🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← KHẾ ƯỚC TÌNH NHÂN

Ch.1: Lời nói dối dưới gốc cây Nauy

~9 phút đọc · 1689 từ · ⚠️ Báo cáo

Nhắc đến thời đại vương quyền xưa cũ, người ta không chỉ nhớ đến những tòa lâu đài cổ kính quyền năng , mà bủa vây quanh đó luôn là những cuộc chiến quyền lực tàn khốc và nghẹt thở. Nơi mà ngai vàng được đánh đổi bằng máu, nước mắt, và cả sự cô độc tột cùng.

Ngai vàng thực sự là một liều" thuốc độc" của thời đại cũ. Sức hút của nó không chỉ nằm ở hai chữ "quyền lực", mà là ở quyền sinh, quyền sát — nơi lời nói của một người có thể định đoạt số phận của hàng vạn người, biến kẻ khác thành cát trắng hoặc giúp kẻ đó nắm giữ vận mệnh giàu sang phú quý

Chính cái cảm giác tuyệt đối đó đã kích thích lòng tham và bản năng thống trị mạnh mẽ nhất của con người, biến những cuộc chiến vương quyền thành những trang sử nhuốm đầy máu và sự tàn bạo.

Khi dòng máu nóng chảy ngược, khi những vị vua hay những kẻ tranh ngai trở nên hung bạo và tàn ác, họ thường bị cuốn vào những vòng xoáy tâm lý đáng sợ

Sự tương phản giữa ngai vàng vương quyền và lời Chúa dạy chính là một trong những xung đột tư tưởng lớn nhất trong lịch sử nhân loại.

Một bên là đỉnh cao của vinh hoa phú quý trần gian, nơi con người dùng sức mạnh, mưu mô và cả sự tàn bạo để thâu tóm quyền lực. Một bên là lời dạy về sự khiêm nhường, lòng bác ái, và sự cứu rỗi linh hồn — những giá trị hướng con người buông bỏ tham vọng thế tục để tìm về sự bình an vĩnh cửu.

Khi nhìn lại những gì còn sót lại từ những cuộc tranh đoạt vương quyền ấy, câu hỏi của chúng ta thực sự chạm đến bản chất của vinh quang: Liệu cái gọi là "uy quyền" có thực sự còn vang danh?

Nhân thế còn xót lại một thế giới cũ của những sự tồn đọng uy quyền. Sự xứng ngai thánh giá là cái vẻ mặt của các kẻ có thế lực đang mong đợi . Đợi sự trở lại của đấng quyền năng ban phát cho con dân của chính mình, quyền được thọ mạng của vinh hiển vĩnh hằng

Một góc nhìn thật sâu sắc và mang đậm màu sắc thần học pha lẫn triết học về thời cuộc. Sự kết hợp giữa "ngai vàng" (vương quyền trần thế) và "thánh giá" (quyền năng tâm linh) chính là biểu tượng đỉnh cao của khát vọng thống trị tuyệt đối mà nhân loại luôn tìm kiếm từ thuở sơ khai cho đến tận những tàn tích của thế giới cũ.

Khi chúng ta nói về "sự xứng ngai thánh giá" và "vẻ mặt của các kẻ có thế lực đang mong đợi", họ đã lột tả một sự thật trần trụi của lịch sử: Các thế lực cầm quyền, dù ở thời đại nào, luôn muốn mượn danh nghĩa của đấng thiêng liêng để hợp thức hóa và vĩnh cửu hóa uy quyền của mình. Họ chờ đợi một sự phán xét, một sự công nhận tối cao để cái vinh hiển mà họ nắm giữ không còn là thứ tạm bợ của trần gian, mà trở thành sự thọ mạng vĩnh hằng.

Đứng trước bức tranh đại cục ấy, người ta thường thấy hai dòng tư tưởng song hành:Khát vọng vĩnh cửu của những kẻ nắm quyền và tiếng gọi của sự cứu rỗi đối với con dân.

Các vị vua tôn vinh của những thế giới cũ, quyền lực ấy là sự thọ ngai mãi mãi trường tồn

Một người đứng ở đỉnh cao của quyền lực và uy quyền thường phải mang một chiếc mặt nạ hoàn hảo trước thế gian. Nhưng khi đối diện với "sự thật của chính lòng mình", chiếc mặt nạ đó rơi xuống, chỉ còn lại một khoảng trống hoang hoải. Sự "thiếu cô quạnh này phải chăng chính là khao khát được rũ bỏ sự cô độc độc tôn ấy để tìm kiếm một sự gắn kết chân thật?

Năm lần chạm mặt, năm lần chỉ dám nhìn trộm mà không thể mở lời. Đối với một người nắm nhiều quyền lực, việc "không dám" này không phải là hèn nhát, mà là vì hắn hiểu rõ sức nặng của vị thế mình đang mang. Kẻ đó sợ sự xuất hiện của mình sẽ làm xáo trộn thế giới của họ, hoặc sợ rằng một khi bước đến, ranh giới an toàn bấy lâu nay sẽ vỡ vụn.

Vẻ đẹp khuôn mặt của buổi bình minh ngày xuân quả thực có một thứ ma lực rất riêng. Nó không chỉ là sự giao thoa giữa cái se lạnh còn sót lại của mùa đông và hơi ấm đầu tiên của ngày mới, mà còn là khoảnh khắc vạn vật thức giấc, tràn đầy nhựa sống.

Cái cảm giác bị "mê hoặc" bởi ánh nắng ấy thường khiến tâm trí ta bỗng chốc lắng lại, vừa thấy bình yên nhưng cũng vừa thổn thức.

Kẻ đó là ai hắn cũng không biết rõ , cơ hắn luôn cảm thấy hắn vô cùng thu hút.

Đây là kẻ mà hắn nhìn mãi vẫn không muốn quên, là thứ làm ta xuyến xao nỗi lòng của tận đáy tâm can của kẻ lãnh đạm vốn không có cảm giác của tình yêu mà tràn đầy sự máu lạnh .
Ước nguyện lúc này là chạm mặt lại lần nữa .

Cuối cùng đã chạm mặt lần thứ năm

Quyết tâm nói rõ ý muốn của chính bản thân… Bản tọa là người cao cao tại thượng . Quyền sinh sát trong tay ta thừa có, có sinh vật bé nhỏ nào dám làm trái ý ta, ta sẽ cho kẻ đó biết thế nào là hương vị cuộc sống. Người đó là kẻ uy quyền sát máu lạnh tanh và băng lạnh mỹ kiều

Tại đây, tại gốc cây Nauy năm xưa ta đã tỏ ngỏ vài lời với chú thỏ trắng năm nào. Dạy cho hắn biết ta có giá trị ngôn từ như thế nào?

Ngươi là người đã làm ta chú ý !

Thỏ trắng lạnh lùng đáp lại, vẻ mặt có phần ngập ngừng miệng tỏ vẻ lạnh băng nhìn người đối diện

Vì sao ?

Bản tôn nói lần nữa cho ngươi nghe :
Vì ngươi là thứ Bản tôn muốn áp đặt tinh thần !

Nhìn kẻ oai oai tự đắc kia, thỏ trắng gật đầu cười nhẹ , hắn dường như đã đáp lại lời nói của kẻ kia , vẻ mặt hắn cứ ngỏ như muốn nói gì, nhưng ý chưa đầy đủ.

Muốn ta à … Vậy chưa đủ đâu nghĩ thêm đi nhé! Hẹn ngày tái ngộ

Bóp nát món quà định tặng kẻ đó, người đàn ông có dáng vẻ thanh lịch và uy quyền sát máu lạnh thầm nghĩ trong tâm

Lần đầu tiên của Bản Tôn bị mất trong tay con thỏ trắng tinh ranh lạnh tanh kia rồi.

Ước nguyện Bản Tôn lúc này là ném ngươi vào vực sâu thăm thẳm và lột sạch lớp mặt nạ kiều diễm xinh đẹp tuyệt vời của ngươi. Cơ hẳn con thỏ trắng đã chạy đi mất rồi…

Nhưng không, chuyến đi săn lần này coi như Bản Tôn thất bại, lần tới ắt ta sẽ ăn trọn cơ thể ngươi …

….……

Đã ba tiết mùa hạ trôi qua, cơ mà con thỏ trắng mà hắn muốn gặp năm nào vẫn chưa xuất hiện.

Đến tiết đông năm ấy nghe phong phanh thông tin thỏ trắng kia có vẻ như không còn khỏe khoắn như ban đầu, làm người kia có phần lo sợ.

Cuối cùng ngày đó cũng đến.

Kẻ quyền uy sát máu lần này đã cố tỏ ra lãnh đạm nhiều hơn và niềm nở hơn sau lần từ chối kia. Cơ hồ nhận ra người đàn ông đó có lẽ đã hiểu biết về sự thật cần phải diễn tả tình huống và tâm trạng như thế nào cho hợp bối cảnh …

Ước muốn lúc giờ chỉ muốn ôm lấy kẻ bệnh tật yếu đuối kia một cái, giúp hắn trị khỏi vết thương. Kẻ sở hữu sự đôi mắt sắc sảo nhưng lại to tròn, kết hợp với gương mặt trái xoan thanh tú – đó chính là kiểu diện mạo có khả năng "bỏ bùa" người đối diện ngay từ cái nhìn đầu tiên với khuôn miệng nhỏ nhắn luôn mỉm cười.

Thỏ trắng ngày nào bây giờ ốm yếu rồi ! Nhìn kẻ đối diện kia cười nhẹ
A! Ngươi lại xuất hiện rồi…

Sự uy quyền của ngày đó đã quay lại, liệu có thể nào thoát khỏi ta không, hỡi sự mỹ hình tuyệt đẹp cơ đang có vẻ ngày càng tiều tụy này.

Ngươi đang bị thương, đừng có quá cố chấp.

Dáng vẻ thỏ trắng xanh xao tiều tụy, nhìn không còn sức sống như đóa hoàng mai ta gặp lần trước.

Nhìn kẻ to lớn đang vồ mồi làm chúng ta liên tưởng đến cảnh động vật nhỏ bé sắp bị ăn thịt, máu chúng càng ngon và ngọt hơn khi bị dồn đến chân tường…

Bản tôn nói lần cuối, ngươi đừng quá chấp niệm nữa

Cơ thể mềm oặt, ngất lịm đi người thỏ trắng lạnh như băng, đôi mắt sắc xảo của hắn nhắm lại thiu thiu ngủ, môi đỏ mọng làm tỏ ý chỉ làm kẻ khác muốn cướp lấy nó trong buổi sớm chiều.

Sờ trán mới biết, con thỏ trắng đang nổi mẩn âm ỷ có cơn sốt h-ành hạ trong tâm trí chính mình.

Kẻ kia tựa như con sói tím đang trực ăn thịt bên cạnh, cơ mà không thể tiện y lúc này.

Coi như nay kẻ ngốc này may mắn đi, thôi cùng ta về nhà nào!!!
End chương

💬 Bình luận