🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Hoài Phương

Q1·Ch.12: Thức Tỉnh

📖 Quyển 1

~6 phút đọc · 1190 từ · ⚠️ Báo cáo

Cứ thế, mảng tường đá xám lạnh lại hằn thêm bảy vết khắc.
Tôi cúi đầu nhìn dải gạch máu tự tay mình rạch. Những vạch cũ nay đã xỉn màu, khô khốc và đóng vảy trên bề mặt đá nham nhở. Tôi nhận ra mình đã hoàn toàn ngừng giãy giụa kể từ cữ thụ hình thứ hai.
Hai cữ thụ hình vắt cạn cả thể xác lẫn thần hồn trong đớn đau tột cùng, kỳ lạ thay, lại bóc sạch chút hoảng loạn cuối cùng còn sót lại trong tôi."
Tôi ép bộ não mình phải bình tĩnh.
Tôi đã chết.
Ừ, tôi đáng ra đã phải bỏ mạng ngay từ kiếp đầu tiên rồi.
Nhưng hai thực thể kia lại kéo tôi sống dậy. Một lần, hai lần, rồi ba lần. Theo lý thường, tôi phải hận họ lắm. Họ ép tôi phải sống lại, ép tôi tiếp tục đối mặt với sự sụp đổ. Nhưng buồn cười thay, tôi lại chẳng hận. Họ kéo tôi về, cho tôi thêm vài cữ xuống tiền, vài lần nếm lại cảm giác ngạt thở nhưng cuồng loạn trên bảng điện tử. Họ cho tôi được đánh bạc tới tận ván cuối cùng.
Còn kết cục này, nằm đây chịu đủ mọi tầng tra tấn ở Uổng Tử Thành, vốn dĩ là cái giá sòng phẳng cho kẻ tự tay hủy hoại nhục thân do phụ mẫu ban cho. Tôi làm, tôi chịu. Không trách ai được.
Đúng rồi. Tôi đã chết rồi.
Cái kịch bản bị đòi nợ, bị dư luận bêu rếu hay gia đình ở quê nhà gánh chịu ô danh, hóa ra chỉ là sản phẩm tự hù dọa của một bộ não quá tải.
Tôi quên mất, phi vụ 60 tỷ đó tôi đánh thắng. Tôi đã kịp chốt lời đậm cho cái Room VIP ấy trước khi tự buông tay.
Giờ này ở trên đó, mấy gã lắm tiền nhiều quyền chắc đang vừa nhấp rượu ngoại, chẹp miệng tiếc nuối cho một "con gà đẻ trứng vàng", vừa phóng tay đốt cho thằng Duy này vài ba bộ quần áo giấy hàng mã, vài xấp tiền âm phủ mệnh giá lớn để tri ân. Bọn họ bỏ túi tiền thật, còn tôi nhận tiền mã.
Nghĩ lại thấy ngây thơ đến nực cười. Dương thế đã khép lại sau lưng tôi từ lâu, bằng một trò hề đầy mỉa mai như thế.
Vậy thì điên cuồng vẽ ra những kịch bản không thể diễn ra để làm gì? Để tự xé nát tâm trí mình thêm lần nữa sao?
Kể từ đó, tôi tập buộc bộ não quay về với những gì đang hiện hữu, thay vì những điều không còn khả năng xảy ra.
Sự bình tĩnh không đến trong một ngày, mà gặm nhấm dần qua vài ngày... rồi vài tuần.
Tôi đếm từng cữ phạt, từng dấu khắc trên tường đá cho đến khi thời gian tan ra thành hư vô. Đến một lúc, tôi lười biếng bỏ mặc cả những vết gạch mờ xám ấy.
Cắt bỏ hoàn toàn những nhu cầu sinh học tối thiểu như ăn, ngủ, bộ não của một kẻ từng tốt nghiệp ngành kinh tế bỗng có những khoảng trống mênh mông, tĩnh lặng đến tàn nhẫn để tự soi rọi. Không còn tiếng chuông báo mở phiên, không còn những dòng tin nhắn réo nợ gắt gỏng, tôi dùng bóng tối vô tận dưới đáy âm ty để bóc tách chính cuộc đời mình.
Từ một kẻ môi giới chứng khoán từng định giá ước mơ của người khác, giờ đây tôi trở thành gã môi giới cho chính linh hồn mình.
Tôi suy nghĩ về triết học, về tài chính, và về sự hối hận.
Rốt cuộc, tôi có tiếc nuối không?
Những ngày đầu, tâm trí tôi ngập tràn sự cay cú vô vọng của một kẻ thua cuộc. Tôi dằn vặt rằng nếu ngày ấy bản thân tỉnh táo hơn, chưa từng bước chân vào thị trường chứng khoán, thì có lẽ tôi đã có thể sống một đời bình lặng cho đến năm bảy mươi tư tuổi, như con số rạch ròi, phẳng lặng trong cuốn sổ thiên mệnh của Diêm Vương.
Ý nghĩ đó vừa xẹt qua, tôi lập tức ngẩn người.
Tôi thử hình dung ra một Hoàng Ánh Duy ở một chiều không gian khác: một gã nhân viên văn phòng mẫu mực. Lương tháng nhận cố định, sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về, sống một cuộc đời êm đềm đến tẻ nhạt. Tôi sẽ chắt chiu, gom góp từng đồng lương còm cõi qua năm tháng để tích tụ được một khoản tiền nhỏ.
Rồi sao nữa? Tôi sẽ làm gì với số tiền tiết kiệm đó?
Hai chữ chứng khoán ngay lập tức dội ngược lại, đập thẳng vào mặt tôi như một cú tát phũ phàng.
Tôi bật cười. Một tiếng cười khô khốc, méo mó dội lại, vang vọng giữa không gian tịch diệt của Uổng Tử Thành.
Nực cười làm sao. Tôi đâu sụp đổ chỉ vì gánh trên vai cái danh môi giới? Ngay cả khi đứng ở vị thế một nhà đầu tư, tôi cũng sẽ tự diệt vong bởi chính cái bản năng độc hại: cơn nghiện say tiền, cứ sau mỗi lần thắng lớn là lại muốn dồn vốn chơi mạnh tay hơn nữa.
Sống lại bao nhiêu lần đi nữa, hành động đầu tiên của tôi vẫn luôn là gom sạch vốn liếng để dốc hết vào một mã cổ phiếu duy nhất, với một đức tin mù quáng chỉ vì tôi đã chứng kiến nó tăng trưởng ở kiếp đầu tiên. Đó không phải là tư duy của một người kinh doanh. Đó là chứng hoang tưởng mang tính hệ thống của một con bạc có học thức.
Bản chất của đòn bẩy không nằm ở công cụ thị trường, nó nằm ở lòng tham vô đáy cài cắm sẵn trong huyết quản. Với một hệ tư tưởng khát máu, chuộng rủi ro biên độ lớn và luôn muốn ăn trọn những cú sóng dài, cái chết ở kiếp một chỉ là một điểm kích hoạt mang tính ngẫu nhiên. Nếu không sụp hầm vì dầu khí, tôi cũng sẽ tan xác ở một bong bóng tài sản khác, tại một thời điểm khác mà thôi.
Sự hủy diệt của Hoàng Ánh Duy là một kết quả hạch toán mang tính tất yếu, một hàm số đã được định đoạt từ trước bởi chính nhân cách của gã, chứ chẳng cần đợi đến sự phán xét của thần thánh hay việc sổ sách của địa phủ bị làm sai.
Cứ thế, tôi bình thản đi qua những tháng ngày suy tư sâu thẳm dưới cõi âm, tự gặm nhấm và hoàn thiện bản kiểm toán cho chính linh hồn tội lỗi của mình.
Về phần tôi, mọi con số đều đã cân đối. Tội nào gánh phạt nấy, không thừa một ly, chẳng thiếu một thước.

ChatGPT Image Jul 29, 2026, 01_31_31 PM.png

💬 Bình luận