Mùi mồ hôi chua loét trộn lẫn với mùi ozone khét lẹt đặc trưng của Quang Năng bốc lên từ chiếc bàn làm việc chật chội. Lục Thâm không chớp mắt, nhịp thở của cậu chậm và đều đến mức gần như đồng bộ với tiếng động cơ thông gió đang chạy rền rĩ trên trần nhà.
Xung quanh cậu là hàng trăm linh kiện kim loại, các mảnh vỡ pha lê xỉn màu và những tấm bảng mạch hình học vứt lăn lóc. Đây là Khu 79, tầng tận đáy của thành bang Thiên Khung, nơi ánh sáng mặt trời tự nhiên là một khái niệm xa xỉ được định giá bằng tín dụng, và người dân duy trì cuộc sống nhờ vào thứ ánh sáng nhân tạo leo lét từ những Khắc Ấn dân dụng rẻ tiền.
Lục Thâm, mười bảy tuổi, đang cầm trên tay một chiếc bút dò năng lượng – công cụ chẩn đoán tiêu chuẩn của một Khắc Thủ cấp II. Trên thực tế, cậu thậm chí còn chưa có đủ tiền để đóng lệ phí tham gia kỳ thi chứng nhận cấp I của Hiệp Hội Khắc Ấn. Đầu bút nhỏ xíu phát ra luồng sáng màu lam nhạt, cẩn thận lướt dọc theo các đường rãnh khắc hình tam giác lồng ghép vào nhau trên một tấm hợp kim mỏng.
Đó là một Khắc Ấn Sưởi Ấm đời cũ, loại thiết bị mà các khu ổ chuột thường dùng để chống chọi với mùa đông khắc nghiệt. Nó đã chết lâm sàng từ ba ngày trước.
"Tại sao dòng năng lượng lại thất thoát ở điểm giao cắt thứ tư?" Lục Thâm lẩm bẩm, âm lượng chỉ đủ để những vi mạch trên bàn nghe thấy.
Cậu điều chỉnh điện trở trên bút dò, phóng một xung phản xạ Quang Năng cực nhỏ, tương tự như nguyên lý đo xung phản xạ miền thời gian, vào thẳng bề mặt khối Khắc Ấn. Tín hiệu dội lại hiển thị trên một màn hình tinh thể lỏng mờ đục bên cạnh. Sóng đồ thị nhấp nhô theo một tần số bình thường, nhưng khi đi qua khối hình học đa giác ở trung tâm, nó đột ngột tạo ra một đốm gai nhọn hoắt báo hiệu sự gia tăng trở kháng nhiệt đột ngột.
Lục Thâm nheo mắt. Cậu với tay kéo chiếc kính lúp gắn trên giá đỡ thủy lực sát vào bề mặt kim loại. Thông qua thấu kính phân giải phóng đại bốn mươi lần, thủ phạm phá hoại hiện nguyên hình: một vi nứt (micro-crack) nhỏ hơn cả bề ngang của một sợi tóc nằm khuất sâu dưới lớp hợp kim, ngay tại điểm hội tụ cốt lõi của ba đường dẫn năng lượng.
Đứt gãy giòn do ứng suất nhiệt, cậu kết luận trong đầu một cách lạnh lùng.
Chủ nhân của chiếc Khắc Ấn này chắc chắn đã đấu nối nó trực tiếp với một nguồn Quang Năng cường độ cao, vượt quá định mức vật liệu cho phép để ép nó tỏa nhiều nhiệt hơn. Sự chênh lệch về hệ số giãn nở nhiệt giữa phần vi mạch và nền hợp kim trong lúc gia nhiệt đột ngột đã dẫn đến vết nứt này. Ở Thiên Khung, các cấu trúc hình học của Khắc Ấn không phải là những nét vẽ bùa chú mông lung của Giáo Hội Cựu Thần; chúng là những công thức toán học và vật lý đòi hỏi tính toàn vẹn tuyệt đối. Một vết nứt vi mô tạo ra điện trở, sinh ra nhiệt cục bộ khổng lồ, và cuối cùng phá vỡ hoàn toàn quy luật truyền dẫn năng lượng của thực tại.
Từ chối sử dụng các loại dung dịch hàn công nghiệp đắt đỏ, Lục Thâm lấy một mảnh vụn lõi đồng, dùng kềm nghiền nát thành thứ bột nhám. Cậu pha bột đồng với một giọt dung môi chiết xuất từ Sinh Mạch cấp thấp, sau đó dùng mũi kim vi phẫu cẩn thận lấp đầy vết nứt. Chờ đúng ba mươi giây để dung dịch phản ứng và đông cứng hoàn toàn, cậu lướt bút dò qua một lần nữa. Đồ thị trở lại trạng thái phẳng lặng. Cấu trúc hình học đã khôi phục sự đối xứng. Chiếc Khắc Ấn khẽ rung lên, tỏa ra một luồng sóng nhiệt ấm áp và ổn định.
Lục Thâm ngắt nguồn, tháo thiết bị ra và quăng vào chiếc giỏ nhựa sờn cũ ghi chữ "Đã xong".
Cánh cửa kim loại của xưởng đột ngột bị đẩy mạnh ra, rít lên những tiếng chói tai, kéo theo một cơn gió mang nồng nặc mùi rác thải cơ khí và tiếng ồn ào của khu chợ phế liệu.
"Tiểu Thâm! Nhìn xem ta vừa đào được thứ gì từ Bãi Phế Tích số 12 này!"
Người bước vào là Lão Cẩu, một tay thu mua phế liệu kỳ cựu với cái mũi đỏ au do ngộ độc rượu dài ngày và một cánh tay cơ khí gỉ sét. Lão ném phịch một chiếc bao tải bẩn thỉu lên bàn làm việc, làm đổ vài vạch đo lường và một cốc nước cất.
Lục Thâm khẽ nhíu mày nhưng nét mặt vẫn duy trì sự bình thản thực tế. Cậu tính toán thông tin cực nhanh: Bãi Phế Tích số 12 nằm ở rìa ngoài của vòng đai thành bang, một bãi chôn lấp tàn tích thuộc kỷ nguyên thứ tư – Thời Đại Đại Sụp Đổ. Bất cứ thiết bị nào đào được từ đó, nếu cấu trúc Khắc Ấn còn giữ được sự nguyên vẹn, sẽ được Thương Hội Lam Tinh tranh giành mua lại với giá đắt đỏ. Còn nếu mạch năng lượng đã bị đứt gãy hoàn toàn? Nó chỉ đáng đem vào lò nấu chảy để lấy kim loại vụn.
"Ông lại nhặt được mảnh giáp rỉ nào nữa à?" Lục Thâm vỗ nhẹ vào bao tải, cố tình duy trì giọng điệu hờ hững để ép giá. Nguyên tắc số một của khu ổ chuột: kẻ nào thể hiện sự khát khao trước, kẻ đó mất tiền.
"Lần này thì khác xa!" Lão Cẩu hào hứng cởi lớp vải bố xám xịt ra, đôi tay run rẩy cẩn thận đặt vật bên trong lên bàn. "Nhìn cho kỹ đi! Một Lõi Khắc Ấn hoàn chỉnh. Không sứt mẻ, không vỡ nát. Mảnh kim loại này chắc chắn là đồ nguyên bản từ Kỷ Nguyên Thứ Ba, thời đại Khắc Ấn cực thịnh!"
Ánh mắt Lục Thâm dời xuống mặt bàn. Nằm giữa đống linh kiện là một khối lập phương màu đen xám, lớn bằng nắm tay một người đàn ông trưởng thành. Bề mặt của nó nhẵn thính, lạnh lẽo, không hề có bất kỳ hoa văn hình học, đường viền mạch điện hay điểm tiếp nối năng lượng nào mang đặc trưng của công nghệ Khắc Ấn thời đại 5. Nó trông giống hệt một hòn đá hoa cương được gọt đẽo tỉ mỉ, ngoại trừ việc trọng lượng của nó nặng một cách bất thường so với thể tích thực tế.
Lục Thâm nhấc khối lập phương lên. Cảm giác đặc sệt, cấu trúc cực kỳ dày đặc. Không có âm thanh rỗng bên trong. Nhưng cậu ngay lập tức nhận ra một điểm trí mạng: không có mảy may một dao động quang phổ năng lượng nào. Khối lập phương hoàn toàn "chết lâm sàng".
"Ông mang nó đến phòng thẩm định của Thương Hội Lam Tinh chưa?" Lục Thâm hỏi, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào lão già.
Lão Cẩu hơi chột dạ, khẽ gãi cái mũi đỏ. "Đương nhiên là... ta mang đến đó đầu tiên. Nhưng đám thẩm định viên mặc áo lụa đó bảo đây chỉ là một cục xỉ than kim loại bị nén lại. Bọn chúng lấy thiết bị quét Quang Năng chiếu qua bề mặt và bảo cấu trúc các lớp bên trong đã bị phân lớp (delamination) hoàn toàn, không thể phục hồi. Chúng trả ta năm đồng cắc chỉ để dùng làm vật chặn giấy!"
"Bọn họ đánh giá không sai đâu." Lục Thâm đặt khối lập phương trở lại bàn, giọng nhạt nhẽo. "Bên trong nó đã xảy ra hiện tượng phân tách các lớp cấu trúc nghiêm trọng. Trải qua áp suất địa chất và ăn mòn rão qua hàng ngàn năm, cộng với hơi ẩm ngấm vào, các mạch năng lượng xếp chồng lên nhau đã đứt đoạn thành hàng vạn mảnh nhỏ. Đối với kỹ thuật quang học của thời đại này, nó đúng là một cục chặn giấy hạng nặng."
"Mười đồng!" Lão Cẩu nghiến răng, đập tay kim loại xuống bàn. "Tiểu Thâm, ta biết cậu luôn có cách mổ xẻ những thứ rác rưởi này. Dù sao lớp vỏ hợp kim này cũng thuộc hàng hiếm, có thể nấu chảy ra bán lại cho Đúc Sư. Mười đồng, coi như nể tình ta mang đến cho cậu trước tiên thay vì ném thẳng vào lò rèn."
Lục Thâm mở ngăn kéo, điềm tĩnh đếm ra đúng tám đồng xu bằng đồng, ném vang lên mặt bàn. "Tám đồng. Tôi còn phải mất công dùng dung dịch axit bóc tách lớp vỏ, hỏng mất mấy lưỡi cưa tinh thể."
Lão Cẩu chửi thề một câu lầm bầm, chộp lấy tám đồng xu rồi nhanh chóng chuồn khỏi cửa, dường như sợ Lục Thâm đổi ý.
Khi cánh cửa kim loại đóng sập lại, trả lại sự tĩnh lặng khô khốc vốn có cho căn xưởng, Lục Thâm mới quay lại nhìn khối lập phương. Sự hờ hững giả tạo trên gương mặt cậu biến mất ngay lập tức, bị thay thế bởi một sự tập trung phân tích tột độ.
Cậu đã nói dối Lão Cẩu một cách trơn tru. Khối lập phương này hoàn toàn không có dấu hiệu bị phân tách lớp hay mỏi vật liệu.
Lục Thâm vội vàng kéo sập tấm rèm cửa sổ xuống, bật tất cả các bóng đèn chiếu sáng trong xưởng lên mức quang phổ tối đa. Cậu cúi xuống gầm bàn, lôi ra một thiết bị quét hình ảnh xuyên thấu bằng cộng hưởng sóng Địa Mạch – một biến thể thô sơ của kính hiển vi âm học quét (SAM) mà cậu tự chế tạo từ những bộ phận phế thải nhặt được sau lưng học viện. Đặt khối lập phương vào buồng quét, cậu kết nối dây cáp truyền dữ liệu với chiếc màn hình ống phóng tia âm cực đã nứt góc để xem xét kiến trúc không gian ba chiều bên trong lõi.
Hình ảnh kết xuất hiện ra khiến đồng tử Lục Thâm co rút lại mạnh mẽ.
Bên trong khối hợp kim đen xám đó là một hệ thống vi mạch Khắc Ấn phức tạp đến mức khiến người ta phải phát điên. Nó không phải là một mặt phẳng đơn tuyến, cũng không phải là các đa giác đơn giản xếp lớp. Đó là hàng triệu cấu trúc khối mười hai mặt lồng ghép vào nhau, tạo thành một mạng lưới rễ cây ba chiều liên kết chằng chịt ở cấp độ vi mô nanomet. Đặt cạnh thiết kế kiến trúc này, các hệ thống Khắc Ấn công nghiệp hiện đại của thành bang Thiên Khung trông chẳng khác nào những nét vẽ nguệch ngoạc trên cát của một đứa trẻ.
Nhưng điều khiến Lục Thâm chấn động đến tận cùng không phải là sự tinh xảo trong chế tác, mà là nguyên lý bệnh lý khiến nó ngừng hoạt động.
Không có vi nứt do ứng suất nhiệt độ. Không có dấu vết của sự di cư năng lượng phá hủy bề mặt các dải truyền dẫn. Không có hiện tượng mọc nhánh đoản mạch. Hệ thống này không hỏng vì sự tàn phá của môi trường vật lý hay sự bào mòn của dòng thời gian Kỷ Nguyên Thứ Tư.
Nó hỏng vì một lỗi logic lập trình nền tảng ngay từ bên trong.
"Toàn bộ mạch năng lượng bị kẹt tại giao điểm cốt lõi..." Lục Thâm thì thầm, ngón tay lướt điên cuồng trên bàn phím cơ để phóng to khu vực trung tâm của mô hình 3D. "Mật độ năng lượng hội tụ ở đây quá lớn, tạo ra một vòng lặp kín không thể thoát ra. Một điểm nghẽn (bottleneck) toán học hoàn hảo."
Lục Thâm là một kẻ bị ám ảnh bởi nguyên lý tuyệt đối. Cậu chưa bao giờ tin rằng sức mạnh của các Tông Sư vĩ đại đến từ "thiên phú bẩm sinh" hay sự ưu ái của thần linh. Mọi hiện tượng trên thế giới này, từ việc tạo ra một tia lửa nhỏ cho đến thao túng trọng lực của cả một phi thuyền, đều phải tuân theo một quy luật mã hóa. Khắc Ấn chính là đoạn mã đó. Nếu một đoạn mã từ chối biên dịch, nghĩa là nó có lỗi cú pháp.
Cậu bắt đầu quá trình giải mã ngược (reverse engineering). Suốt sáu tiếng đồng hồ liên tục, Lục Thâm không ăn, không uống. Cậu sử dụng năng lực tư duy vật lý và hình học không gian của bản thân để mô phỏng lại luồng năng lượng lý thuyết chảy trong cấu trúc khối lập phương. Cậu kiểm tra từng góc độ của các khối mười hai mặt, đo lường từng khoảng cách vi mô giữa các nốt giao điểm mạch.
Đồng hồ cơ khí trên tường điểm ba giờ sáng. Mắt Lục Thâm vằn lên những tia máu đỏ rực, thái dương đập thình thịch vì căng thẳng thần kinh. Trí não của con người, dù tinh anh và logic đến đâu, cũng có những giới hạn sinh học khi cố gắng phân tích di sản của một nền văn minh siêu việt đã diệt vong.
Đột nhiên, bàn tay đang gõ phím của cậu khựng lại giữa không trung.
Trên màn hình nhấp nháy, ngay tại tọa độ trung tâm lõi, có một cấu trúc hình thoi kết nối hai nhánh năng lượng chính yếu. Chiều dài của cạnh dẫn dòng bên trái là 10,0000 milimet. Chiều dài của cạnh dẫn dòng bên phải là 10,0002 milimet.
Lục Thâm nín thở. Khắc Ấn là bộ môn của sự chính xác đối xứng tuyệt đối. Bất kỳ một hình học bất đối xứng nào, dù nhỏ đến đâu, cũng sẽ làm bóp méo toàn bộ trường lực của quy luật.
Một sai lệch bằng 0,002%. Chỉ bằng hai phần trăm ngàn của một milimet.
"Hoàn toàn không phải hao mòn vật lý," Lục Thâm thì thầm, giọng khàn đặc vì khát nước. "Đó là một lỗi thiết kế nguyên thủy. Bất cứ kỹ sư nào tạo ra thứ này ở Kỷ Nguyên Thứ Ba đã tính toán sai một biến số cực nhỏ trong quá trình gia công phay lõi. Sự thiếu sót này dẫn đến việc khi khối Khắc Ấn được kích hoạt, sai số bị khuếch đại theo cấp số nhân trong không gian ba chiều, tạo ra phản ứng dây chuyền làm sụp đổ toàn bộ chuỗi năng lượng, khóa chết khối lập phương từ bên trong."
Về mặt lý thuyết, chỉ cần sửa lại sai lệch này, phay bỏ phần dư thừa để cân bằng lại khối hình thoi, hệ thống sẽ tự động khôi phục và hoạt động.
Nhưng làm thế nào để can thiệp vật lý vào tận lõi của một khối lập phương nguyên khối không hề có vết nứt hay kẽ hở? Lục Thâm không hề do dự. Cậu mở chiếc hộp an toàn bọc chì dưới ngăn kéo, lôi ra một cây "kim châm quang học" – một thiết bị phẫu thuật cấp độ vi mô dùng để khắc các vi mạch trên bề mặt tinh thể ngọc, hoạt động tương tự như chùm ion hội tụ (FIB). Đặt đầu kim siêu mảnh vuông góc với một điểm duy nhất trên mặt khối hợp kim – điểm mà theo tính toán tọa độ của cậu là hình chiếu vuông góc thẳng xuống hình thoi bị lỗi – Lục Thâm kích hoạt dòng Quang Năng siêu nhỏ.
Xẹt.
Một tia sáng màu trắng xanh, mỏng như sợi tơ nhện, xuyên thẳng qua lớp hợp kim xám nguyên khối mà không phá vỡ cấu trúc tinh thể của nó. Nó mang theo một lượng nhiệt lượng được kiểm soát cực kỳ chính xác. Nhiệt lượng truyền thẳng đến đúng cạnh bên phải của hình thoi bên trong, làm điểm hợp kim ở đó nóng chảy cục bộ và bốc hơi vừa đúng 0,002 milimet vật liệu dư thừa trước khi cấu trúc đông đặc lại lập tức.
Sự cân bằng được thiết lập lại.
Lục Thâm vội vã rút kim châm ra. Trán cậu đẫm mồ hôi hột, cánh tay khẽ run lên vì đã tiêu hao quá nhiều tinh thần lực để duy trì độ tĩnh tuyệt đối của cổ tay trong thao tác vi phẫu.
Trong khoảng năm giây đầu tiên, không có gì xảy ra cả. Lõi Khắc Ấn vẫn là một cục đá đen ngòm, tĩnh lặng. Lục Thâm khẽ nhếch mép cười tự trào sự ngây thơ của mình. Có lẽ cậu đã quá hoang tưởng. Một thứ phế liệu bị bỏ đi từ hàng vạn năm trước, một mẩu rác của nền văn minh đã tắt, làm sao có thể dễ dàng bị bẻ khóa bởi một gã thợ quèn ở khu ổ chuột?
VÙ...
Âm thanh trầm đục vang lên, làm chấn động không khí trong phòng. Khối lập phương xám xịt đột nhiên phân rã. Không phải nổ tung, mà các lớp vỏ hợp kim của nó tách ra thành những khối hình học lơ lửng giữa không trung, nhẹ nhàng xoay tròn quanh một lõi năng lượng rực sáng chói lóa mang màu xanh thẳm. Lực lượng từ trường phát xạ ra mạnh đến mức đẩy toàn bộ ốc vít, kềm cắt và các linh kiện kim loại trên bàn Lục Thâm văng mạnh dạt ra các góc tường.
Ánh sáng xanh thẳm đó không phát nhiệt ra môi trường xung quanh. Nó hội tụ, bắn thẳng một luồng tia hẹp vào giữa trán Lục Thâm, xuyên thẳng qua võng mạc, đi sâu vào vỏ não của cậu.
Lục Thâm lảo đảo lùi lại vài bước, lưng đập mạnh vào kệ sắt chứa linh kiện. Cậu chờ đợi một hệ thống sức mạnh tràn ngập cơ thể. Nhưng không có. Không có giọng nói uy nghiêm cổ xưa nào của các vị thần hay hệ thống ban phát nhiệm vụ với các phần thưởng vô song. Không có dòng sinh lực cuồn cuộn chảy vào tẩy tủy kinh mạch.
Thay vào đó, trong bóng tối của tâm trí cậu, một giao diện kỹ thuật số lạnh lẽo, khô khốc với các luồng dữ liệu liên tục trôi như thác đổ hiện ra. Hàng triệu, có lẽ là hàng tỷ dòng chữ đỏ rực cảnh báo lỗi hệ thống liên tục lướt qua võng mạc. Nó không giống một kho tàng bí kíp, mà giống như một nghĩa địa của những ý tưởng bị ruồng bỏ, một bãi rác kỹ thuật chứa đựng những định luật vật lý thất bại.
Dòng văn bản đầu tiên dừng lại trước mắt cậu, tự động biên dịch sang ngôn ngữ phổ thông của thành bang Thiên Khung:
[XÁC THỰC LÕI HOÀN TẤT. QUYỀN TRUY CẬP: XƯỞNG KIẾN TẠO SỐ 0]
[GIAI ĐOẠN HIỆN TẠI: LƯU TRỮ VÀ KIỂM THỬ QUY LUẬT VẬT LÝ]
[CẢNH BÁO: Cơ sở dữ liệu không lưu giữ bản thiết kế nguyên gốc. Dữ liệu hiện có chỉ bao gồm CÁC BẢN GHI LỖI KHÔNG THỂ KHẮC PHỤC từ nền văn minh Tiền Kỷ Nguyên.]
Lục Thâm ôm chặt lấy đầu, cố gắng xử lý lượng thông tin khổng lồ đang tràn vào. Cơ sở dữ liệu này không ban cho cậu bất cứ công thức nào để tạo ra sức mạnh hủy diệt. Nó chỉ ném vào mặt cậu các bài toán kỹ thuật đã làm sụp đổ cả một nền văn minh, với một yêu cầu tàn nhẫn: cậu phải tự tìm ra nguyên nhân gốc rễ và viết lại quy luật sao cho đúng.
Khắc Ấn số 12.091 – Sai lệch 0,002%. Kết quả: phản ứng dây chuyền phá hủy toàn bộ công trình lõi.
Đó chính là Lõi Ấn mà cậu vừa liều mạng sửa chữa. Khối lập phương này không phải là vũ khí tối thượng hay chìa khóa phép thuật, mà chỉ là một trong hàng triệu thiết bị mô phỏng kiểm thử của Xưởng Kiến Tạo Số 0, bị vứt bỏ vào thùng rác vì lỗi lập trình.
Trong khi Lục Thâm vẫn đang choáng ngợp trước kho tàng tri thức đầy khiếm khuyết nhưng vô giá này, giao diện quang học đột nhiên nhấp nháy, chuyển từ màu đỏ sang màu vàng cảnh báo. Một thông điệp cuối cùng hiện lên, lớn và chói lọi, ghim chặt vào nhận thức của cậu, thiết lập một chiếc đồng hồ định mệnh không thể đảo ngược:
[CẢNH BÁO HỆ THỐNG VĨ MÔ]
[KHU VỰC ĐỊA LÝ: TẦNG THỨ NHẤT – "THIÊN KHUNG"]
[TÌNH TRẠNG HIỆN TẠI: TÍCH TỤ SAI LỆCH QUY LUẬT VƯỢT MỨC CHO PHÉP (99,8%)]
[CHU KỲ TỰ SỬA CHỮA (XÓA SỔ) QUY MÔ TOÀN TẦNG SẼ KÍCH HOẠT TRONG: 179 NGÀY, 11 GIỜ, 42 PHÚT.]
[KHUYẾN CÁO: DI TẢN SINH KHỐI HOẶC TÁI CẤU TRÚC LÕI THẾ GIỚI TRƯỚC KHI TOÀN BỘ THỰC THỂ BỊ XÓA BỎ ĐỂ ĐẢM BẢO TÍNH TOÀN VẸN CỦA HỆ THỐNG KIẾN TRÚC.]
Giao diện mờ đi, co rút lại thành một chấm sáng nhỏ lơ lửng trong tầm nhìn ngoại vi của Lục Thâm. Tại đó, một dãy số màu đỏ chót đang không ngừng lùi lại với tốc độ vô cảm.
179:11:42:01...
179:11:42:00...
179:11:41:59...
Trong căn xưởng tồi tàn chật hẹp dưới đáy Thiên Khung, thiếu niên mười bảy tuổi ngồi bệt xuống sàn nhà bám đầy dầu mỡ. Ánh mắt cậu từ sự bàng hoàng và sợ hãi ban đầu dần chuyển sang một sự lạnh lùng tĩnh lặng thường thấy.
Hệ thống niềm tin của con người trên bề mặt hoàn toàn là một trò lừa bịp. Thiên Khung không phải là một thế giới. Nó là một cỗ máy khổng lồ đang bị hỏng hóc nghiêm trọng ở cấp độ quy luật. Và giống như mọi cỗ máy hỏng hóc có nguy cơ phá vỡ hệ thống vận hành, nó sẽ tự động chạy chương trình dọn dẹp hoặc khởi động lại bằng cách hủy diệt mọi thứ bên trong.
Cậu có chính xác một trăm bảy mươi chín ngày. Một trăm bảy mươi chín ngày để phân tích hàng triệu lỗi kỹ thuật, học cách sửa chữa chúng, đánh bại những thế lực đang che giấu sự thật, và thay đổi quy luật vật lý của toàn bộ thế giới này. Nếu thất bại, cậu, Lão Cẩu, và hàng tỷ sinh mạng khác của thành bang Thiên Khung sẽ biến thành một dòng mã lỗi bị hệ thống vĩnh viễn xóa bỏ.
Lục Thâm chậm rãi chống tay đứng lên, cảm nhận sự đau nhức lan tỏa trong cơ bắp. Cậu cúi xuống nhặt cây kim châm quang học rơi trên mặt đất, cẩn thận dùng vạt áo lau sạch lớp bụi bám trên thân kim.
"Có vẻ như," cậu lẩm bẩm trong sự tĩnh lặng, ánh mắt hướng về phía đường viền chật chội của thành bang đang mờ ảo qua lớp kính cửa sổ mờ mịt, "mình vừa nhận được một đơn hàng sửa chữa hơi lớn."