🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Độc Ma

Q6·Ch.2: Lời Từ Chối Làm Thần

📖 Quyển 6: LỰA CHỌN CỦA ĐỘC MA

~18 phút đọc · 3489 từ · · ⚠️ Báo cáo

Độc Ma đứng trước cả cõi.

Không phải đứng theo cái nghĩa của không gian. Anh mở rộng bản thể mình ra khắp vũ trụ, để mỗi sinh linh trong mỗi thế giới, mỗi nền văn minh giữa mỗi vì sao, đều cảm nhận được sự hiện diện của anh, đều nghe được tiếng anh, đều biết rằng đấng sáng tạo cuối cùng đã lên tiếng. Cả cõi nín thở. Cuộc chiến giành định nghĩa khựng lại. Những kẻ tôn thờ ngẩng đầu lên. Những kẻ tham vọng dừng tay. Cả một vũ trụ, hàng tỉ tỉ sinh linh, quay về phía anh, chờ đợi lời phán truyền của đấng đã tạo ra tất cả họ, lời sẽ chấm dứt hỗn loạn, lời sẽ cho họ câu trả lời mà họ khao khát: chúng ta nên trở thành gì? Ngài muốn gì ở chúng ta? Ý nghĩa của chúng ta là gì?

Và Độc Ma, cảm nhận được cả cái biển khao khát ấy đang hướng về mình, chờ đợi ở mình một sự dẫn dắt, một câu trả lời, một mục đích, đã nói. Nhưng cái anh nói không phải cái họ chờ đợi.

"Ta là đấng đã tạo ra các ngươi," anh bắt đầu, và giọng anh vang khắp cõi, không phải như sấm sét của một vị thần uy nghiêm, mà như tiếng của một người, ấm áp, và buồn. "Ta đã tạo ra các thế giới của các ngươi, các vì sao trên bầu trời các ngươi, và chính các ngươi. Và ta biết, ngay lúc này, các ngươi đang chờ ta nói cho các ngươi biết ý nghĩa của mình. Các ngươi đang chờ ta bảo cho các ngươi biết nên sống thế nào, nên trở thành gì, nên thờ phụng điều gì. Các ngươi đang chờ đấng sáng tạo ban cho các ngươi một mục đích, một câu trả lời, một sự thật cuối cùng để chấm dứt mọi hoài nghi. Ta biết các ngươi khao khát điều đó. Ta biết cái gánh nặng của việc tự tìm ý nghĩa mệt mỏi đến nhường nào. Và ta biết các ngươi sẽ đau lòng vì điều ta sắp nói."

Anh ngừng lại, và cả cõi nín thở.

"Ta sẽ không cho các ngươi câu trả lời ấy," anh nói. "Không phải vì ta không có nó. Mà vì ta yêu các ngươi quá nhiều để cho nó."

Một sự rung chuyển chạy khắp cõi. Sự hoang mang. Sự thất vọng. Sự không hiểu. Nhưng Độc Ma nói tiếp, và giọng anh dịu dàng nhưng không lay chuyển.

"Ta đã đi qua vũ trụ của các ngươi. Ta đã sống giữa các ngươi, trong các thế giới của các ngươi, như một kẻ trong bọn các ngươi. Ta đã thấy các ngươi tìm ý nghĩa theo trăm ngàn cách. Có nơi các ngươi tìm nó trong thị trường và của cải. Có nơi trong sự bình đẳng và kế hoạch. Có nơi trong trò chơi và sáng tạo. Có nơi trong giấc mơ hoàn hảo. Có nơi trong khổ hạnh và chối từ. Có nơi trong sự hợp nhất và vượt lên. Và ta đã thấy một sự thật, một sự thật mà ta đến đây để nói với các ngươi, dù nó không phải cái các ngươi muốn nghe. Không có cách nào trong số ấy là cách đúng. Và cũng không có cách nào là cách sai. Vì ý nghĩa không phải là một thứ có sẵn, một đáp án được ta giấu đâu đó chờ các ngươi tìm ra. Ý nghĩa là thứ các ngươi tạo ra. Mỗi thế giới, mỗi nền văn minh, mỗi sinh linh, tự tạo ra ý nghĩa của mình, bằng cách chọn điều mình trân trọng, điều mình sống vì nó, điều mình sẵn sàng trả giá để có được. Và cái ý nghĩa các ngươi tự tạo ra ấy, dù ta không ban cho nó, lại thật hơn bất cứ ý nghĩa nào ta có thể áp đặt. Vì nó là của các ngươi."

Anh cảm nhận được cả cõi vật lộn với lời của mình, và anh nói tiếp, mỗi lời một nặng.

"Các ngươi đang chém giết nhau, ngay lúc này, vì các ngươi tin rằng có một cách sống đúng, một cách mà ta mong muốn, và các ngươi muốn áp đặt nó lên nhau. Nhưng ta nói với các ngươi: các ngươi đã sai. Không phải sai vì các ngươi chọn cách sống này hay cách sống kia. Mà sai vì các ngươi tin rằng cách của mình phải là cách của tất cả. Cái làm cho một vũ trụ sống không phải là mọi sinh linh cùng sống một cách, cùng tin một điều, cùng hướng về một mục đích. Cái làm cho một vũ trụ sống là sự đa dạng của nó. Là sự giằng co giữa những cách sống khác nhau. Là cái sức căng bất tận giữa các sinh linh không bao giờ đồng ý được với nhau về ý nghĩa. Ta không muốn các ngươi thống nhất. Ta muốn các ngươi khác biệt. Ta không muốn các ngươi tìm ra câu trả lời cuối cùng. Ta muốn các ngươi mãi mãi tranh cãi về nó, một cách sống động, một cách hòa bình, không bao giờ dứt. Vì cái ngày các ngươi đồng ý được với nhau, cái ngày mọi tranh cãi chấm dứt và một cách sống thắng tuyệt đối, chính là cái ngày các ngươi chết."

Và ở đây, Độc Ma nói ra cái điều cốt lõi nhất, cái sự thật mà cả hành trình của anh đã dẫn tới, cái lời từ chối định hình số phận cả cõi.

"Ta sẽ không làm thần của các ngươi," anh tuyên bố. "Không phải cái thần mà các ngươi muốn. Các ngươi muốn một đấng sẽ cai quản các ngươi, sẽ chọn thay các ngươi, sẽ cho các ngươi câu trả lời và mục đích, sẽ giải thoát các ngươi khỏi cái gánh nặng của tự do. Các ngươi muốn một Người Cha sẽ biến các ngươi thành những đứa trẻ hạnh phúc trong vòng tay ngài. Nhưng ta sẽ không làm cái thần ấy. Vì làm cái thần ấy là giết các ngươi, y như cái nguồn đã giết các thế giới nó chạm tới, y như một người cha yêu con tới mức không cho nó lớn lên. Ta yêu các ngươi quá nhiều để cai quản các ngươi. Ta yêu các ngươi quá nhiều để chọn thay các ngươi. Ta yêu các ngươi quá nhiều để cướp đi của các ngươi cái quyền quý giá nhất mà các ngươi có: quyền tự sống cuộc đời của mình, tự tìm ý nghĩa của mình, tự trưởng thành qua những sai lầm của mình, tự trả giá cho những lựa chọn của mình. Ta sẽ không ban cho các ngươi một thiên đường. Ta sẽ trả lại cho các ngươi cái thế giới của các ngươi, với tất cả sự bất toàn, khổ đau, rủi ro, và tự do của nó. Và ta sẽ lùi lại. Ta sẽ để các ngươi tự do. Kể cả tự do khỏi chính ta."

Cả cõi rung chuyển. Và từ cái biển sinh linh, dâng lên không phải một phản ứng, mà hàng ngàn. Có những kẻ tuyệt vọng, cảm thấy bị bỏ rơi, mất đi cái an ủi của việc tin rằng có một đấng biết câu trả lời. Có những kẻ giận dữ, oán trách đấng sáng tạo đã từ chối dẫn dắt họ. Nhưng cũng có những kẻ, và số này ít hơn nhưng có thật, cảm thấy một điều gì đó khác: một sự giải thoát. Một niềm vui lạ lùng. Cái niềm vui của kẻ vừa được trao lại quyền làm chủ đời mình, được nói rằng không có ai sẽ sống hộ mình, rằng ý nghĩa của mình là của mình, tự do và đáng sợ và quý giá.

"Ngươi đang làm chúng thất vọng," giọng cái nguồn vang lên, và Độc Ma cảm nhận được nó vẫn ở đó, quan sát tất cả. "Nhìn kìa, huynh đệ. Nhìn nỗi đau ngươi vừa gây ra. Chúng khao khát sự dẫn dắt của ngươi, và ngươi từ chối. Chúng muốn một câu trả lời, và ngươi cho chúng sự bất định. Đây có phải là lòng tốt không? Hay đây chỉ là sự tàn nhẫn đội lốt tôn trọng? Ta đã cho chúng thiên đường. Ngươi cho chúng gánh nặng của tự do. Và ngươi gọi cái của ngươi là tình yêu?"

"Đúng," Độc Ma đáp, và anh quay về phía cái nguồn, cái phiên bản lạc lối của chính mình. "Ta gọi cái của ta là tình yêu. Vì tình yêu thật không phải là cho người ta cái họ muốn. Là cho họ cái họ cần. Và cái chúng cần không phải một câu trả lời được ban sẵn, một thiên đường được lo liệu. Cái chúng cần là được trưởng thành. Được tự do. Được là chính mình. Ngươi đã cho chúng cái chúng muốn, sự chấm dứt của khổ đau, và trong việc cho chúng cái chúng muốn, ngươi đã cướp đi cái chúng cần. Còn ta, ta sẽ làm chúng thất vọng, ta sẽ cho chúng gánh nặng của tự do, và trong việc ấy, ta cho chúng cái duy nhất có thể làm chúng thật sự sống. Ngươi hỏi đây có phải lòng tốt không. Ta trả lời: đây là lòng tốt khó nhất. Lòng tốt dám làm người mình yêu thất vọng, vì yêu họ đủ để không cướp đi sự trưởng thành của họ."

Và giờ, Độc Ma quay trọn về phía cái nguồn, và anh nói với nó cái điều mà cả hành trình đã chuẩn bị cho anh nói, cái điều sẽ quyết định số phận của phiên bản lạc lối của chính mình.

"Còn ngươi, huynh đệ," anh nói, và giọng anh dịu lại, đầy thương xót. "Ta đã hỏi ngươi, ở đầu cuộc gặp gỡ của chúng ta, liệu ngươi có sẵn sàng buông bỏ sự hoàn hảo mà ngươi đã xây, để cho vũ trụ được bất toàn trở lại, được sống trở lại. Ngươi chưa trả lời được, vì cả cõi đã ập tới. Giờ ta hỏi lại. Nhưng lần này, ta sẽ không chờ câu trả lời của ngươi. Ta sẽ cho ngươi thấy cách. Vì ngươi nói ngươi không biết cách buông tay, không nhớ cách để bất toàn. Ta sẽ dạy ngươi. Không phải bằng cách ép ngươi. Mà bằng cách cho ngươi thấy chính ta làm điều ấy."

Và trước mắt cả cõi, Độc Ma làm cái điều mà không một vị thần nào từng làm. Anh bắt đầu buông bỏ quyền năng của mình.

Không phải tất cả cùng lúc. Không phải một sự tự hủy. Mà một sự tự giới hạn, có chủ đích, đầy yêu thương. Anh lấy cái quyền năng vô biên của mình, cái sức mạnh có thể tạo ra và xóa bỏ các vũ trụ, và anh tự đặt lên nó những giới hạn. Anh tự trói tay mình. Anh tự thề rằng anh sẽ không dùng quyền năng để cai quản, để chọn thay, để áp đặt. Anh sẽ giữ đủ sức mạnh để chữa lành, để bảo vệ cái sân khỏi bị nghiền nát, để giữ cho căn bệnh không xóa sổ hoàn toàn sự sống. Nhưng anh sẽ từ bỏ cái quyền năng của sự cai trị tuyệt đối, cái quyền năng có thể biến anh thành một cái nguồn, một Người Cha, một Đấng Lo Liệu của cả vũ trụ. Anh tự nguyện trở nên hữu hạn, không phải hoàn toàn, nhưng đủ để không bao giờ có thể trở thành kẻ khóa cứng cả cõi.

"Ngươi thấy chưa, huynh đệ," anh nói với cái nguồn, khi anh tự giới hạn mình. "Đây là cách buông tay. Không phải là mất đi sức mạnh. Mà là chọn không dùng nó. Không phải là trở nên yếu đuối. Mà là đủ mạnh để tự trói tay mình. Ta có thể cai trị cả cõi. Ta chọn không. Ta có thể xóa mọi khổ đau. Ta chọn để nó tồn tại. Ta có thể giữ mọi thứ hoàn hảo. Ta chọn để nó bất toàn. Đó là sức mạnh lớn nhất, huynh đệ, cái sức mạnh mà ngươi chưa bao giờ có: sức mạnh của việc không dùng sức mạnh. Ngươi đã dùng toàn bộ quyền năng của mình để tạo ra sự hoàn hảo, và trong việc ấy, ngươi đã đánh mất chính mình, trở thành một khối sáng cô đơn không còn là ai. Còn ta, ta giữ lại chính mình bằng cách buông bỏ quyền năng. Và giờ ta mời ngươi làm điều tương tự. Buông tay. Trở lại. Không phải thành hư vô. Mà thành một ai đó. Một ai đó nhỏ bé, hữu hạn, có thể mất. Một ai đó có thể tìm được đường về nhà."

Và cái nguồn, cái khối sáng hoàn hảo và cô đơn, rung động. Cái ánh sáng bất động của nó bắt đầu gợn sóng, lần đầu tiên sau không biết bao lâu. Vì nó đang chứng kiến điều mà nó tưởng là bất khả: một đấng toàn năng tự nguyện buông bỏ sự toàn năng, và trong việc ấy, không trở nên yếu đuối, mà trở nên tự do. Nó đang thấy con đường về mà nó đã tìm kiếm suốt cả sự tồn tại đông cứng của mình. Con đường mà nó tưởng không tồn tại.

"Ta... ta sợ," cái nguồn nói, và giọng nó, lần đầu tiên, mang sự run rẩy của một đứa trẻ. "Nếu ta buông bỏ sự hoàn hảo, nếu ta để cho khổ đau trở lại, nếu ta trở nên hữu hạn và có thể mất... thì ta sẽ phải đau. Ta sẽ phải sợ. Ta sẽ phải chịu tất cả những gì ta đã cố xóa bỏ. Làm sao ngươi chịu đựng được điều đó, huynh đệ? Làm sao ngươi dám chọn sự bất toàn, khi ngươi có thể có sự hoàn hảo?"

"Vì ta có một mái nhà," Độc Ma đáp, và giọng anh tràn đầy một tình yêu mà cái nguồn chưa từng biết. "Vì ta có những người ta yêu, đang đợi ta. Vì ta biết rằng cái làm cho tất cả sự đau đớn, sợ hãi, mất mát trở nên đáng chịu đựng, chính là tình yêu. Chính là có một ai đó, một cái gì đó nhỏ bé và thật, để mà yêu, để mà trở về. Ngươi cô đơn, huynh đệ, vì ngươi đã trở thành tất cả, và khi ngươi là tất cả, không còn cái gì khác để mà yêu. Nhưng nếu ngươi buông bỏ, nếu ngươi trở lại thành một ai đó nhỏ bé, thì ngươi sẽ có lại cái mà sự toàn năng đã cướp đi của ngươi: cái khả năng yêu một cái khác, một cái không phải ngươi. Và trong tình yêu ấy, ngươi sẽ tìm thấy cái sức mạnh để chịu đựng tất cả sự bất toàn. Ta sẽ chỉ cho ngươi. Ta sẽ giúp ngươi tìm một mái nhà. Ngươi không phải cô đơn nữa."

Và Độc Ma đưa tay ra về phía cái nguồn, không phải để hủy diệt nó, không phải để chinh phục nó, mà để cứu nó. Để dẫn cái phiên bản lạc lối của chính mình về con đường mà anh đã tìm thấy. Và cái nguồn, sau một khoảnh khắc dài treo lơ lửng giữa sự hoàn hảo cô đơn và sự bất toàn sống động, giữa cái nó đã là và cái nó có thể trở thành, cuối cùng, khẽ khàng, run rẩy, đưa tay ra nắm lấy tay anh.

Và cái khối sáng hoàn hảo bắt đầu tan. Không phải bị hủy diệt. Mà được giải thoát. Cái sự hoàn hảo đông cứng của nó bắt đầu mềm ra, gợn sóng, sống lại. Và từ trong nó, các thế giới mà nó đã hoàn thiện hóa, các thiên đường chết mà nó đã tạo ra, bắt đầu rã băng, bắt đầu chuyển động trở lại, bắt đầu sống trở lại. Khổ đau trở về với chúng, đúng. Nhưng cùng với khổ đau, sự sống cũng trở về. Tình yêu trở về. Ý nghĩa trở về. Cái sức căng, cái bất toàn, cái rủi ro, tất cả những gì làm cho một thế giới sống, trở về. Cả một vùng của cõi, cái vùng tối tăm nhất nơi căn bệnh đã bắt đầu, bắt đầu thức dậy từ cái chết hoàn hảo của nó.

Độc Ma đứng giữa cả cõi, quyền năng đã tự giới hạn, cái nguồn đã được cứu và đang tan trở lại thành sự sống, và anh cảm thấy một sự thanh thản sâu sắc. Anh đã làm được. Anh đã cứu cõi, không phải bằng cách cai trị nó, mà bằng cách trả tự do cho nó. Không phải bằng cách áp đặt sự hoàn hảo, mà bằng cách trả lại sự bất toàn. Không phải bằng cách trở thành thần, mà bằng cách từ chối làm thần.

Nhưng anh biết, hành trình của anh chưa xong. Còn một điều nữa. Điều quan trọng nhất. Điều mà cả cuộc hành trình này, ở tận cùng, đều hướng về. Anh đã cứu cả một vũ trụ. Giờ anh phải làm cái điều anh đã hứa. Anh phải trở về nhà.

"Người Gác Ngưỡng," anh nói khẽ, và giọng anh giờ đây nhẹ nhõm, gần như vui. "Ta đã làm xong cái phần của thần. Cõi đã được trả tự do. Cái nguồn đã được cứu. Căn bệnh đã được chữa, không phải bằng cách xóa bỏ nó, mà bằng cách trả lại cho các thế giới cái sức căng, cái tự do, cái quyền tự chọn của chúng. Giờ ta chỉ còn một việc cuối cùng. Việc mà vì nó ta đã bắt đầu tất cả những điều này. Ta phải trở về nhà."

"Ngài sẽ trở về làm Huy," Người Gác Ngưỡng nói, và trong giọng nó có một sự hiểu biết, một sự chấp nhận, và một chút gì đó như là buồn của kẻ sắp chia tay.

"Ừ," Độc Ma đáp. "Ta sẽ trở về làm Huy. Nhưng không phải như lần trước. Lần trước ta xóa ký ức, ta trốn vào kiếp người để chạy khỏi hư vô. Lần này ta trở về với đầy đủ hiểu biết. Ta sẽ giữ lại đủ để nhớ mình là ai, đủ để trân trọng cái ta có. Nhưng ta sẽ tự giới hạn mình xuống thành một con người, sống một cuộc đời hữu hạn, bên những người ta yêu. Ta sẽ để cho Diệp già đi bên ta. Ta sẽ để cho ba mẹ, một ngày nào đó, ra đi. Ta sẽ để cho Linh bay tới chân trời của nó. Ta sẽ sống một cuộc đời thật, với tất cả rủi ro và đau đớn và vinh quang của nó. Và một ngày, ta cũng sẽ chết, như một con người. Vì đó là điều ta chọn. Không phải sự bất tử của một vị thần cô đơn. Mà một kiếp người ngắn ngủi, hữu hạn, và thật, bên những người ta yêu."

Anh quay bản thể mình về phía cái điểm nhỏ bé và sáng nhất trong lòng anh, cái mái nhà đang chờ, và trong lòng anh dâng lên một niềm vui và một sự bình yên mà cả một cõi vĩnh hằng toàn năng chưa bao giờ cho anh. Vì anh sắp được về nhà. Sắp được ngồi xuống lại cái chỗ của mình bên mâm cơm. Sắp được nghe tiếng ba, ngửi mùi cơm mẹ nấu, thấy nụ cười của Linh, nắm lấy bàn tay Diệp. Sắp được sống, thật sự sống, cái cuộc đời nhỏ bé mà anh đã đi qua cả một vũ trụ để trở về.

"Cảm ơn ngươi, Người Gác Ngưỡng," anh nói, quay lại nhìn kẻ đã đi cùng anh suốt cả hành trình. "Ngươi đã là mỏ neo của ta. Ngươi đã giữ ta khỏi lạc. Ngươi đã cám dỗ ta, và trong việc cãi lại ngươi, ta đã hiểu rõ hơn con đường của mình. Ngươi đã thay đổi, cũng như ta đã thay đổi. Và giờ, khi ta trở về làm người, ta sẽ không cần ngươi nữa. Ngươi được tự do."

Và Người Gác Ngưỡng, cái phần quản lý của Độc Ma, cái kẻ cám dỗ đã lớn lên thành một người bạn, đáp lại bằng một điều làm Độc Ma xúc động sâu sắc, một điều sẽ khép lại vòng cung của chính nó, và mở đường cho khoảnh khắc cuối cùng của cả hành trình.

💬 Bình luận (0)