Còi báo động rít giật từng hồi. Lọt thỏm giữa những tràng chửi thề bằng ba loại ngôn ngữ khác nhau.
Trung sĩ Elias bóp chặt sống mũi. Dưới kia, Quảng trường Thương Vụ của Nova Prime đặc quánh. Hàng nghìn người nêm chặt mặt đường băng. Những tấm biểu ngữ hologram chớp giật liên hồi, hắt thứ ánh sáng đỏ quạch, xanh mốc lên những thớ thịt túa mồ hôi.
"Rút Dự luật Thuế! Quân đội đừng hòng vắt kiệt mồ hôi của dân!" Một gã Taurian gào xé họng qua chiếc loa rỉ sét. Lớp bờm quanh cổ gã dựng ngược, bết dính.
Phía sau gã, một rào chắn bằng thịt người đan chặt tay nhau. Bịt kín đường cao tốc. Bốn chiếc xe tải bọc thép chở đạn lõi của Liên Minh kẹt cứng. Động cơ rên rỉ nhả những luồng khói xanh lẹt.
Elias nhổ toẹt bãi nước bọt xuống rãnh thoát nước nghẹt rác. Tay anh miết qua báng súng điện từ. Khẩu súng vẫn nằm im trong bao. Một cục sắt vô dụng.
"Trung sĩ." Một binh nhì lách qua đám đông, bộ giáp dính đầy vệt sơn huỳnh quang lở loét. "Đạn cao su được không sếp? Không lôi được đống này đến cảng trước hoàng hôn, Hạm đội 4 sẽ xuất kích với cái kho rỗng tuếch."
"Thế cậu thích lên trang bìa Mạng lưới Thông tin ngày mai à?" Elias gõ cộc cộc đốt ngón tay lên mặt kính mũ bảo hiểm của cậu lính trẻ. "Tu chính án số 4. Cậu nổ súng vào dân thường, bọn nhân quyền sẽ lột da cậu trước khi hạm đội Đế Chế kịp nã pháo."
Không khí đặc sệt. Mùi mồ hôi chua loét quện với mùi ớt ma sát hăng sặc bốc lên từ xe thịt nướng lề đường. Một tay buôn lậu bốn tay đang túm cổ áo gã cảnh sát giao thông mà gào. Cách đó chục bước, đám tu sĩ phái Luminous gõ boong boong vào chiếc mõ kim loại cầu nguyện.
Đinh tai nhức óc.
Elias liếc lên tấm hologram khổng lồ lơ lửng trên nóc tòa Quốc hội. Hàng trăm đại biểu đang mổ bò. Một gã Thượng nghị sĩ đập bàn đòi ngân sách. Ba gã khác đứng phắt dậy chửi rủa gã ăn chặn tiền thuế. Sáu tiếng đồng hồ trôi qua. Không một nghị quyết nào được ấn định.
Trên kia cãi nhau. Dưới này tắc thở.
Elias đẩy cậu binh nhì ra sau, bước lên một bước. Anh bật loa ngoài, chất giọng rè rè vang lên, đè bẹp tiếng ồn.
"Nghe này." Elias không giơ tay đầu hàng, chỉ buông thõng hai bên. "Chiếc xe kia chở lõi năng lượng cho lá chắn từ trường. Nó không đến được cảng, hành tinh này không có lá chắn. Gia đình mấy người có thể đang ở khu vành đai đấy."
Đám đông ong ong. Gã Taurian chĩa loa về phía Elias, đôi mắt ếch vàng khè nheo lại.
"Bọn quân đội các người lừa đảo! Trưng dụng ba tàu chở hàng từ tháng trước, tiền bồi thường đâu?!"
"Tôi là thằng lính quèn ăn lương ba trăm tín dụng, không phải kế toán Bộ Quốc phòng." Elias chỉ thẳng tay vào mặt gã. "Nhưng tôi biết, nếu các người không lùi lại hai mét, Đế Chế sẽ không đứng đây đàm phán tiền bồi thường với các người đâu. Chúng sẽ biến cái quảng trường này thành hố bom."
Chỉ còn tiếng động cơ rên rỉ.
Gã Taurian khịt mũi, khạc một bãi đờm xuống đất. Gã huých cùi chỏ vào gã bên cạnh. Từng người một, rào chắn thịt từ từ xô lệch, chừa ra một khe hở hẹp vừa đủ lọt một chiếc xe tải.
Tiếng xích nghiến rào rạo. Đoàn xe lách qua. Những ánh mắt hằn học bám theo từng lớp áo giáp của Elias.
Binh nhì bên cạnh thở hắt ra, quẹt mảng sơn huỳnh quang trên kính.
"Đúng là bãi rác." Cậu lính làu bàu. "Sao không thiết quân luật mẹ nó đi như bọn Đế Chế? Mọi thứ có phải nhanh gọn không."
Elias không đáp. Anh xộc thẳng tới xe thịt nướng lề đường, ném hai đồng tín dụng cáu bẩn lên khay sắt. Gã bán hàng đưa ra một xiên thịt đang xèo xèo mỡ. Elias ngoạm một miếng. Vị ớt ma sát xộc thẳng lên mũi, cay xé lưỡi.
Anh nhai nhồm nhoàm, hất cằm về phía đám đông đang túa ra đường băng, tiếp tục chửi rủa, mặc cả, chen lấn.
"Đế Chế thì sạch," Elias nuốt ực miếng thịt, lấy mu bàn tay quệt ngang miệng. "Nhưng ở đây cậu được chửi Thượng viện mà không bị ăn đạn vào gáy. Tập quen đi."
Anh vỗ đốp lên vai áo cậu lính, cắn thêm một miếng thịt, rồi bước đi dưới ánh đèn neon chập chờn.