🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.9: Ngoan

~3 phút đọc · 556 từ · ⚠️ Báo cáo

Chiều hôm đó hắn đến trụ sở Công an xã.
Lập biên bản. Ký tên. Nghe cảnh sát khu vực nhắc lại những điều hắn đã thuộc nằm lòng: ở nhà chờ Quyết định thi hành án từ tỉnh gửi về, không được rời khỏi địa bàn, có mặt khi được triệu tập. Quy trình quản lý án treo chính thức chưa kích hoạt vì hồ sơ chưa về. Cảnh sát khu vực gật đầu, thái độ của người đang xử lý thủ tục hành chính và không có lý do gì để ngờ vực người đứng trước mặt - người trông mệt mỏi, ngoan ngoãn, đồng ý với mọi thứ bằng giọng đều đều không màu sắc.
Hắn ra về.
Căn nhà quen thuộc. Mùi ẩm và mùi nước hoa nhài mà vợ hắn hay dùng xịt vào góc nhà. Ánh đèn trong phòng. Tiếng tivi.
Hai mẹ con ngồi ăn cơm khi hắn vào. Đứa con trai ngẩng đầu lên - mười tuổi, khuôn mặt còn chưa biết đọc không khí đủ sâu để hiểu mọi thứ, chỉ biết bố về thì mừng theo phản xạ của đứa trẻ lâu ngày không gặp bố. Vợ hắn không ngẩng lên.
Hắn ăn cùng. Không nói chuyện. Không ai nói.
Sau bữa cơm, hắn rửa bát. Vợ tắm cho con. Đứa bé đi ngủ lúc chín rưỡi. Ánh đèn phòng ngủ tắt.
Hắn ngồi ở bàn bếp, nhìn vào cái tivi đã tắt.
Hắn chờ.
Mười một giờ đêm, căn nhà hoàn toàn im lặng. Không có tiếng trở mình, không có tiếng thở dài. Chỉ có tiếng máy lạnh và tiếng thằn lằn kêu đâu đó ngoài sân.
Hắn đứng dậy.
Chùm chìa khóa treo ở móc gần cửa - chìa khóa nhà, chìa khóa xe, chìa khóa cái tủ gỗ cũ mà chưa ai cần mở từ hai năm nay. Hắn lấy chùm chìa xuống, nhẹ nhàng, không để kim loại chạm nhau phát ra tiếng.
Cửa trước khóa từ bên trong bằng chốt cài.
Hắn mở chốt, kéo cửa ra, bước ra sân.
Rồi khóa lại từ bên ngoài.
Cạch.
Âm thanh nhỏ. Không to hơn tiếng thằn lằn. Nhưng trong tai hắn nó vang lên như một thứ gì đó cuối cùng và không thể đảo ngược - giống tiếng búa tòa, giống tiếng ổ khóa phòng ngủ của vợ đêm đầu tiên, giống tiếng tấm ván rơi xuống nền nhà hoang.
Hai mẹ con ngủ trong nhà. Cửa khóa từ ngoài. Không thể chạy theo.
Hắn dắt con xe máy cũ ra cổng, đặt số, đẩy tay ga khẽ. Máy nổ, tiếng thấp và đều. Đèn pha chiếu ra đoạn đường tối trước mặt.
Hắn không ngoái đầu lại.
Xe lao ra khỏi ngõ, vào đường lớn, hòa vào dòng xe đêm thưa thớt của thành phố. Đèn đường vàng nhạt liếc qua mặt hắn từng khoảng một rồi lại đẩy hắn vào bóng tối giữa hai cột đèn. Tốc độ tăng dần.
Phía sau hắn là bản án treo và những người đang ngủ trong nhà bị khóa từ ngoài. Phía trước hắn là bóng tối đặc quánh của đêm thành phố, và đâu đó xa hơn bóng tối đó - thứ mà hắn chưa biết tên, chưa biết hình dạng, nhưng hắn biết nó ở cuối con đường này.

💬 Bình luận

📚 Truyện tương tự