🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Giếng cạn

Ch.1: Chiếc mặt nạ của kẻ tồi

~6 phút đọc · 1163 từ · · ⚠️ Báo cáo

"Đừng để ai biết."
"Chỉ cần cái giếng còn im lặng... thì mọi chuyện sẽ kết thúc."
….
Trong một khu phố nhỏ, Antonio là người đàn ông được tất cả mọi người kính trọng.
Ông luôn nói về đạo đức, về trách nhiệm của một người chồng và cách gìn giữ hạnh phúc gia đình. Trong mắt người đời, ông là hình mẫu mà ai cũng ngưỡng mộ.
Nhưng sau cánh cửa căn nhà ấy...
Lại là một cuộc sống hoàn toàn khác.
Rồi một người phụ nữ xuất hiện.
Một lời nói dối nối tiếp một lời nói dối.
Một cái giếng cạn dần trở thành nơi chôn vùi những bí mật không ai được phép biết.
Đến khi sự thật được đào lên...
Thứ sụp đổ không chỉ là một gia đình.
Mà còn là chiếc mặt nạ đạo đức mà một con người đã đeo suốt nhiều năm.
Có những cái giếng cạn nước theo thời gian.
Cũng có những con người... cạn lương tâm từ rất lâu.

Antonio là một người đàn ông ngoài bốn mươi lăm tuổi, sở hữu vóc dáng cao lớn cùng dáng đi thẳng tắp đầy tự tin.
Mỗi buổi sáng, khi ánh nắng còn chưa kịp phủ kín những con đường trong khu phố nhỏ, ông đã có mặt ở quán cà phê ven kênh quen thuộc.
Nơi ấy, bên ly trà nóng và chiếc tẩu thuốc cũ, Antonio luôn là người nói nhiều nhất.
Ông chậm rãi kể về trách nhiệm của một người chồng, sự hy sinh của một người cha và cách một người đàn ông nên gìn giữ mái ấm của mình.
Trong mắt những người hàng xóm, Antonio từ lâu đã trở thành hình mẫu lý tưởng.
Người ta gọi ông là:
"Người đàn ông mẫu mực."

"Là đấng nam nhi..."

Antonio nâng tách trà lên, giọng điềm đạm như một người từng trải.

"Chúng ta phải biết nhường nhịn phụ nữ."

"Đặc biệt..."

"Là vợ mình."

Ngồi đối diện ông là Farid, chàng trai khoảng hai mươi lăm tuổi vừa chuyển đến khu phố không lâu.
Trên ngón áp út của cậu là chiếc nhẫn cưới bạc vẫn còn sáng bóng.
Farid cùng người vợ trẻ tên Shoralia vừa rời một ngôi làng nhỏ ở đầu nguồn để đến đây lập nghiệp.
Hai vợ chồng mở một quán cà phê nhỏ nằm sát con kênh, bán những thức uống tự pha cùng vài món điểm tâm buổi sáng.
Kể từ ngày ấy, Antonio gần như trở thành vị khách quen đầu tiên của quán.
Ngày nào ông cũng đến, gọi một ly trà đắng, châm tẩu thuốc rồi bắt đầu những bài diễn thuyết đạo đức quen thuộc của mình.

"Bác nói chí phải."

Farid gật đầu đầy kính trọng.

"Cháu sẽ ghi nhớ lời dặn của bác."

Người đàn ông râu đã điểm bạc ngồi bàn bên cạnh cũng góp chuyện.

"Ông Antonio nổi tiếng cả khu này đấy."

"Nhắc đến ông ấy..."

"Ai mà chẳng biết."

"Thương vợ, thương con hết mực."

Lời người này nối tiếp lời người kia.
Chỉ trong chốc lát, Antonio đã trở thành trung tâm của cả quán.
Những lời khen không ngớt khiến ông vô cùng hài lòng.
Nếu không cố giữ vẻ điềm tĩnh, có lẽ ông đã ngẩng cao đầu bước về như một vị anh hùng vừa được tung hô.
Antonio khẽ cười.

"Ôi..."

"Các vị quá lời rồi."

"Thương vợ..."

"Chăm con..."

"Đó vốn là bổn phận của đàn ông."

Ông nói rất chậm.
Rất khiêm tốn.
Rất đúng mực.
Đến mức ai nghe cũng gật gù tán thưởng.
Chỉ có điều...
Ẩn sau nụ cười nhã nhặn ấy...
Là một ánh mắt đầy khinh miệt.
Sau khi uống cạn ly trà, Antonio tiếp tục nói thêm một hồi lâu.
Ông kể về đạo đức.
Về sự tử tế.
Về lòng chung thủy.
Những lời nói ấy trơn tru đến mức tưởng như đã được học thuộc từ rất lâu.
Không ai trong quán biết rằng...
Người đang nói về sự tử tế ấy...
Lại là người đầu tiên phản bội chính những điều mình vừa thốt ra.

Antonio đứng dậy.
Ông phủi nhẹ tà áo, chào mọi người rồi thong thả bước về nhà.
….

Tiếng cổng sắt vừa vang lên, thằng bé đang chơi ngoài sân liền khựng lại. Nó vội ôm chặt món đồ chơi trong tay rồi hấp tấp chạy vào bếp.

"M…mẹ…”

"Mẹ... ba về rồi!"

Trong giọng nói non nớt ấy không có sự háo hức của một đứa trẻ gặp cha sau một ngày dài, mà chỉ có nỗi sợ đã trở thành thói quen.Trong căn bếp nhỏ, người phụ nữ đang khuấy nồi cà ri thơm ngào ngạt.
Bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, cậu con trai lớn đang kiên nhẫn chỉ cho em gái từng con chữ.
Mọi thứ trông thật bình yên.
Một gia đình mà bất kỳ ai nhìn vào...
Cũng sẽ nghĩ rằng đó chính là mái ấm hạnh phúc nhất khu phố.

Tiếng cổng sắt vừa khép lại.
Antonio chậm rãi tháo đôi giày da trước hiên, ánh mắt lướt qua căn nhà một lượt.

"Cơm đâu?"

Người vợ vội vàng lau tay vào tạp dề rồi bước ra.

"Em nấu xong rồi..."

"Để em dọn ngay."

Bà vừa đặt bát cơm xuống thì Antonio cau mày.

"Muỗng đâu?"

"..."
Người phụ nữ khựng lại vài giây.

"Em... em lấy ngay."

Chỉ chậm vài bước chân.

Rầm!

Chiếc bát sứ bị Antonio hất mạnh xuống nền gạch.
Âm thanh vỡ vụn khiến ba đứa trẻ giật bắn mình.

"Tao phải đợi mày à?"

Người vợ cúi đầu.

"Xin lỗi..."

"Em xin lỗi."

Antonio bước đến gần.

"Suốt ngày ở nhà."

"Một việc nhỏ cũng làm không xong."

Không ai dám lên tiếng.
Cậu con trai lớn siết chặt bàn tay.
Cô bé út nép sát vào anh trai, đôi mắt đỏ hoe.
Riêng Antonio...
Ông chỉ bình thản kéo ghế ngồi xuống.
Như thể chuyện vừa xảy ra là điều hết sức bình thường.
Antonio chậm rãi kéo ghế ngồi xuống.
Ông gắp một miếng thịt, bình thản đưa vào miệng.
Không ai trong bàn ăn nói thêm một lời nào.
Chỉ còn tiếng muỗng chạm nhẹ vào thành bát.
Cậu con trai lớn cúi đầu ăn thật chậm. Thằng bé đã học được rằng, trong những bữa cơm như thế này, im lặng chính là cách an toàn nhất.
Antonio nhìn hai đứa trẻ.

"Ngồi ăn kiểu gì vậy?"

Cậu bé giật mình.

"Dạ..."

"Mẹ mày dạy mày như thế à?"

Người mẹ vội lên tiếng.

"Con nó còn nhỏ..."
Antonio đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.

"Tôi đang dạy con."

Một câu nói rất bình thường.
Nhưng ba mẹ con đều im lặng.
Bởi họ biết, Antonio chưa bao giờ cần ai cho phép để trở thành người đáng sợ nhất trong căn nhà này.

💬 Bình luận (0)