1. Định nghĩa: Viết giao tranh không phải là phán kết quả
Một đoạn văn giao tranh không đơn giản là thông báo cho người đọc biết ai thắng, ai thua và nhân vật đã bị thương như thế nào.
Ví dụ:
Mãn Hạ đánh Mãn Nhi ngất ra đường, mặt thâm tím.
Đây là một kết luận, không phải một cảnh giao tranh được triển khai đầy đủ.
Người viết đã trực tiếp phán cho người đọc kết quả: Mãn Hạ đánh, Mãn Nhi ngất, mặt thâm tím. Nhưng người đọc không được chứng kiến cuộc đánh nhau diễn ra như thế nào. Không có cú đánh nào được nhìn thấy, không có khoảng cách giữa hai nhân vật, không có phản ứng của Mãn Nhi, không có tâm lý của Mãn Hạ, không có không gian để cuộc giao tranh xảy ra, cũng không có những yếu tố xung quanh tác động đến trận đấu.
Nói cách khác:
Phán là nói cho người đọc biết chuyện gì đã xảy ra.
Viết giao tranh là khiến người đọc chứng kiến chuyện đó xảy ra.
Một đoạn giao tranh tốt cần chuyển kết quả thành quá trình.
Thay vì:
Mãn Hạ đánh Mãn Nhi ngất ra đường.
Người viết phải trả lời được những câu hỏi:
Mãn Hạ đứng ở đâu?
Mãn Nhi đứng ở đâu?
Khoảng cách giữa hai người là bao nhiêu?
Ai ra tay trước?
Đòn đánh đi theo hướng nào?
Mãn Nhi có nhìn thấy đòn đánh không?
Cô né, đỡ hay chịu đòn?
Cơ thể phản ứng thế nào khi bị đánh?
Mãn Hạ đang tức giận, sợ hãi, bình tĩnh hay do dự?
Bối cảnh có ảnh hưởng đến cuộc giao tranh không?
Có người nào khác chứng kiến hoặc can thiệp không?
Sau mỗi hành động, tình thế thay đổi như thế nào?
Đó mới là phần mà người viết phải trình diễn bằng văn bản, thay vì dùng một câu để phán kết quả.
2. Một cuộc giao tranh được cấu thành từ nhiều lớp
Giao tranh không chỉ là chuỗi động tác đấm, đá, đâm, né, đánh.
Một cảnh giao tranh hoàn chỉnh thường đồng thời vận hành nhiều lớp:
Mô tả:
Người đọc cần nhìn thấy chuyển động, khoảng cách, tư thế, nét mặt, thương tích, vật thể và không gian.
Hành động:
Nhân vật phải thực sự làm gì đó. Đòn đánh phải có quá trình, không chỉ có kết quả.
Phản ứng:
Một hành động phải tạo ra phản ứng tương ứng. Nhân vật bị đánh không thể chỉ tồn tại như một cái bao cát.
Tâm lý:
Nhân vật chiến đấu với trạng thái tinh thần cụ thể. Sợ hãi, tức giận, hoảng loạn, tính toán, đau đớn, do dự hoặc quyết tâm đều có thể thay đổi cách họ hành động.
Bối cảnh:
Cầu thang, hành lang, căn phòng hẹp, bãi đất trống, đường phố đông người hay nền đất trơn đều tạo ra những điều kiện chiến đấu khác nhau.
Nhân vật phụ:
Người đứng ngoài không nhất thiết chỉ làm nền. Họ có thể hét lên, bỏ chạy, can ngăn, bị cuốn vào cuộc đánh, làm thay đổi tâm lý của nhân vật hoặc khiến tình thế chuyển hướng.
Nhịp độ:
Có lúc trận đánh cần nhanh, dồn dập; có lúc chỉ một khoảnh khắc chậm lại cũng đủ tạo sức nặng. Nhịp câu, độ dài đoạn văn và mức độ chi tiết đều tham gia vào việc tạo nhịp.
Hệ quả:
Mỗi đòn đánh phải để lại tác động. Nhân vật đau thì khả năng vận động thay đổi; bị thương thì cách chiến đấu thay đổi; mất vị trí thì chiến thuật thay đổi. Giao tranh vì thế phải có tính liên tục.
3. Nguyên tắc quan trọng nhất
Không viết “nhân vật bị đánh”, hãy viết khoảnh khắc nhân vật bị đánh.
Không viết:
Mãn Nhi bị Mãn Hạ đánh ngã.
Hãy triển khai thành một chuỗi có thể quan sát được:
Mãn Hạ bước tới, nhẹ thôi nhưng nhanh. Mãn Nhi nhận ra khoảng cách đang bị thu hẹp. Cô lùi lại.
Phía sau không còn chỗ. Bởi thế, Mãn Hạ mới ra đòn. Ánh mắt sợ hãi của Mãn Nhi khiến Mãn Hạ càng muốn cái quyền được tát cho cô một phát.
Bốp!
Cái tát mạnh đến nỗi Mãn Nhi chưa kịp đưa tay lên đã nhận trọn một bàn tay, khiến tóc rối, mặt quay ngoắt sang bên, lưng dựa vào bức tường rồi ngoảnh nhìn chằm chằm vào y, sợ nhưng vẫn nhìn. Nước mắt cứ thế ứa ra hai hàng, lăn trên gò má đã phừng phừng đỏ.
Mãn Hạ tiếp tục tiến lên, túm tóc Mãn Nhi giật mạnh cô xuống sàn. Mãn Nhi lảo đảo gục xuống rồi mới gào lên.
"Vân Trác! Cứu muội!"
"Cứ hét đi, gào đi, gào to lên, để ta xem ai sẽ tới cứu ngươi!"
Ở đây, “ngã” chỉ là kết quả cuối của một chuỗi hành động, chứ không phải bản thân cảnh giao tranh.
Có thể dùng chính đoạn này để rút ra công thức:
Mãn Hạ bước tới
→ khoảng cách thu hẹp
→ Mãn Nhi lùi
→ phía sau hết chỗ
→ Mãn Hạ ra đòn
→ Mãn Nhi chịu đòn
→ cơ thể phản ứng
→ tâm lý phản ứng
→ Mãn Hạ tiếp tục áp sát
→ túm tóc
→ Mãn Nhi mất thăng bằng
→ ngã xuống
→ kêu cứu
→ Mãn Hạ đáp lại.
kích thích → ý định → hành động → tác động vật lý → phản ứng tâm lý → hành động tiếp theo.
4. Người đọc phải được quyền nhìn thấy
Một lỗi phổ biến khi viết cảnh đánh nhau là người viết đứng ở vị trí của người phán xét.
Mãn Hạ mạnh hơn.
Mãn Nhi yếu hơn.
Mãn Hạ tung một cú đấm.
Mãn Nhi bị đánh bay.
Mãn Hạ thắng.
Cách viết này có thể truyền đạt thông tin, nhưng không tạo ra trải nghiệm giao tranh.
Người viết tốt phải đưa người đọc vào vị trí của người chứng kiến.
Người đọc phải có thể hình dung:
ai đang ở đâu → ai làm gì → đối phương phản ứng thế nào → kết quả tức thời là gì → tình thế tiếp tục thay đổi ra sao.
Vì vậy, giao tranh không phải là cuộc thi xem ai có thể viết nhiều động tác võ thuật hơn.
Nó là nghệ thuật biến hành động thành trải nghiệm có thể quan sát, cảm nhận và diễn biến trong thời gian thực.
Đó là nền tảng của việc viết một đoạn văn giao tranh.