🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Eidolon Online

Ch.1: MÓN QUÀ TỪ BÀ

~16 phút đọc · 3178 từ · ⚠️ Báo cáo

Màn hình chiếc TV treo trên tường phát ra thứ ánh sáng xanh nhạt, nhấp nháy liên hồi trong không gian phòng khách tĩnh mịch. Đó là đoạn phim giới thiệu đang làm mưa làm gió trên khắp các phương tiện truyền thông, không phải một chương trình thời sự hay gameshow giải trí thông thường. Một con rồng khổng lồ vảy đen như hắc thạch lao xuyên qua tầng mây dày đặc, gầm lên một tiếng động địa kinh thiên làm rung chuyển cả loa phát thanh. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một kiếm sĩ tóc bạch kim đơn độc nhảy khỏi vách đá dốc đứng, thanh đại đao trong tay kéo theo một vệt sáng rực lửa dài hàng mét giữa không trung, chẻ đôi bầu trời đêm. Hình ảnh chuyển cảnh dồn dập, một pháp sư áo choàng tím giơ cao cây trượng khảm đầy đá cổ ngữ, khiến bầu trời phía trên nứt toác thành hàng trăm mảnh ánh sáng lấp lánh như thủy tinh vỡ. Tiếng nhạc nền nổi lên, hùng tráng, dồn dập đủ để làm bất cứ trái tim thiếu niên nào cũng phải đập liên hồi vì phấn khích.
Giọng đọc quảng cáo trầm thấp, đầy uy lực vang vọng khắp bốn góc căn phòng:
— Eidolon. Thế giới thực tế ảo hoàn chỉnh nhất từng được nhân loại tạo ra. Hơn bốn mươi triệu người chơi trên toàn cầu. Không màn hình, không bàn phím, không giới hạn. Chỉ còn bạn và một thế giới sống chân thực đến từng nhịp thở.
Trái ngược hoàn toàn với bầu không khí rực lửa đầy nhiệt huyết trên màn hình, Lys nằm sấp trên chiếc giường đơn của mình một cách lười biếng, tư thế chẳng khác gì một con mực khô bị ai đó ném lên nệm rồi bỏ quên. Một tay cô chống cằm, khuỷu tay lún sâu xuống tấm nệm, tay còn lại lơ đãng cầm một chiếc bánh quy bơ sữa. Cô nhìn đoạn trailer hoành tráng kia vài giây, đôi mắt đen không chút gợn sóng, rồi bình thản cắn một miếng bánh nghe cụp một tiếng rõ to.
— Chém gió vãi.
Tiếng quảng cáo trên TV vẫn tiếp tục vang lên đều đều, những thước phim về các trận chiến bang hội nảy lửa cứ thế diễn ra như chưa hề bị lời nhận xét phũ phàng kia xúc phạm. Lys thong thả nhai hết miếng bánh trong miệng, phủi vài hạt vụn dính trên ngón tay rồi lầm bầm tự nhủ, rồng với chả phượng, con nào trong trailer chả được vẽ ngầu lòi để thao túng tâm lý người chơi, chứ vào game chắc gì đã đẹp được thế này. Mà cái thằng kiếm sĩ tóc bạch kim đó nhảy xuống vách đá kiểu gì mà không gãy chân ta?
Đúng lúc cô định quay người tìm chiếc điều khiển để tắt cái âm thanh ồn ào ấy đi thì một tiếng ting giòn giã vang lên từ chiếc điện thoại đặt ở đầu giường. Màn hình sáng lên, hiển thị một thông báo từ ứng dụng chuyển phát nhanh với nội dung vô cùng ngắn gọn. Đơn hàng của bạn đã được giao đến nơi thành công, xin vui lòng kiểm tra.
Lys ngồi bật dậy như một chiếc lò xo bị nén, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt lại đầy hoang mang.
— Gì đây? Có nhầm lẫn gì không ta?
Cô tự biết rõ bản thân cả tháng nay nghèo kiết xác, ví tiền xẹp lép chỉ còn đúng cái nịt, làm gì có tiền mà đặt mua bất cứ thứ gì trên mạng. Chẳng lẽ bị hack tài khoản? Hay lại có tên nào đặt bom thư tống tiền? Cô lập tức mở app ngân hàng để kiểm tra, nhìn vào số dư, rồi đóng máy lại với vẻ mặt của người vừa được nhắc nhở về hoàn cảnh thực tế của mình. Thôi, dù sao thì tài khoản này có hack cũng chẳng ai thèm.
Chưa đầy năm phút sau, tiếng chuông cửa nhà reo lên dồn dập phá tan sự yên tĩnh của buổi chiều muộn. Lys xỏ dép đi ra mở cửa, đập vào mắt cô là một người giao hàng mặc đồng phục đỏ rực đang đứng thở dốc như vừa chạy marathon, hai tay ôm một cái thùng carton lớn đến mức che khuất cả nửa thân người, trông tựa như chiếc hộp đang tự biết đi.
— Cho hỏi đây có phải là Lys Anne không ạ?
— Dạ đúng rồi anh ơi, có chuyện gì thế ạ?
Người giao hàng lập tức chìa cây bút cảm ứng ra, hối hả giục giã với tốc độ của người đang tính từng giây trên đồng hồ.
— Ký nhận giúp anh nhanh với em gái ơi, anh còn phải chạy mười cuốc nữa mới kịp KPI ngày hôm nay.
Lys đón lấy cây bút, nhưng trước khi đặt bút ký bừa, ánh mắt cô vô tình cúi xuống nhìn dòng thông tin người gửi in ở góc trên bên trái chiếc hộp. Đôi mắt cô chợt mở to hết cỡ, hàng mi chớp liên hồi vì không tin vào mắt mình.
Agatha.
Lys đứng hình mất năm giây như NPC bị lỗi script.
— Bà nội? Ủa là sao nhỉ? Bà gửi cái gì từ dưới quê lên thế này?
Khi cô còn chưa kịp định thần thì người giao hàng đã nhanh tay giật lại cây bút, phóng thẳng lên xe máy và mất hút ở cuối con ngõ nhỏ với tốc độ của một vị thần. Lys đứng trơ trọi giữa cửa, hai tay ra sức bế cái thùng lớn vào trong nhà. Chiếc hộp khá nặng, khiến cơ bắp ở tay cô căng lên, đầu óc bắt đầu nhảy số ra những suy đoán kỳ quặc. Không lẽ bà lại gửi nguyên một hòm khoai tây với trứng gà để tiếp tế cho đứa cháu đang ôm bụng đói ở thành phố? Nhưng nhìn cái hộp này đóng gói xịn xò, không giống đồ nông sản tí nào, cũng không giống phong thư tống tiền. Hay bà bị đa cấp lừa rồi vô tình ship hàng qua mình?
Lys đặt cái thùng lên sàn phòng khách, chạy đi lấy chiếc dao rọc giấy rồi dứt khoát kéo một đường dài. Lớp băng keo dán chặt phát ra tiếng xoẹt lớn rồi bung ra, hai nắp hộp carton mở toang sang hai bên.
Và Lys đứng bất động như một pho tượng đá, mắt chữ O mồm chữ Ô.
Nằm chễm chệ bên trong lớp xốp chống sốc dày dặn là một bộ Neuro-Link mới tinh, nguyên đai nguyên kiện, seal nilon còn chưa bóc. Đây chính là phiên bản tối tân nhất, dòng thiết bị kết nối thần kinh cao cấp mà mọi KOL quảng cáo của Eidolon đều dùng làm hình mẫu đại diện, thứ siêu phẩm limited mà Lys đã ngày đêm ngắm nhìn trên các diễn đàn mạng suốt gần một năm qua với tư cách của kẻ hèn nhìn vào, thứ mà số dư trong tài khoản ngân hàng của cô có đầu thai mười kiếp cũng chưa bao giờ dám mơ tưởng.
Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, Lys đột nhiên ôm đầu hét toáng lên, giọng nói kinh hoàng và phấn khích lẫn lộn vang vọng khắp cả khu phố:
— BÀ TRÚNG SỐ ĐỘC ĐẮC À? HAY LÀ NHÀ DƯỚI QUÊ DÍNH DỰ ÁN PHẢI ĐỀN BÙ MÀ SAO CÓ TIỀN THẾ NÀY?
Hàng xóm nhà bên mở cửa sổ nhìn ra, Lys không để ý. Cô cẩn thận thò hai tay vào hộp, nâng chiếc vòng kết nối thần kinh lên cao như đang nâng niu một báu vật cổ xưa, hoặc như một đứa trẻ được tặng đồ chơi đắt tiền mà biết chắc mình không xứng đáng được nhận. Lớp vỏ kim loại màu trắng bạc sang trọng phản chiếu ánh đèn trần, hắt ra những tia sáng lạnh lùng đầy mê hoặc, kèm theo mùi nhựa mới thoảng nhẹ đặc trưng của những món đồ điện tử đắt tiền vừa xuất xưởng. Nhìn cái thiết bị sặc mùi tiền này, Lys không kìm được mà tự vả vào má một cái đau điếng để chắc chắn mình không đang nằm mơ giữa ban ngày. Đau thật, vậy là ổn, đây là hiện thực.
Ngay bên dưới chỗ đặt thiết bị, cô nhìn thấy một chiếc phong bì màu kem nằm im lìm. Trên mặt phong bì là những nét chữ mực xanh quen thuộc, đề dòng chữ Gửi Lys yêu dấu. Cô bật cười khẩy, tự nhủ nghe đáng nghi vãi, bình thường bà toàn gọi mình là cái con lười chảy thây, nay lại văn vở sến sẩm thế này thì chắc chắn là có điềm.
Lys hồi hộp bóc thư. Bên trong là một tờ giấy viết tay phẳng phiu, những dòng chữ hơi run rẩy, nét mực không đều do chứng run tay của người già, nhưng đích thực là chữ bà nội cô chứ không lệch đi đâu được. Cô chăm chú đọc thành tiếng từng chữ một.
— Gửi Lys yêu dấu của bà. Bà biết cháu muốn chơi Eidolon từ lâu lắm rồi đúng không? Bà vẫn luôn ghi nhớ cái bộ dạng sống dở chết dở của cháu mỗi khi nhìn vào màn hình máy tính đấy. Thế nên lần này bà quyết định giữ đúng lời hứa năm xưa với cháu, coi như quà trưởng thành nhé.
Lys đọc tới đó thì khẽ nhếch mép cười, lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp xen lẫn bất ngờ. Bà còn nhớ thật à? Tưởng hồi đó mình nói đùa mà bà cũng găm vào đầu tận bây giờ.
— Cháu yêu cứ chơi cho thoải mái, đừng có lo nghĩ gì về chuyện tiền bạc hết nha. Gần đây có một người bạn cũ năm xưa từng nợ bà một khoản khá lớn, tự dưng quay xe chủ động tìm đến để trả lại cả gốc lẫn lãi cho bà, nên giờ bà đang dư dả lắm.
Lys chép miệng, lắc đầu ngao ngán. Nghe còn đáng nghi hơn nữa, thời buổi này làm gì có cái kiểu bạn cũ tự giác trả nợ lại còn trả nhiều đến mức mua được bộ máy VIP pro này.
Cô lật sang phần tiếp theo của bức thư, và nụ cười trên môi cô chợt chậm lại đôi chút khi nhận ra giọng văn của bà đột ngột đổi khác, trở nên nghiêm túc một cách lạ thường, như người đang nói điều quan trọng mà cố ý nói nhẹ đi.
— Nếu cháu thật sự đeo chiếc vòng đó để bước vào thế giới Eidolon, thì hãy cố gắng ghé qua một vùng đất mang tên là Greenspire. Bà từng rất thích nơi đó.
— Greenspire? Cái tên này nghe lạ hoắc lạ huơ vậy nhỉ?
Lys thầm lặp lại cái tên trong đầu với vẻ mặt đầy hoang mang, rồi tập trung đọc tiếp.
— Và nếu có dịp đặt chân đến cái làng đó, cháu hãy tìm đến trung tâm và ngồi bên cạnh cái giếng cổ một lúc nhé. Chỉ một lúc thôi, nhớ kỹ lời bà đấy.
Hai chữ một lúc được bà gạch chân đậm dưới chân trang như một sự nhấn mạnh đầy ẩn ý. Lys nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó. Ngồi bên giếng cổ. Bà ơi, đây là hướng dẫn chơi game hay là mở đầu của một bộ phim kinh dị? Cô tự hỏi, hình dung cảnh nhân vật chính hồn nhiên đến ngồi bên giếng rồi từ dưới giếng chìa lên một bàn tay trắng bệch.
Bức thư không có thêm bất kỳ lời giải thích nào khác, bên dưới chỉ còn lại chữ ký ngay ngắn: Agatha. Lys cẩn thận gấp lá thư làm tư, đặt lên chiếc bàn học cạnh giường rồi đứng nhìn nó thêm ba giây như đang chờ nó tự bốc cháy. Không có gì xảy ra, tất nhiên rồi.
Lúc này nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đất đã hoàn toàn ngả về chiều. Ánh nắng hoàng hôn đỏ rực trải dài trên mặt đường nhựa, hắt những cái bóng dài gầy guộc của các tòa nhà cao tầng vào trong căn phòng nhỏ. Trong không gian tối dần, tiếng TV quảng cáo Eidolon lại tự động lặp lại một lần nữa với những âm thanh chiến đấu nảy lửa, như thể vũ trụ đang cố tình nhắc nhở cô điều gì đó.
Lys đứng yên giữa phòng, ánh mắt dịch chuyển liên tục từ bộ Neuro-Link trắng bạc sang trọng sang màn hình TV đang rực sáng, rồi lại cúi xuống nhìn chằm chằm vào thiết bị. Thôi được, thử một tháng thôi, chỉ để xem nó có xịn như quảng cáo không, nếu chán thì nghỉ ngay. Mình là người tỉnh táo mà.
Mười phút sau, Lys đã ngồi ngay ngắn trước màn hình máy tính với tốc độ gõ phím nhanh như gió, hai mắt sáng quắc như đèn pha. Trên trình duyệt web của cô, một tab mở diễn đàn thảo luận lớn nhất của cộng đồng, một tab mở bảng xếp hạng chiến thần cày cuốc hàng đầu, một tab hiển thị video về Eidolon. Hai mươi phút sau, số lượng tab đã tăng vọt lên mười sáu, chứa đầy thông tin về thuộc tính, trang bị, load muốn sập cả máy. Năm mươi phút sau, Lys giật mình tỉnh ngộ, phát hiện bản thân vừa xem hết một video dài bốn mươi phút hướng dẫn câu cá trong thế giới ảo.
Câu cá. Bốn mươi phút. Cô nhìn lại thanh tiến trình video, xác nhận rằng mình quả thật đã xem đến tận phút cuối, thậm chí còn để lại bình luận Hay vãi ở phần comment.
— Thôi xong, có vấn đề nặng rồi.
Lys buông thõng hai tay, dựa toàn bộ cơ thể ra sau thành ghế, đôi mắt phản chiếu ánh sáng từ màn hình máy tính lớn. Hàng loạt hình ảnh hoành tráng hiện ra trước mắt cô: những thành phố bay lơ lửng giữa chín tầng mây, những hầm ngục tối tăm đầy cạm bẫy, những giải đấu chuyên nghiệp nghẹt thở, những trận săn Boss quy tụ hàng ngàn người, những đoàn lữ hành cưỡi lạc đà đi xuyên sa mạc cát vàng. Rồi cô bật video tiếp theo lên một cách vô thức, người ta đang hướng dẫn cách trồng rau trong game.
Trồng rau. Trong game. Mình đang xem video trồng rau. Cô nhanh tay tắt video đó đi trước khi bản thân kịp thích nó thật.
Bất cứ nơi nào trên mạng xã hội lúc này cũng đều tràn ngập cái tên Eidolon. Cảm giác giống như cả thế giới ngoài kia đang thực sự sống, chiến đấu và hít thở trong trò chơi đó, hoặc ít nhất thì toàn bộ nhân loại đang không ngừng bàn tán về nó, còn Lys là người duy nhất còn đứng ngoài cửa nhìn vào như kẻ không có vé.
Cô với tay mở lại lá thư của bà một lần nữa, ánh mắt dừng lại thật lâu ở một từ duy nhất: Greenspire. Không hiểu vì lý do gì, một luồng điện nhẹ chạy qua sống lưng cô, mang theo một cảm giác quen thuộc mơ hồ, kiểu như đã nghe ai đó thì thầm nhắc tới cái tên này từ một khoảng thời gian rất xa, chứ không phải kiểu đã từng tận mắt nhìn thấy hay trải qua. Dù có lục lọi trí nhớ thế nào, cô cũng không tài nào chộp lấy được nó.
Lys lắc đầu thật mạnh để xua đi mấy dòng suy nghĩ viển vông, tự cười nhạo bản thân. Chắc chắn là do đang đói nên đầu óc sinh ra ảo giác, mình chưa ăn tối mà đã bắt đầu thấy ý nghĩa sâu xa trong tên trong game, rất bình thường, không đáng lo. Cô dứt khoát gấp bức thư lại, ném lên bàn học.
Màn đêm buông xuống thành phố rất nhanh. Bóng tối bao trùm căn phòng, giờ đây chỉ còn lại ánh đèn bàn màu vàng nhạt tỏa ra một vùng sáng nhỏ. Bộ thiết bị Neuro-Link nằm sừng sững ngay trước mặt Lys, bóng loáng, mới tinh, tĩnh lặng như đang chờ đợi.
Lys nhìn nó, thở ra một hơi dài.
— Thôi được rồi. Một tháng thôi. Chỉ thử xem thế giới ảo này có thần thánh như lời đồn không. Nếu mà chán hoặc game hút máu quá thì sẽ lập tức sút bay acc, xóa game, nghỉ ngay không nói nhiều. Mình là người tỉnh táo mà. Làm sao bị nghiện được.
Đó là một câu nói cửa miệng vô cùng quen thuộc, lời tự hứa dối lòng mang tính chất căm flag kinh điển đã khiến vô số game thủ kỳ cựu của dòng game MMO biến mất khỏi cuộc đời thực từ thuở sơ khai của thể loại. Thật không may, Lys lúc này hoàn toàn là một tấm chiếu mới, không hề biết đến cái lời nguyền đáng sợ đó, cũng chưa biết rằng câu nói này, theo thống kê dân gian của cộng đồng game thủ, có tỉ lệ sai gần như tuyệt đối, cao hơn cả tỉ lệ trúng viettlot 3 lần liên tiếp.
Cô cầm bộ Neuro-Link lên, từ từ đeo lên đầu, điều chỉnh cho các đầu cực tiếp xúc vừa vặn với vùng thái dương rồi thả lỏng cơ thể nằm xuống giường. Đèn trạng thái trên thân máy đột ngột nhấp nháy, từ màu đỏ chuyển sang màu xanh lục. Một vòng sáng xanh biếc rực rỡ lướt qua toàn bộ tầm nhìn của Lys, và ngay sau đó, toàn bộ bóng tối thẳm sâu phủ xuống, cắt đứt mọi giác quan của cô với thế giới thực tại.
Giữa khoảng không vô định của bóng tối, logo của tập đoàn Neo Sanctum rực sáng hiện ra đầy kiêu hãnh. Những ký tự màu trắng bắt đầu chậm rãi xuất hiện liên tiếp.
Hệ thống đang tiến hành kết nối. Đang đồng bộ hóa đường truyền thần kinh với sóng não. Chào mừng bạn đã đến với thế giới của Eidolon. Chúc bạn có một hành trình vui vẻ.
Ngay phía trước mặt Lys, một cánh cửa đá khổng lồ mang phong cách kiến trúc cổ đại từ từ chuyển động, phát ra tiếng gầm rú trầm đục, mở ra một khe hở lớn. Thứ ánh sáng vàng rực rỡ, linh thiêng và tràn đầy năng lượng từ thế giới bên kia tràn qua khe cửa, nuốt chửng khoảng không tăm tối.
Lys nhìn chằm chằm vào luồng ánh sáng huy hoàng ấy vài giây. Đôi mắt cô không có lấy một chút sợ hãi.

💬 Bình luận