gió lùa qua hẻm núi vực thẳm Vaeloria mang theo một mùi vị ngai ngái của rỉ sét và lưu huỳnh, thứ mùi đặc trưng của một vùng đất đã chết từ hàng thiên niên kỷ trước.
Dưới bầu trời nhuốm một màu xám xịt của tro tàn núi lửa, những tảng đá khổng lồ mang hình thù kỳ dị đứng sừng sững như những vệ binh câm lặng, canh gác cho những bí mật đã bị thời gian chôn vùi.
Không có lấy một thảm thực vật nào có thể sinh tồn ở nơi đây, nơi mà ngay cả dòng chảy của mana trong không khí cũng trở nên hỗn loạn và độc hại.
Giữa khung cảnh hoang tàn và khắc nghiệt ấy, một bóng người chậm rãi tiến bước. Đó là một nam thanh niên trạc hai mươi hai tuổi. Đang khoác trên mình một chiếc áo choàng lữ khách sờn cũ, nhuốm màu bụi đất, che khuất đi lớp giáp da được gia cố bằng những sợi kim loại lấp lánh ánh xanh nhạt.
Mái tóc đen nhánh bản thân hơi rối bời bởi những cơn gió rít gào, để lộ ra một đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm, tĩnh lặng nhưng lại rực cháy một ngọn lửa của sự tò mò và khao khát khám phá không thể dập tắt.
Rento dừng bước trước một vách đá dựng đứng, bề mặt nhẵn thín như được cắt gọt bởi một lưỡi dao khổng lồ.
Liền vươn tay ra, những ngón tay thon dài được bọc trong một chiếc găng tay kim loại xám xịt, chạm nhẹ vào bề mặt đá lạnh lẽo.
Chiếc găng tay này không phải là một món vũ khí bình thường. Nó là một kiệt tác của thuật giả kim hiện đại, một Ma Đạo Cụ được khắc chằng chịt những vòng tròn giả kim siêu vi, kéo dài từ những đầu ngón tay cho đến tận khuỷu tay.
Bất cứ ai có chút kiến thức về giả kim thuật khi nhìn vào chiếc găng tay này đều sẽ cảm thấy chóng mặt bởi sự phức tạp đến mức điên rồ của các công thức được tích hợp trên đó.
"Đến nơi rồi," Cậu lẩm bẩm, giọng nói trầm ổn, pha chút khàn khàn đặc trưng của những kẻ đã nếm trải đủ gió sương của những cuộc hành trình dài đằng đẵng.
Từ trên vai có một con quạ đen tuyền với đôi mắt đỏ rực bằng hồng ngọc khẽ cất tiếng kêu "Quạ... quạ...". Nếu nhìn kỹ, người ta sẽ nhận ra từng lớp lông vũ của nó thực chất là những phiến kim loại mỏng dính được xếp chồng lên nhau một cách hoàn hảo. Nó là Kuro, một sinh vật nhân tạo, một người bạn đồng hành và cũng là đôi mắt thứ hai của Rento trong những chuyến thám hiểm.
"Mày cũng cảm nhận được phải không, Kuro?" Rento liền khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm dịu đi những đường nét góc cạnh và có phần lạnh lùng trên khuôn mặt.
"Sự chênh lệch trong cấu trúc phân tử của vách đá này. Nó không phải là sự hình thành tự nhiên của địa chất học. Có một sự can thiệp có chủ đích, một sự sắp xếp lại trật tự của vật chất ở mức độ cực kỳ tinh vi."
Rento không phải là một kẻ ôm mộng tưởng trở thành anh hùng cứu thế, cũng chẳng phải là một chiến binh vung kiếm chém giết vì vinh quang.
Người đã từng trải qua những năm tháng bồng bột, từng tin vào những lý tưởng màu hồng để rồi nhận lại vô số những bài học cay đắng về sự tàn nhẫn của lòng người và quy luật sinh tồn khắc nghiệt.
Những vết sẹo chằng chịt ẩn dưới lớp áo choàng kia là minh chứng rõ ràng nhất cho một quá khứ đầy rẫy sự phản bội, những cuộc chiến sinh tử không khoan nhượng và những sự lựa chọn tàn khốc.
Cậu của hiện tại đã vượt qua vũng lầy của sự thù hận và tuyệt vọng. Giờ đây, đứng trước ngưỡng cửa của sự trưởng thành và thấu hiểu, giờ đây mang trong một tâm thế hoàn toàn khác.
Một con người hành động dựa trên lý trí, tính toán mọi thứ một cách thực tế và cẩn trọng nhất, không bao giờ để bản thân rơi vào tình thế bị động.
Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn vị lữ khách trẻ tuổi ấy, ngọn lửa đam mê với những bí ẩn của vũ trụ, khao khát lật giở từng trang sách của lịch sử thế giới chưa bao giờ lụi tàn. Nó chỉ được cất giấu kỹ lưỡng hơn, cháy một cách âm ỉ và bền bỉ hơn mà thôi.
Thế giới này, Aethelgard, là một sân khấu khổng lồ của phép thuật và thuật giả kim. Tuy nhiên, theo thời gian, con người dần lãng quên đi bản chất thực sự của những quyền năng ấy. Họ coi phép thuật là một công cụ để hủy diệt, coi thuật giả kim là một phương tiện để trục lợi, biến chì thành vàng, chế tạo vũ khí.
Nhưng giờ đây thì khác đối với một kẻ giờ đây đã tôn thờ triết lý cốt lõi của những nhà giả kim cổ đại: "Thấu hiểu, Phân giải, và Tái cấu trúc". Đối với Rento, toàn bộ vũ trụ này là một vòng tròn giả kim khổng lồ, và mọi sinh vật, mọi hiện tượng đều bị ràng buộc bởi quy luật tuyệt đối một Quy luật Trao đổi đồng giá. Để có được một thứ, phải trả giá bằng một thứ khác có giá trị tương đương.
Rồi nâng bàn tay phải lên, nhắm mắt lại. Tâm trí liền bắt đầu chìm vào một trạng thái tập trung cao độ.
Xung quanh thế giới vật chất giờ đây dần nhạt nhòa, nhường chỗ cho một mạng lưới chằng chịt của những dòng năng lượng và các hạt vi mô.
"Kích hoạt vi mạch: Chế độ Thấu Hiểu," Rento lẩm bẩm.
Ngay lập tức, những vòng tròn giả kim trên chiếc găng tay kim loại sáng rực lên một thứ ánh sáng màu xanh ngọc bích.
Những tia sáng ấy lan tỏa, truyền vào bề mặt vách đá. Trong tâm trí Rento, vách đá khổng lồ kia không còn là một khối đá vô tri vô giác. Nó đang bị bóc tách ra thành vô số những phương trình, những cấu trúc mạng tinh thể phức tạp.
"Mật độ của nguyên tố Đất quá cao so với môi trường xung quanh. Đồng thời, có một dòng chảy ngầm của nguyên tố Nước và Lửa đang xoắn xuýt vào nhau tạo thành một cơ chế khóa," Rento phân tích với tốc độ kinh hồn. Đôi mắt mở bừng ra, lóe lên sự phấn khích của một học giả vừa tìm thấy một bài toán hóc búa.
"Một hệ thống khóa ba lớp dựa trên nguyên lý cân bằng động. Kẻ nào đã thiết kế ra thứ này quả thực là một thiên tài của kỷ nguyên trước."
Rồi lùi lại một bước, đưa tay lên cằm, trầm ngâm đánh giá tình hình. Nếu là một kẻ thiếu kiên nhẫn, hắn ta sẽ dùng lượng thuốc nổ giả kim cực mạnh để phá hủy vách đá này. Nhưng làm như vậy không khác gì một kẻ man rợ cầm búa đập vỡ một bức tranh nghệ thuật chỉ để lấy cái khung.
Hơn nữa, những hệ thống phòng thủ cổ đại hiếm khi đơn giản như vậy. Một sự phá hoại mang tính bạo lực rất có thể sẽ kích hoạt cơ chế tự hủy, chôn vùi vĩnh viễn những tri thức vô giá bên trong.
"Phải tháo gỡ nó từ bên trong cấu trúc," Rento quyết định. "Kuro, bay lên cao, quét toàn bộ địa hình bán kính năm trăm mét. Cảnh báo ngay lập tức nếu có bất kỳ biến động mana hoặc sinh vật nào tiến lại gần."
Con quạ nhân tạo khẽ gật đầu, vỗ đôi cánh thép bay vút lên bầu trời xám xịt, hòa lẫn vào những đám mây bụi.
Ở dưới này, cậu liền bắt tay vào công việc chỉnh sửa.
Rồi rút từ trong túi không gian bên hông ra một vài viên phấn giả kim một loại vật liệu được tinh chế từ bụi tinh thể Mana và máu của loài rồng đất. Rento quỳ xuống mặt đất, bắt đầu vẽ những đường nét đầu tiên của một vòng tròn luyện kim lớn ngay dưới chân vách đá.
Động tác của cực kỳ dứt khoát, mượt mà và không có lấy một động tác thừa.
Từng nét vẽ, từng ký tự cổ ngữ gọi là rune được khắc họa với sự chính xác tuyệt đối. Vòng tròn của cậu không chỉ là một hình tròn đơn giản, nó là một đồ thị đa giác phức tạp, lồng ghép vào nhau như những bánh răng của một chiếc đồng hồ tinh xảo.
Trong quá trình làm việc, nhịp thở của Rento duy trì ở mức ổn định đến kinh ngạc. Đối với một người thuộc thuật giả kim không phải là vung tay lên và cầu nguyện một phép màu xảy ra. Nó là khoa học, là sự tính toán chi tiết đến từng biến số nhỏ nhất.
"Lớp thứ nhất: Phân giải mạng tinh thể của nguyên tố Đất. Ta sẽ cần một lượng carbon tương đương để thế chỗ, duy trì cấu trúc tạm thời để vách đá không sụp đổ," Rento lẩm bẩm, tay vẫn thoăn thoắt vẽ. Lập tức lấy ra một thỏi than chì tinh khiết, đặt vào một điểm nút trên vòng tròn luyện kim.
"Lớp thứ hai: Trung hòa dòng chảy của Nước và Lửa. Thay vì triệt tiêu chúng, ta sẽ tạo ra một vòng lặp kín, buộc chúng phải tự tiêu hao năng lượng của chính bản thân. Cần một chất xúc tác đệm."
Và rắc một ít bột lưu huỳnh và muối biển vào hai điểm nút đối xứng nhau.
Sau gần một giờ đồng hồ chuẩn bị, vòng tròn luyện kim khổng lồ đã hoàn tất. Rento đứng dậy, phủi lớp bụi đất trên đầu gối.
Cậu kiểm tra lại từng ký tự, đảm bảo không có bất kỳ sai sót nào dù là nhỏ nhất.
Một công thức sai lệch có thể dẫn đến hiện tượng 'Dội ngược', thứ sẽ trực tiếp cướp đi một phần cơ thể, hoặc thậm chí là sinh mạng của nhà giả kim. Rento đã từng chứng kiến những thảm kịch như thế, và cậu không có ý định trở thành một ví dụ minh họa cho sự bất cẩn.
"Tiến hành bắt đầu nào!”
Rento hít một hơi thật sâu, bước vào tâm của vòng tròn. Cậu áp cả hai bàn tay bọc găng kim loại xuống mặt đất.
"Từ hình hài nguyên thủy, giải phóng xiềng xích của trật tự.!"
Rento truyền mana từ chính cơ thể vào vòng tròn. Một ánh sáng màu thiên thanh rực rỡ bùng lên, chạy dọc theo những nét phấn, thắp sáng toàn bộ khu vực xung quanh bằng một thứ ánh sáng huyền bí. Âm thanh lách cách của những "bánh răng vô hình" bắt đầu vang lên.
Gió xung quanh bỗng nhiên ngừng thổi, nhường chỗ cho một bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Trên bề mặt vách đá khổng lồ, những đường nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện, phát ra thứ ánh sáng đỏ rực. Rento nghiến răng, ngay lập tức cảm nhận lực cản khổng lồ từ hệ thống phòng thủ cổ đại đang dội lại.
"Cứng đầu thật... Nhưng mi chỉ là một cỗ máy đã chết, còn ta là kẻ nắm giữ nhịp đập của sự sống." Rento tăng cường dòng chảy mana. "Phân giải!"
Rắc... Rắc... RẦM!
Không có một vụ nổ kinh thiên động địa nào xảy ra. Bề mặt vách đá đá nhẵn thín đột nhiên phân rã thành hàng triệu hạt cát mịn, từ từ đổ ụp xuống như một bức màn được kéo xuống. Đằng sau bức tường cát bụi ấy, một lối đi tối ôm, sâu hun hút hiện ra.
Không khí từ bên trong tràn ra ngoài mang theo một luồng khí lạnh ngắt, đặc quánh mùi của sự tĩnh lặng vĩnh cửu và những bí ẩn chưa từng được khai phá.
Rento từ từ đứng thẳng dậy, vỗ nhẹ hai tay vào nhau để phủi đi lớp bụi ma thuật. Khóe môi cậu khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy mãn nguyện.
Cảm giác này khoảnh khắc bức màn của sự thật được vén lên, khoảnh khắc trí tuệ của con người vượt qua được thử thách của thời gian đó chính là thứ sáng tạo độc nhất vô nhị nhất đối với Rento.
Nó khiến trái tim cậu đập rộn ràng, một luồng nhiệt huyết trào dâng trong huyết quản, xua tan đi mọi sự mệt mỏi về thể xác.
"Tốt lắm. Không làm hỏng bất cứ một cấu trúc nền móng nào," Rento tự đánh giá, cậu vẫy tay, gọi Kuro trở lại. Con quạ đáp xuống vai cậu, đôi mắt đỏ quét vào bóng tối của lối đi.
"Chúng ta vào thôi. Hãy xem những kẻ đi trước đã giấu giếm thứ gì ở nơi tận cùng của thế giới này."
Lối đi bên trong khu di tích được xây dựng hoàn toàn bằng một loại đá đen tuyền có khả năng hấp thụ ánh sáng. Bất chấp việc đã tạo ra một quả cầu sáng lơ lửng trên không trung bằng thuật giả kim cơ bản, tầm nhìn vẫn bị giới hạn trong khoảng mười mét.
Âm thanh duy nhất vang lên là tiếng bước chân vững chãi của cậu vang vọng giữa các bức tường đá hẹp.
Rento chẳng vội vã chút nào, đang di chuyển chậm rãi, đôi mắt liên tục quan sát, đánh giá môi trường xung quanh. Ký ức về những cạm bẫy chết người, những trận chiến tàn khốc mà cậu đã trải qua trong quá khứ khiến cậu rèn luyện được một bản năng sinh tồn cực kỳ sắc bén.
Mỗi bước chân đặt xuống đều được cậu cảm nhận kỹ lưỡng về độ lún, về sự thay đổi của áp suất không khí.
Chiếc găng tay kim loại trên tay phải luôn ở trạng thái sẵn sàng, các vòng tròn giả kim mờ ảo chớp tắt liên tục, sẵn sàng biến đổi vật chất xung quanh thành vũ khí hoặc khiên chắn trong tích tắc.
Đi được khoảng một dặm, hành lang đột ngột mở rộng, dẫn vào một đại sảnh hình bán cầu khổng lồ. Trần của đại sảnh cao hàng chục mét, được trang trí bằng vô số những viên pha lê phát sáng mờ ảo, tạo thành hình ảnh của một tinh đồ cổ đại.
Dưới sàn nhà là những đường vân kim loại được khảm nạm tinh xảo, đan chéo nhau tạo thành một mạng lưới khổng lồ.
Tuy nhiên, sự tập trung của Rento không dồn vào những kiến trúc vĩ đại ấy. Ánh mắt cậu khóa chặt vào trung tâm của đại sảnh.
Ở đó, bốn bức tượng đá khổng lồ mang hình dáng của những hiệp sĩ không đầu, tay cầm những thanh đại kiếm rỉ sét, đang quỳ gối bao quanh một chiếc bệ đá hình lục giác.
Ngay chính khoảnh khắc Rento bước chân qua ngưỡng cửa của đại sảnh, không gian đột nhiên biến đổi. Những viên pha lê trên trần nhà lóe sáng rực rỡ, đổi từ màu trắng dịu nhẹ sang màu đỏ rực của máu.
Mạng lưới kim loại dưới sàn nhà rung lên bần bật, truyền những dòng điện mana cường độ cao chạy thẳng về phía bốn bức tượng đá.
Rắc... Rắc... KÉTTT!
Tiếng ma sát chói tai của đá tảng va vào nhau vang lên. Bốn bức tượng hiệp sĩ không đầu từ từ đứng dậy. Lớp bụi bám trên người chúng rơi lả tả. Từ phần cổ cụt lủn của chúng, những ngọn lửa màu xanh lục bùng cháy dữ dội, tạo thành hình dáng của những chiếc đầu lâu gớm ghiếc.
Chúng là những "Thủ Vệ Giả Kim" những cỗ máy chiến đấu vô hồn được lập trình để tiêu diệt bất cứ kẻ xâm nhập nào.
Kuro cất tiếng kêu báo động, lập tức bay vút lên trần nhà, nhả ra những quả cầu khói đen nhỏ để tạo lớp che phủ mỏng. Rento không hề hoảng loạn.
Gương mặt cậu lạnh tanh, nhịp tim vẫn duy trì ở mức ổn định. Cậu không rút lui, nhưng cũng không vội vã lao lên tấn công như những gã tân binh khao khát thể hiện bản thân.
"Dá khắc phân liệu được cường hóa được khớp nối bằng ma thuật hệ kim, lõi năng lượng là ngọn lửa linh hồn hệ hắc ám," Rento lẩm bẩm, đôi mắt lướt qua cấu tạo của bốn con Golem như một chiếc máy quét.
"Lớp giáp vật lý của chúng rất cứng và khá là bền, nếu dùng lực thuần túy để phá vỡ sẽ tốn quá nhiều năng lượng. Chưa kể, nếu phá hủy chúng, lõi năng lượng có thể gây ra một vụ nổ diện rộng phá hỏng cả khu di tích."
Một cái nhếch mép. "Đã là những cỗ máy, thì chắc chắn sẽ có cơ chế hoạt động, thì chỉ cần phá vỡ sự cân bằng, mọi thứ sẽ sụp đổ."
Bốn con Golem gầm lên những âm thanh không từ ngữ, đồng loạt vung những thanh đại kiếm khổng lồ lao về phía Rento. Mặt đất rung chuyển dưới từng bước chân nặng nề của chúng.
Bọn chúng khổng lồ, nhưng tốc độ không hề chậm chạp.
Thanh đại kiếm đầu tiên xé gió chém thẳng xuống vị trí của Rento, mang theo lực lượng đủ để xẻ đôi một ngọn đồi.
RẦM!
Đá sỏi văng tung tóe, khói bụi mịt mù.
Nhưng Rento đã không còn ở đó. Ngay trước khi thanh kiếm chạm đất, cậu đã lướt đi với một tốc độ quỷ mị, chuyển động của cậu mượt mà như một con báo săn mồi.
Cậu không lãng phí mana để dùng ma thuật gia tốc, mà cậu áp dụng thuật giả kim lên chính đôi giày của mình, liên tục thay đổi độ ma sát giữa đế giày và mặt sàn, cho phép cậu trượt đi trên mặt đất trơn tru như trượt băng.
"Một tên," Rento thì thầm khi cậu xuất hiện ở điểm mù đằng sau lưng con Golem vừa vung kiếm.
Cậu vung cánh tay phải bọc găng kim loại lên, và cũng không đấm vào lớp giáp của nó. Thay vào đó, Rento chạm lòng bàn tay vào mặt đất ngay dưới chân con Golem.
"Trao đổi cấu trúc Biến đổi pha."
Vòng tròn giả kim trên găng tay lóe sáng chói lòa. Ngay lập tức, khu vực mặt sàn bằng đá cứng cáp dưới chân con Golem bị cưỡng chế biến đổi trạng thái từ thể rắn sang thể lỏng.
Đá tan chảy không phải vì nhiệt độ cao, mà vì sự thay đổi liên kết phân tử, biến thành một vũng bùn lầy lội cực sâu. Con Golem khổng lồ mất đà, hai chân lún sâu vào vũng bùn đá đến tận đầu gối.
Ngay khi nó lún xuống, Rento liền rút tay lại, tiếp tục niệm chú
"Tái cấu trúc Kết tinh."
Vũng bùn lỏng lập tức đông cứng lại trở về trạng thái đá ban đầu, nhưng lần này cấu trúc tinh thể bị Rento sắp xếp lại một cách lộn xộn và siết chặt cực độ.
Hai chân của con Golem bị khóa chặt hoàn toàn trong khối đá siêu cứng. Nó gầm rống, cố gắng vùng vẫy nhưng vô vọng. Lực vặn xoắn quá lớn từ việc cố gắng di chuyển khiến những khớp nối bằng ma thuật hệ kim ở đầu gối của nó bắt đầu phát ra những tiếng nứt vỡ rùng rợn.
"Chưa xong đâu."
Ba con Golem còn lại nhận ra đồng bọn bị khống chế, lập tức chuyển hướng mục tiêu, phối hợp tấn công từ ba góc khác nhau. Một con chém ngang từ bên trái, một con đâm thẳng từ phía trước, và con thứ ba nhảy vọt lên không trung, định giáng đòn chí mạng từ trên xuống. Một thế trận giăng lưới hoàn hảo không có góc chết.
Nếu là trước đây, có lẽ cậu đã phải dùng đến những chiêu thức phòng ngự diện rộng tốn kém hoặc chịu thương tích để thoát ra.
Nhưng giờ đây, đầu óc cậu tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu. Cậu nắm rõ khoảng cách, thời gian, và gia tốc rơi của từng mục tiêu.
Liền hạ thấp trọng tâm, hai tay chạm đất.
"Dựng rào chắn Dạng phản lực phân tán."
Một bức tường đá hình nón cụt đâm ngoi lên từ mặt đất bao bọc lấy Rento.
Nhưng nó không phải là một bức tường cứng thông thường. Khi hai thanh đại kiếm của hai con Golem dưới đất chém vào bức tường, thay vì va chạm tạo ra chấn động trực tiếp, bức tường đá đột nhiên sụp đổ một cách có tính toán.
Những mảnh vỡ của bức tường mang theo động năng từ cú chém của chính bọn Golem, bị cậu dùng giả kim thuật chuyển hướng, bắn ngược ra xung quanh như những viên đạn pháo.
Keng! Keng! Keng!
Những mảnh đá tảng găm thẳng vào các khớp nối và giáp ngực của hai con Golem, khiến động tác của chúng bị khựng lại trong tích tắc.
Chỉ một tích tắc ấy là quá đủ đối với một kẻ thực dụng như Rento.
Con Golem thứ ba từ trên không trung lao xuống, vung kiếm nhắm thẳng đỉnh đầu, chẳng thề nao núng chút nào, Rento nhìn lên, giơ tay phải ra phía trước, hướng thẳng vào điểm rơi của nó.
"Biến thiên trọng lực: Điểm mù."
Cậu không tạo ra sức cản, mà cậu dùng giả kim thuật tạm thời triệt tiêu độ cứng của lớp không khí ngay dưới con Golem, đồng thời gia tăng trọng lượng của thanh đại kiếm trên tay nó lên gấp mười lần bằng cách hút các hạt kim loại li ti trong không khí bám vào lưỡi kiếm.
Sự thay đổi trọng tâm đột ngột khiến con Golem mất thăng bằng nghiêm trọng giữa không trung. Thay vì chém trúng, quỹ đạo rơi của nó bị chệch hẳn đi. Thanh kiếm siêu nặng kéo cả cơ thể khổng lồ của nó lao đầu xuống đất, đâm sầm vào ngay vị trí giữa hai con Golem đang bị khựng lại kia.
RẦM!!!
Một vụ va chạm kinh hoàng xảy ra. Khối lượng khổng lồ của ba con Golem đập vào nhau khiến chúng ngã lăn lóc, những mảnh giáp vỡ nát văng tung tóe.
Rento đứng dậy, phủi bụi trên áo choàng liền sải bước tới gần đống lộn xộn của ba con Golem đang cố gắng gượng dậy. Đôi mắt cậu lạnh nhạt, không có chút thương xót, bởi vì trước mặt cậu chỉ là những phương trình cần được giải quyết dứt điểm.
Chính bản thân Rento áp hai tay lên bề mặt giáp ngực của hai con Golem gần nhất.
"Lõi năng lượng của các ngươi là lửa linh hồn. Nhiệt độ cao. Mà nguyên tắc cơ bản của nhiệt động lực học là sự truyền nhiệt."
Vòng tròn giả kim khổng lồ hình thành dưới chân cả ba con quái vật.
"Phân tách và Trung hòa: Hút kiệt bùng nổ nhiệt"
Một kỹ thuật cực kỳ tinh vi. Rento không tấn công vật lý, cậu dùng thuật giả kim để cưỡng chế rút toàn bộ nhiệt năng từ ngọn lửa linh hồn bên trong lõi của chúng, chuyển hóa nó thành năng lượng truyền thẳng xuống mặt đất.
Không còn năng lượng để duy trì, những ngọn lửa màu xanh lục trên đầu chúng nhấp nháy dữ dội rồi tắt ngấm.
Âm thanh cỗ máy hoạt động im bặt.
Cả đại sảnh rơi vào trạng thái tĩnh lặng vốn có của nó. Bốn bức tượng Golem giờ đây đã hoàn toàn trở thành những khối đá vô dụng, những tàn tích của một thời đại đã qua.
Cuộc chiến diễn ra chưa đầy ba phút. Không có những vụ nổ kinh hoàng, không có những tiếng thét chói tai của phép thuật tấn công diện rộng.
Chỉ có sự tĩnh lặng, chính xác, hiệu quả và nhẫn tâm của một nhà giả kim bậc thầy, người kiểm soát hoàn toàn chiến trường thông qua việc thao túng các quy luật vật lý.
Rento thở ra một hơi dài, giải trừ vòng tròn giả kim.
Cậu vươn vai, các khớp xương kêu răng rắc.
"Làm tốt lắm, Kuro," cậu hất hàm về phía con quạ vừa sà xuống vai.
Cậu đi đến bên cạnh xác của những con Golem. Tính thực dụng của một kẻ sống sót trong thế giới đầy hiểm nguy trỗi dậy. Rento rút ra một con dao găm đặc chế, cẩn thận rạch phần ngực của con Golem, lôi ra một viên tinh thể hình thoi to bằng nắm tay, bên trong vẫn còn le lói một chút ánh sáng xám xịt.
"Tinh thể linh hồn hệ hắc ám cấp cao. Độ tinh khiết đạt mức 85%, không quá tệ cho ngày hôm nay" Rento đánh giá, đôi mắt sáng lên một tia phấn khích của một thương nhân vừa bắt được vàng.
"Những thứ này mang ra chợ đen ở trung tâm lục địa có thể đổi được một lượng vật liệu kha khá. Còn số đá Hắc này... quá nặng để mang theo tất cả, nhưng ta có thể tinh chế lấy phần lõi cứng nhất."
Đành dành ra thêm mười lăm phút để "thu hoạch" chiến lợi phẩm. Từng viên tinh thể, từng khớp nối kim loại quý hiếm đều được cậu thu thập, phân loại cẩn thận và cất vào không gian lưu trữ cá nhân. Rento không hề cảm thấy nhàm chán với công việc này.
Trái lại, việc phân tích vật liệu từ những tàn tích cổ đại là một phần không thể thiếu trong hành trình này.
Mỗi một món đồ, mỗi một cấu trúc đều chứa đựng một mảnh ghép kiến thức nhỏ nhoi. Khi thu thập đủ, có ngày sẽ có được bức tranh tổng thể về quá khứ của thế giới này.
Sau khi "dọn dẹp" xong chiến trường, Rento tiếp tục tiến về phía trước.
Phía sau chiếc bệ đá hình lục giác ở trung tâm đại sảnh là một cánh cửa lớn được đúc bằng hợp kim Vàng Trắng pha lẫn Mithril, một sự kết hợp xa xỉ đến mức hoang đường.
Cánh cửa được khắc họa một bức bích họa khổng lồ.
Rento nước đến gần, thắp sáng quả cầu mana để nhìn cho rõ. Bức bích họa không miêu tả thần linh hay ác quỷ, mà nó miêu tả một thứ còn vĩ đại hơn thế: Một cái cây khổng lồ với rễ cắm sâu vào lòng đất, nhánh vươn tận các vì sao, và mỗi chiếc lá là một vòng tròn giả kim độc nhất vô nhị.
Đó là "Cây Thế Giới" đó là biểu tượng của Macrocosm, khái niệm về một Vũ trụ vận hành như một thực thể sống khổng lồ, nơi mọi vật chất và linh hồn đều liên kết với nhau bằng những sợi dây giả kim vô hình.
Rento đứng lặng người, ánh mắt ngẩn ngơ lướt qua từng chi tiết của bức điêu khắc. Ngọn lửa nhiệt huyết trong tim cậu bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cảm giác này, sự tò mò mãnh liệt trước vẻ đẹp kỳ vĩ của tri thức, nó khiến cậu quên đi mọi mệt mỏi, mọi đau thương trong quá khứ. Cậu khẽ chạm tay lên bề mặt cánh cửa mát lạnh.
"Thuật giả kim hiện đại chỉ là những kẻ mù sờ voi," cậu thì thầm, giọng nói mang theo một sự kính sợ thiêng liêng.
"Họ chỉ biết dùng nó để tạo ra kiếm sắc và áo giáp bền. Họ không hiểu rằng, thuật giả kim thực sự chính là ngôn ngữ của Thượng Đế. Bằng cách thấu hiểu cấu trúc của vạn vật, chúng ta không chỉ thay đổi thế giới, mà chúng ta đang giao tiếp với chính linh hồn của vũ trụ."
Sự thật về khởi nguyên của thế giới. Lý do tại sao các nền văn minh cổ đại sở hữu quyền năng vô hạn lại sụp đổ không để lại dấu vết. Nguồn gốc của mana. Bản chất thực sự của sự sống và cái chết.
Tất cả những câu hỏi hóc búa nhất của nhân loại, Rento tin rằng, câu trả lời đang nằm rải rác trong những khu di tích bị lãng quên như thế này.
Cuộc hành trình thám hiểm của cậu không đơn thuần là để thỏa mãn trí tò mò, mà nó là con đường để cậu tìm ra vị trí thực sự của mình trong cái vòng tuần hoàn vĩ đại của sự tồn tại.
Muốn chính mình không phải làm một quân cờ bị thao túng bởi số phận hay thần linh, hay muốn trở thành kẻ hiểu rõ luật chơi, và có thể tự mình vẽ nên những bánh răng mới cho cỗ máy thế giới.
Rento lùi lại một bước, chuẩn bị găng tay giả kim để tự phá giải kết giới cuối cùng bảo vệ cánh cửa.
Phía sau cánh cửa kia có thể là tri thức tối thượng, cũng có thể là một cái bẫy chết người khủng khiếp hơn cả những Golem ngoài này. Nhưng điều đó không làm cậu chùn bước.
Đối với một lữ khách giả kim, nguy hiểm và cơ hội luôn đồng hành cùng nhau trên chiếc cân của sự trao đổi đồng giá.
"Kuro, chuẩn bị tinh thần đi," Rento cất giọng vững chãi, khóe miệng khẽ cong lên tạo thành một nụ cười đầy tự tin và ngạo nghễ của một kẻ thách thức những bí mật của vũ trụ.
"Chúng ta chuẩn bị bóc trần thêm một lớp mặt nạ nữa của thế giới này. Hãy xem, ở phía bên kia của sự thật, có điều gì đang chờ đợi."
Bóng tối nơi tàn tích sâu thẳm khẽ rung động. Một luồng gió mang theo âm vang từ kỷ nguyên cổ đại nhẹ nhàng lướt qua, như một tiếng thở dài của lịch sử, mở ra chương đầu tiên trong cuộc hành trình vĩ đại của kẻ khai sáng mang tên Aragane Rento.
Vòng xoay của bánh răng định mệnh, vốn đã rỉ sét và chìm vào giấc ngủ say hàng vạn năm, nay đã bắt đầu chuyển động trở lại dưới đôi bàn tay nhuốm màu ma thuật và bùn đất của một kẻ tầm đạo kiên cường.
Từng bước nhịp điệu một chậm rãi nhưng vô cùng vững chắc, và hôm nay chính bản thân cậu sẽ dùng thuật giả kim để tái cấu trúc lại toàn bộ chân lý của cái thế giới mục nát và đầy rẫy sự dối trá này. Khởi nguyên của vũ trụ đang chờ đợi ở phía trước.