu người này vào danh sách những đối thủ cần đề phòng.

Kế đó, ánh mắt Phong lướt sang một thí sinh đứng đơn độc ở góc xa, dáng người nhỏ thó, ăn mặc giản dị đến mức gần như xuề xòa, nhưng đôi tay anh ta lại chai sạn với những vết chai đặc trưng của người luyện tập binh khí nặng suốt nhiều năm liền, và ánh mắt anh ta, dù có vẻ nhút nhát bên ngoài, lại ẩn chứa một sự tập trung cao độ hiếm thấy, không hề bị phân tâm bởi sự ồn ào xung quanh , kiểu người âm thầm nguy hiểm, dễ bị đánh giá thấp bởi vẻ ngoài không mấy nổi bật, nhưng thực lực có thể vượt xa những gì người ta tưởng tượng. Cậu còn nhận thấy, thanh kiếm mà người này đeo bên hông, dù vỏ kiếm đã cũ kỹ sờn màu, nhưng phần chuôi kiếm lại được quấn lại bằng vải mới, cho thấy chủ nhân của nó vẫn thường xuyên sử dụng và bảo dưỡng nó một cách cẩn thận, một dấu hiệu nhỏ nhưng đủ để tiết lộ mức độ nghiêm túc trong quá trình luyện tập của anh ta.

Và cuối cùng, ánh mắt cậu dừng lại lâu nhất ở một nhóm nhỏ đứng gần khu vực trung tâm sân, nơi những thí sinh xuất thân từ các gia tộc danh giá tụ tập, dễ dàng nhận ra qua trang phục lộng lẫy và thái độ tự tin thái quá của họ , trong số đó, không ít người liên tục liếc mắt về phía một bóng dáng cao lớn đứng riêng biệt ở một góc khác, rõ ràng đang cố gắng gây ấn tượng hoặc tìm cách bắt chuyện làm quen, nhưng đều bị phớt lờ một cách lạnh lùng. Phong nhận thấy, dù những thí sinh này ăn mặc lộng lẫy, mang theo đủ loại vũ khí quý giá được chế tác tinh xảo, nhưng cách họ đứng lại có phần lỏng lẻo, thiếu kỷ luật hơn hẳn so với nhóm Thủy Vân môn cậu vừa quan sát trước đó , có lẽ, sự tự tin của họ phần lớn đến từ danh phận gia tộc hơn là thực lực cá nhân đã được tôi luyện qua gian khổ thực sự.

Bóng dáng cao lớn ấy, đương nhiên, chính là Đàm Thiết Phong, đứng cách Phong khoảng năm mươi trượng, thân hình vẫn khoác bộ giáp đen tuyền quen thuộc, cây trường côn thiết kim loại đeo chéo sau lưng, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông xung quanh với vẻ khinh khỉnh không hề thay đổi so với lần chạm trán trước đó tại buổi đăng ký.

Như thể cảm nhận được ánh mắt của Phong đang hướng về phía mình, Đàm Thiết Phong cũng quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhau qua khoảng cách xa giữa đám đông thí sinh. Anh ta khẽ gật đầu, một cử chỉ ngắn gọn nhưng đầy hàm ý thách thức, như muốn nói rằng, dù cả hai đứng cách xa nhau đến đâu, lời hứa hẹn về một cuộc so tài trên trường thi vẫn còn nguyên vẹn.

Bên cạnh Đàm Thiết Phong, một trong những tùy tùng của anh ta khẽ thì thầm điều gì đó, có lẽ đang hỏi về danh tính của "kẻ vô danh" mà thiếu chủ mình đang chú ý đến, nhưng Đàm Thiết Phong chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu im lặng, ánh mắt anh ta vẫn không rời khỏi Phong, như đang cố gắng đọc vị đối thủ tiềm năng này thêm một lần nữa trước khi kỳ thi chính thức bắt đầu.

Phong, không hề tỏ ra nao núng trước ánh mắt khiêu khích ấy, đáp lại bằng một cái gật đầu tương tự, rồi khóe miệng cậu cong lên thành một nụ cười toe toét đầy tự tin, không hề che giấu sự hào hứng thực sự đang dâng lên trong lòng trước viễn cảnh một cuộc thi đấu đầy thử thách sắp diễn ra.

"Ngươi với hắn có vẻ đã 'kết thân' nhanh thật đấy." Nguyệt Nhi, đứng cách đó không xa trong hàng ngũ nữ thí sinh, khẽ liếc sang, giọng điệu pha lẫn sự trêu chọc.

"Kết thù thì đúng hơn." Phong đáp, không rời mắt khỏi Đàm Thiết Phong, nụ cười trên môi cậu không hề giảm bớt chút nào. "Nhưng dù sao, có một đối thủ đủ mạnh để thúc đẩy bản thân cố gắng hết sức, cũng không phải là điều tệ."

Lâm Thúy, từ trên khán đài, giơ cao một lá cờ lệnh màu đỏ thẫm, ánh mắt bà quét một lượt cuối cùng qua toàn bộ năm trăm thí sinh đang đứng nghiêm chỉnh phía dưới.

"Vòng một chính thức bắt đầu!" Bà tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp cả sân, và ngay lập tức, một đội ngũ giám khảo bắt đầu di chuyển, mang theo hàng trăm tấm đá linh nhỏ, phân phát cho từng hàng thí sinh, báo hiệu thử thách đầu tiên của kỳ thi xếp hạng Yêu Sư năm nay chính thức khởi động, mở ra một ngày dài đầy căng thẳng và kịch tính đang chờ đợi tất cả những ai có mặt tại đây.

Phong đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu, ánh mắt bạch ngọc của cậu nhìn về phía tấm đá linh sắp được đặt trước mặt mình, trong lòng dâng lên một sự quyết tâm mãnh liệt. Dù không biết chính xác điều gì đang chờ đợi phía trước, cậu biết chắc một điều , đây chỉ là bước khởi đầu của một hành trình dài, và cậu sẽ không để bất kỳ ai, kể cả chính bản thân mình, phải thất vọng.

Cậu liếc nhìn sang hai bên một lần cuối , Nguyệt Nhi đứng thẳng lưng, ánh mắt sắc bén đầy tự tin; Vân Thần đứng lặng lẽ, tay khoanh trước ngực với vẻ điềm tĩnh thường thấy; và xa hơn nữa, Kim Thiện vẫn còn run rẩy nhưng đã cố gắng đứng thẳng người hết mức có thể. Nhìn thấy những gương mặt quen thuộc ấy giữa biển người xa lạ, Phong cảm thấy một sự vững tâm kỳ lạ lan tỏa trong lòng, như thể dù kết quả kỳ thi có ra sao, cậu cũng không hề đơn độc trên con đường này.

💬 Bình luận (0)