🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.13: CƠ HỘI MỚI

~6 phút đọc · 1008 từ · · ⚠️ Báo cáo

Ánh nắng sớm chiếu qua tán cây bên ngoài quán cà phê quen thuộc, nơi Minwoo và Thái Nhã vẫn thường ngồi lại sau những giờ học mệt mỏi.

Không khí hôm ấy mang một cảm giác khác hẳn thường ngày vừa nồng nàn, bồi hồi, lại vừa ngập tràn kỳ vọng. Cả hai đều đứng trước những ranh giới mới của cuộc đời, nơi những nỗ lực thầm lặng bắt đầu kết thành trái ngọt.

​Minwoo cầm ly cacao nóng -- thức uống mà Thái Nhã rất thích về phía cô, đôi tay anh có chút run rẩy khi mở chiếc phong bì có dấu chìm của Câu lạc bộ Bóng đá Chuyên nghiệp Seoul.

​"Thái Nhã, em xem cái này đi."

​Thái Nhã tò mò cầm lấy tờ giấy bên trong, lướt nhanh qua những dòng chữ in trang trọng. Mắt cô mở to dần theo từng câu chữ, rồi ngước lên nhìn Minwoo với niềm kinh ngạc xen lẫn tự hào:

​"Lời mời tham gia buổi kiểm tra năng lực chính thức cho đội hình tuyển trạch mùa tới?Anh Minwoo, đây... đây là đội bóng hạng Nhất mà!"

​Minwoo gật đầu, nở một nụ cười vừa mừng rỡ vừa lo lắng.

Anh đan hai bàn tay vào nhau, tựa lưng vào ghế:

​"Đại diện tuyển trạch viên đã đến xem trận bán kết giải sinh viên tuần trước. Họ nói rất ấn tượng với khả năng quan sát và những đường chuyền dài của đội anh. Nhẫn nại suốt ba năm qua, cuối cùng anh cũng nhận được cuộc gọi mà anh đã ao ước bấy lâu."

​"Em biết mà! Em đã nói rồi, những buổi tập dưới mưa đến tận khuya của anh chưa bao giờ là vô ích cả" -- Thái Nhã reo lên, giọng cô rung lên vì xúc động.

"Đó là kết quả anh xứng đáng có thể đón nhận với điều này hơn bất kỳ ai!"

​"Nhưng anh cũng sợ" -- Minwoo thú nhận, ánh mắt chùng xuống một chút.

"Môi trường chuyên nghiệp rất khắc nghiệt. Chỉ cần một sai lầm nhỏ hay một chấn thương, mọi thứ có thể tan thành mây khói."

​Thái Nhã đặt tay lên lưng bàn tay anh, ánh mắt đầy sự kiên định:

​"Đừng sợ những điều chưa xảy ra. Anh đã nỗ lực chiến đấu để có được tấm vé bước vào cánh cửa đó, việc còn lại chỉ là bước tiếp và chơi đúng với bản lĩnh của mình."

​Minwoo nhìn cô, nỗi lo lắng trong lòng dường như bớt đi một nửa. Anh mỉm cười, kéo cái balo của cô lại gần:

​"Còn em thì sao? Chẳng phải hôm nay em cũng có kết quả phỏng vấn ở Tập đoàn Truyền thông LK sao?"

​Thái Nhã hít một hơi thật sâu, lấy từ trong túi ra một lá thư vừa được in ra còn thơm mùi mực. Cô chầm chậm đẩy nó về phía anh.

​Minwoo đọc nhanh dòng tiêu đề rồi reo lên:

​"Thực tập sinh chính thức ban Sản xuất Nội dung? Thái Nhã, em làm được rồi, giỏi thật đấy!"

​"Em vẫn chưa tin được đây là sự thật, bất ngờ thực sự" -- Thái Nhã tủm tỉm cười, nhưng ánh mắt giấu không nổi sự háo hức.

"Tỷ lệ chọi năm nay là một đấu năm nghìn thí sinh. Khi em bước vào phòng phỏng vấn với các giám đốc sáng tạo, em đã nghĩ mình sẽ bị loại ngay từ vòng hỏi đáp chuyên sâu. Nhưng em đã trình bày dự án phim tài liệu ngắn về thể thao học đường, chính là dự án em quay anh và đội bóng suốt năm ngoái."

​Minwoo tròn mắt, rồi bật cười rạng rỡ:

​"Hóa ra anh cũng góp chút công sức vào thành công của em đấy nhé?"

​"Dĩ nhiên rồi" -- Thái Nhã nheo mắt đùa.

"Anh là 'người mẫu' bất đắc dĩ nhưng vô cùng đắt giá của em đấy. Ban giám khảo đánh giá rất cao góc nhìn chân thực và cảm xúc mà tớ truyền tải trong video. Họ quyết định trao cho em vị trí thực tập kéo dài sáu tháng tại trụ sở chính."

​Cả hai nhìn nhau, những giọt nước đọng trên thành ly cacao nóng tan dần trong nắng ấm. Mới ngày nào họ còn ngồi ở băng ghế nhà trường, trăn trở về tương lai mờ mịt và loay hoay tìm kiếm lối đi riêng. Giờ đây, những cánh cửa lớn đang cùng lúc mở ra trước mắt họ.

​"Thái Nhã này" -- Minwoo cất giọng trầm lắng.

"Mọi thứ sắp sửa thay đổi rồi đúng không? Anh sẽ phải chuyển đến hội quân ở trung tâm huấn luyện ngoại ô, còn em sẽ bận rộn với các chiến dịch truyền thông từ sáng đến tối."

​"Đúng vậy, chúng ta sẽ không còn nhiều thời gian rảnh để ngồi ở đây mỗi chiều nữa đâu" -- Thái Nhã nhìn ra con phố đông đúc xe tộ qua lại, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng quyết tâm.

"Nhưng đó là cái giá của sự trưởng thành, đúng không? Chúng ta đâu thể ở mãi trong vùng an toàn."

​"Ừ, đúng vậy" -- Minwoo gật đầu.

"Cơ hội mới luôn đi kèm với thử thách mới. Anh hứa sẽ nỗ lực hết sức để trở thành cầu thủ chính thức."

​"Còn em sẽ cố gắng để tên mình xuất hiện trên phần giới thiệu của những chương trình lớn nhất" -- Thái Nhã giơ ly nước lên.

"Dù ở đâu, chúng ta vẫn là hậu phương của nhau chứ?"

​Minwoo nâng ly của mình nâng nhẹ vào ly của cô, tạo nên một tiếng 'keng' thanh thoát trong không gian:

​"Chắc chắn rồi. Vì một hành trình mới rực rỡ phía trước!"

​Cả hai cùng mỉm cười, nhấp một ngụm cacao ngọt đắng. Ngoài kia, thành phố vẫn hối hả chuyển động, nhưng trong lòng họ, một chương mới đầy hy vọng và hoài bão chính thức bắt đầu.

💬 Bình luận (2)