🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Dưới hiên nhà

Ch.3: _Ngày gặp gỡ_

~6 phút đọc · 1192 từ · ⚠️ Báo cáo

Bước chân hai ông cháu cứ thế lẳng lặng tiến về phía cổng ngõ. Càng gần về phía nhà, cái tĩnh mịch của con đường ban nãy dần nhường chỗ cho những âm thanh náo nhiệt của xóm làng.

​Mới sớm ra, đám trẻ trong xóm đã rủ nhau nô đùa. Tiếng cười giòn tan vang vọng khắp ngõ nhỏ, mấy đứa nhỏ đuổi nhau chí chóe, chạy nhảy tung tăng dưới những vòm lá xanh...

Mấy đứa đuổi nhau, vấp vào cả những vệt nắng sớm chưa kịp tan trên mặt đất.

Tôi nhìn theo những cánh tay nhỏ xíu đang vung vẩy, nhìn cái cách chúng vô tư gọi tên nhau mà lòng bỗng thắt lại một nhịp.

Bỗng ​bàn tay ông khẽ siết nhẹ như cảm nhận được cái rùng mình rất khẽ của tôi.

Ông không hỏi gì, cũng không bắt tôi phải vui vẻ, ông chỉ lặng lẽ bước chậm lại để tôi có thể nép vào bóng lưng gầy guộc của mình.

Cái bóng dưới chân như rộng ra, che chở cho tôi khỏi những ánh nhìn tò mò của đám trẻ kia.

Bất ngờ, một thằng bé mập mạp chạy vụt qua, như vô tình nhưng cũng như cố ý va mạnh vào tôi một cái đau điếng. Tôi nhăn mặt vì đau nhưng không nói gì.

Ông thấy vậy liền nắm chặt lấy tay tôi, ánh mắt ông bỗng trở nên nghiêm nghị lạ thường khi nhìn theo đứa trẻ đang định bỏ chạy.

"Thằng bé kia đi đứng kiểu gì đấy? Va vào người ta rồi mà không biết xin lỗi à?"

Giọng ông vang lên, đầy uy lực, ông không chỉ nhìn thấy cú va chạm, mà còn nhận ra cả sự ác cảm nấp sau hành động của đứa trẻ ấy dành cho tôi.

​Thằng bé dừng lại, ánh mắt hơi hoảng sợ nhìn vẻ nghiêm khắc của ông:

"Cháu... cháu xin lỗi ạ."

"Ông bảo cháu xin lỗi Như Ý cơ mà. Cháu va vào Như Ý chứ có phải va vào ông đâu?"

"Tớ xin lỗi cậu Như Ý, tớ không cố ý."

​Cậu bé cúi gập người xin lỗi rồi nhanh chóng chạy đi.

Tôi lặng lẽ nhìn theo bóng lưng nhỏ xíu ấy, lòng chợt dâng lên một nỗi chua chát.

​Tôi hiểu, tâm tư của những đứa trẻ vốn dĩ chỉ là một tờ giấy trắng, nhưng chính sự ác cảm và những lời rỉ tai của người lớn đã vẽ lên đó những vết mực đen. Nếu bố mẹ chúng không nói gì, có lẽ chúng vẫn sẽ là những đứa trẻ vô tư, nhìn tôi như một người bạn bình thường thay vì một kẻ cần phải né tránh.

Ông khẽ húng hắng ho, rồi giọng ông trầm thấp vang lên:

"Sắp về đến nhà rồi, tí cháu muốn ăn gì để ông nấu cho?"

"Cháu muốn ăn sườn xào chua ngọt và khoai nướng ạ."

"Được, để về ông làm cho con nhé!"

Ông và tôi dắt tay nhau bước tiếp, mặc kệ những tạp âm xôn xao phía sau lưng. Hai bóng hình, một già một trẻ, cứ thế lẳng lặng đi về phía mái hiên nhà quen thuộc.

Đang đi, một chiếc xe khách liên tỉnh cũ kỹ chạy vụt qua làm bụi tung mù mịt cả đoạn đường. Tôi vội đưa tay che mũi, còn ông thì bị đám bụi làm cho hắt hơi liên tục mấy cái rõ to.

​Đến khi làn bụi tan đi, tôi nhìn sang thì thấy những hạt bụi li ti đã kịp bám đầy trên đôi lông mày và chòm râu bạc của ông, làm gương mặt ông trông như vừa được phủ một lớp phấn trắng xóa. Nhìn bộ dạng 'lão hạc' bất đắc dĩ của ông, tôi không nhịn được mà bật cười khanh khách. Ông nhìn tôi, rồi cũng tự đưa tay quẹt mũi, bật cười theo vì cái vẻ lấm lem của hai ông cháu.

Về đến nhà, ông nấu cơm, mùi cơm chín và mùi đồ ăn thơm nức từ bếp tỏa ra làm bụng tôi réo lên âm ỉ.

Ngôi nhà bên cạnh vốn im lìm bấy lâu nay bỗng rộn ràng tiếng người.

Tôi tò mò ngó đầu qua hàng rào, thì ra gia đình Khang đã về. Sau những ngày mệt nhọc nơi thành phố, họ lại chọn về làng làm chốn bình yên.

​Cậu bé trong sân bỗng quay đầu lại, vừa thấy tôi đã cười tít mắt, vẫy tay rối rít.

​Tôi khẽ mỉm cười với Khang như một lời chào thân thuộc giữa những người bạn cũ.

Tôi và Khang bằng tuổi nhau, hai đứa quen nhau từ hồi bé xíu. Dù gia đình cậu đã chuyển lên thành phố từ lâu, nhưng mùa hè nào Khang cũng về đây chơi. Khang chính là người bạn thân nhất, người duy nhất vẫn luôn vô tư trò chuyện với tôi như thể thế giới này chưa từng tồn tại những lời rèm pha.
​Tôi tiến lại gần hàng rào, lễ phép chào người lớn :

"Cháu chào cô chú ạ!"

​Cô hàng xóm ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên rồi lập tức chuyển thành nụ cười đôn hậu:

"Ôi, Như Ý đấy à? Lớn tướng rồi nhỉ, suýt nữa cô nhận không ra con đấy!"

​Sự hồ hởi trong giọng nói của cô làm tôi thấy lòng mình nhẹ bẫng.

Ở cái xóm nhỏ mà người ta hay chỉ tay bàn tán về chuyện ly hôn của bố mẹ tôi, gia đình Khang lại là số ít những người vẫn đối xử với tôi bằng tình thương chân thành. Họ chẳng bận tâm đến những chuyện đổ vỡ của người lớn, cũng chẳng để ý đến những lời rỉ tai độc địa. Với họ, tôi vẫn chỉ là con bé Như Ý hay sang chơi cùng Khang ngày nào.

"Dạ, cô chú qua nhà cháu ăn cơm luôn cho vui ạ, ông cháu nấu xong rồi."

Cô hàng xóm cười hiền, xua tay:

"Thôi, cô chú còn đang bận dọn dẹp, hai ông cháu cứ ăn trước đi. Cô chú phải tranh thủ làm chút việc đã."

"Cô chú cũng phải ăn mới có sức mà làm chứ ạ."Tôi nói vọng sang, cố thuyết phục thêm một câu.

​Cô vẫn đứng nhìn chồng đầy vẻ ngần ngại, giọng dịu dàng:

"Thôi con... cô chú còn bận lắm, để khi khác vậy."

​Đúng lúc ấy, ông từ trong bếp bước ra hiên, tay vẫn còn cầm chiếc muôi, cười khà khà dứt khoát:

"Hai đứa với thằng Khang cứ sang đây! Tôi biết nhà anh chị mới về chưa kịp nhóm bếp nên đã nấu dư ra cả rồi. Đồ ăn để lâu nó nguội mất ngon. Đừng có khách sáo, qua ăn chén cơm cho ấm bụng rồi tí nữa mấy đứa làm tiếp, ông cháu tôi qua phụ cho."

Nghe ông nói thế, bố Khang nhìn vợ cười xòa, không nỡ từ chối tấm chân tình của ông thêm lần nữa:

"Vâng, vậy tụi cháu qua ăn ké nhé!"

💬 Bình luận