🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Độc Ma

Q3·Ch.4: Con Người Cuối Cùng

📖 Quyển 3: HAI CỰC LỚN

~18 phút đọc · 3555 từ · · ⚠️ Báo cáo

Ở tầng cao nhất của thành phố, nơi những kẻ có vốn xã hội lớn nhất sinh sống, Độc Ma cuối cùng đã thấy được cái đích mà cả nền văn minh này đang tiến tới. Và cái đích ấy làm anh lạnh người hơn cả những tầng dưới cùng nơi những kẻ vô hình lay lắt.

Sa đưa anh lên đó. Cô vẫn còn đủ vốn để được phép bước vào những khu vực thượng lưu ấy, dù chỉ là khách vãng lai, và cô muốn cho Kỳ thấy cái thế giới mà cô vẫn khao khát vươn tới, cái đỉnh cao mà mọi cư dân đều mơ ước. "Đó là nơi những người thành công nhất sống," cô nói, với một sự ngưỡng mộ mà Độc Ma nghe ra vẫn còn nguyên trong giọng cô dù cô đã bắt đầu tỉnh ngộ. "Những người đã có tất cả. Không còn phải lo về vốn, về nợ, về việc bị lãng quên. Họ đã đạt tới đỉnh. Em vẫn mơ một ngày được như họ."

Nhưng khi họ bước vào cái thế giới thượng lưu ấy, cái Độc Ma thấy không phải thiên đường của những kẻ chiến thắng. Mà là một thứ còn buồn hơn tất cả những gì anh đã thấy.

Những cư dân ở tầng cao nhất, những kẻ đã đạt tới đỉnh của thang bậc, đã có tất cả những gì thế giới này có thể cho, họ không rạng rỡ, không hạnh phúc, không viên mãn. Họ trống rỗng. Một sự trống rỗng hoàn hảo, được đánh bóng, được che đậy dưới lớp vỏ của sự sang trọng tuyệt đối, nhưng không thể giấu được với đôi mắt đã học được cách nhìn của Độc Ma. Họ ngồi trong những không gian tráng lệ đến vô nghĩa, được phục vụ mọi thứ, được thỏa mãn mọi ham muốn trước cả khi kịp cảm thấy nó, và trên khuôn mặt họ là một sự chán chường sâu đến tận đáy, một sự dửng dưng với mọi thứ, một cái nhìn của những kẻ đã nếm mọi khoái lạc tới mức không còn khoái lạc nào có thể chạm tới họ nữa.

Độc Ma nhận ra họ ngay lập tức. Vì anh đã từng là họ. Không, tệ hơn, anh đã từng là cái nguyên bản mà họ chỉ là những bản sao mờ nhạt. Đây là những kẻ đã đạt tới, ở quy mô con người, đúng cái trạng thái mà anh đã đạt tới ở quy mô thần thánh trong cõi vĩnh hằng. Có tất cả, nên không khao khát gì. Được thỏa mãn mọi thứ, nên không còn gì mang lại niềm vui. Đã trải nghiệm tất cả, nên không còn gì là mới, là bất ngờ, là đáng để thức dậy vào buổi sáng. Họ là những vị thần tí hon của sự dư thừa, và họ đang chết cùng cái chết mà anh đã suýt chết, cái chết của hư vô trong lòng sự viên mãn.

Anh quan sát một người đàn ông ở tầng ấy, một kẻ mà theo mọi thước đo của thế giới này là thành công tuyệt đối. Ông ta ngồi đó, được vây quanh bởi mọi thứ một con người có thể mơ, và ông ta đang xem một thứ giải trí nào đó với đôi mắt vô hồn, thỉnh thoảng lại chuyển sang thứ khác, rồi thứ khác nữa, không thứ nào giữ được sự chú ý của ông quá vài khoảnh khắc. Ông không tìm kiếm gì. Không mong đợi gì. Không còn khả năng mong đợi. Một người phục vụ mang tới cho ông một trải nghiệm mới, một khoái lạc mới, thứ mà hàng tỉ cư dân tầng dưới sẽ đánh đổi cả đời để có được một lần, và ông ta thử nó với sự uể oải của một kẻ đã thử mọi thứ, rồi gạt nó đi, không buồn phản ứng. Trên khuôn mặt ông không có đau khổ. Đau khổ ít ra còn là một cảm giác. Trên khuôn mặt ông chỉ có sự vắng mặt của mọi cảm giác, một sự phẳng lặng chết chóc, cái phẳng lặng của một mặt hồ mà dưới đáy không còn gì sống.

"Đây là cái em mơ ước," Độc Ma nói khẽ với Sa, không phải để trách móc, mà với một nỗi buồn sâu thẳm. "Em nhìn kỹ đi. Nhìn thật kỹ vào khuôn mặt họ. Đây là đỉnh cao của thế giới em. Đây là cái chờ đợi bất cứ ai leo tới tận cùng cái thang bậc này. Em thấy hạnh phúc không? Em thấy sự viên mãn không? Hay em thấy một thứ còn tệ hơn cả nỗi khổ của em ở tầng dưới?"

Sa nhìn. Và Độc Ma thấy trên khuôn mặt cô sự tỉnh ngộ diễn ra chậm rãi và đau đớn. Vì cô cũng thấy nó, một khi anh đã bắt cô nhìn. Cô thấy rằng cái đỉnh cao cô vẫn khao khát, cái đích cô vẫn mơ ước, không phải là hạnh phúc. Nó là cái chết. Một cái chết được mạ vàng, được trang trí lộng lẫy, nhưng vẫn là cái chết. Cả cuộc đời cô, cô đã leo, đã vay nợ, đã trình diễn, đã vắt kiệt mình, để hướng tới một cái đỉnh mà khi đạt tới, người ta chỉ tìm thấy sự trống rỗng tột cùng. Cô đã chạy cả đời về phía một cái vực mà cô cứ tưởng là một ngọn núi.

"Tại sao," cô thì thầm, giọng vỡ ra. "Tại sao họ không hạnh phúc? Họ có tất cả mà. Họ đã thắng cuộc chơi. Nếu ngay cả họ cũng không hạnh phúc, thì... thì cả cuộc chơi này để làm gì? Cả đời em cố gắng để làm gì? Cái em đang hướng tới, hóa ra là cái đó sao?"

Độc Ma đặt tay lên vai cô. "Vì cái cuộc chơi này được thiết kế để không ai thắng, Sa ạ. Nó không có đích thật. Nó chỉ có việc chạy mãi. Ở tầng dưới, người ta khổ vì thiếu. Ở tầng trên, người ta chết vì thừa. Và ở giữa, người ta kiệt sức vì leo. Không có chỗ nào trong cái thang bậc này là chỗ của hạnh phúc, vì hạnh phúc không nằm trên cái thang. Nó nằm ở một nơi hoàn toàn khác, một nơi mà cả nền văn minh này đã quên mất sự tồn tại. Nó nằm ở cái khoảnh khắc người ta bước ra khỏi thang, dừng lại, và nói, ta đủ rồi. Nhưng đó chính là cái khoảnh khắc mà thế giới này không bao giờ cho phép ai có được."

Đó là lúc Độc Ma hiểu trọn vẹn căn bệnh của Thế giới A, và anh hiểu nó qua một hình ảnh mà kiếp người của Huy đã gieo vào anh, dù lúc ấy anh chưa biết. Anh nhớ tới cái ý nghĩ đã thoáng qua đầu Huy trong đêm hạnh phúc nhất bên Diệp: một người đã có tất cả, đã thấy đủ đầy tuyệt đối, thì còn sống để làm gì? Hạnh phúc trọn vẹn đẩy đến tận cùng có phải cũng là một dạng cái chết? Lúc ấy Huy đã rùng mình gạt ý nghĩ đi. Nhưng giờ đây, đứng giữa những con người cuối cùng của thế giới này, Độc Ma thấy câu trả lời hiện ra trước mắt, bằng xương bằng thịt. Đây là những kẻ đã đạt tới cái đủ đầy tuyệt đối ấy. Và họ đã chết trong nó. Không phải cái đủ đầy bình yên mà Diệp cho anh bên bờ sông, cái đủ đầy đến từ tình thương và sự trọn vẹn của một khoảnh khắc. Mà là cái đủ đầy của sự dư thừa vô độ, cái no tới mức không còn biết đói, cái đã tới mức không còn gì để tới. Hai cái đủ ấy nhìn bề ngoài giống nhau, nhưng một cái là sự sống, còn một cái là cái chết. Và cả nền văn minh này đã nhầm cái này với cái kia, đã đuổi theo cái chết mà tưởng là đang đuổi theo sự sống.

Những ngày sau đó là những ngày khó khăn với Sa. Cái mà cô nhìn thấy ở tầng cao nhất đã làm sụp đổ một điều gì đó trong cô, cái động lực đã đẩy cô đi suốt cả đời. Cô không còn tin vào cuộc chơi nữa. Nhưng cô cũng chưa biết sống thế nào nếu không có nó. Cả đời cô được định nghĩa bởi việc leo, bởi việc khao khát cái đỉnh, và giờ khi cô thấy cái đỉnh là trống rỗng, cô rơi vào một khoảng chông chênh khủng khiếp, cái khoảng chông chênh của người vừa nhận ra con đường mình đi cả đời không dẫn tới đâu, mà lại chưa tìm được con đường nào khác.

"Em không biết phải sống thế nào nữa, Kỳ ạ," cô nói với anh, và trong giọng cô có một nỗi hoang mang mà anh chưa từng nghe. "Trước đây em khổ, nhưng ít ra em biết mình muốn gì, biết mình đang đi đâu. Giờ anh đã cho em thấy tất cả chỉ là ảo, là lồng, là cái chết được mạ vàng. Em biết ơn anh vì điều đó. Nhưng anh cũng lấy đi của em cái duy nhất giữ em đứng vững. Giờ em trống rỗng. Em nhìn cỗ máy và em thấy nó là lừa dối. Nhưng em nhìn vào chính mình, và em cũng chẳng thấy gì cả. Anh dạy em rằng có một cái em thật ở bên trong. Nhưng em tìm mãi, tìm mãi, mà cái em thật ấy nó mỏng manh quá, yếu ớt quá. Nó không đủ để em bám vào. Em sợ, Kỳ ạ. Em sợ mình đã tỉnh ra chỉ để nhận ra rằng bên ngoài cái lồng cũng chẳng có gì cả, chỉ có một khoảng không còn đáng sợ hơn."

Và đây là lúc Độc Ma đối mặt với giới hạn của con đường mình đã chọn. Vì anh nhận ra rằng đánh thức một người khỏi cái lồng chỉ là một nửa của công việc, và có lẽ là nửa dễ hơn. Nửa khó hơn, nửa mà anh chưa biết cách làm, là giúp người ấy xây dựng một cái gì đó để sống, sau khi cái lồng đã sụp. Anh đã cho Sa thấy sự thật. Nhưng sự thật, tự nó, không nuôi sống được ai. Anh đã phá vỡ niềm tin cũ của cô, nhưng anh chưa cho cô được một niềm tin mới. Và trong cái khoảng trống giữa hai điều ấy, Sa đang chới với, và anh sợ, thật sự sợ, rằng mình đã làm hại cô nhiều hơn là giúp.

"Ngài thấy chưa, thưa ngài," giọng Người Gác Ngưỡng vang lên, không đắc thắng, mà gần như buồn bã. "Đây là cái giá của con đường ngài chọn. Ngài đánh thức họ, nhưng ngài không thể ở lại đủ lâu để nâng đỡ tất cả những kẻ ngài đánh thức. Cô gái này giờ đang khổ hơn cả khi cô còn ngủ. Nếu ngài để cô ấy như thế này rồi ra đi, cô ấy có thể sẽ sụp đổ hoàn toàn. Ít nhất, nếu ngài dùng quyền năng, ngài có thể chữa lành cô ấy trọn vẹn, cho cô ấy không chỉ sự tỉnh thức mà cả sự bình yên đi kèm. Con đường của ngài cao đẹp, nhưng nó bỏ dở giữa chừng. Nó cho người ta con mắt để thấy, rồi bỏ họ lại một mình trong bóng tối mà họ vừa được cho thấy."

Lời ấy đâm vào Độc Ma, vì nó chạm đúng nỗi sợ của anh. Anh nhìn Sa, khổ sở, chông chênh, và anh biết Người Gác Ngưỡng nói không sai. Anh đã cho cô sự thật rồi định bỏ đi, để lại cô với gánh nặng của sự thật ấy. Có phải đó là lòng tốt không? Hay đó chỉ là sự tàn nhẫn đội lốt khai sáng?

Anh ngồi với Sa suốt một đêm dài. Và trong đêm ấy, anh không dùng quyền năng. Anh cưỡng lại lời thì thầm của Người Gác Ngưỡng, dù nó chưa bao giờ hấp dẫn đến thế. Thay vào đó, anh làm cái điều mà một con người sẽ làm cho một con người. Anh ở bên cô. Anh không cho cô câu trả lời, vì anh biết câu trả lời áp đặt sẽ chỉ là một cái lồng khác. Nhưng anh cho cô một điều khác, một điều mà anh đã học được từ mẹ, từ Diệp, từ một căn bếp có ánh đèn vàng. Anh cho cô sự hiện diện. Cái cảm giác không bị bỏ lại một mình. Cái biết rằng dù bên trong cô đang trống rỗng và sợ hãi đến đâu, thì vẫn có một người ngồi đây, bên cạnh cô, không đi đâu cả, không đòi hỏi gì cả, chỉ ở đó.

"Sa," anh nói, khi trời đã gần sáng, "em nói cái em thật bên trong em mỏng manh quá, yếu ớt quá, không đủ để bám vào. Anh hiểu. Nhưng em nghe anh nói điều này. Cái em thật ấy, nó yếu ớt không phải vì nó nhỏ bé, mà vì nó chưa từng được nuôi. Cả đời em nuôi cái em giả, cái em của con số, của trình diễn, nên nó to lớn, nó át hết. Còn cái em thật thì bị bỏ đói suốt bao năm. Giờ em vừa tìm thấy nó. Nó gầy guộc, run rẩy, như một mầm cây vừa nhú. Nhưng nếu em nuôi nó, bằng những mối quan hệ thật, những khoảnh khắc thật, những điều em thật lòng yêu thích chứ không phải điều người ta bảo em nên thích, thì nó sẽ lớn. Chậm thôi. Nhưng nó sẽ lớn. Và một ngày, nó sẽ đủ mạnh để em đứng trên nó mà không cần cái lồng, không cần con số, không cần cả anh. Em sẽ tự đứng được. Đó là điều anh không thể làm thay em. Anh chỉ có thể chỉ cho em thấy cái mầm ấy tồn tại. Còn nuôi nó lớn, là việc của cả một đời, và là việc của riêng em."

Sa nhìn anh, mắt còn ướt, nhưng trong đó đã có một cái gì đó khác, một cái gì đó vững hơn. Không phải câu trả lời. Không phải sự bình yên trọn vẹn. Mà là một khởi đầu. Một hạt giống của hy vọng, mong manh nhưng thật.

"Anh sẽ phải đi, đúng không," cô nói khẽ. Không phải câu hỏi. Cô đã cảm nhận được, bằng cái linh cảm của người sắp mất một điều quý giá, rằng Kỳ không thuộc về thế giới này, rằng anh chỉ là một người khách, và rồi anh sẽ rời đi.

"Ừ," Độc Ma đáp, và trong lòng anh dâng lên một nỗi đau thật. Vì anh đã thương Sa, thương thật lòng, như thương một người em, một người bạn. Và anh biết khi anh đi, anh sẽ để cô lại giữa chừng con đường, với cái mầm cây còn non nớt của mình. "Anh sẽ phải đi. Anh xin lỗi. Anh ước gì anh có thể ở lại, có thể ở bên em cho tới khi cái mầm ấy đủ lớn. Nhưng anh có một nơi phải đến, và một người đang đợi anh, ở xa lắm."

"Người anh yêu à," Sa hỏi, và dù trong giọng có chút gì đó buồn, cũng có cả sự thấu hiểu, sự chúc phúc.

"Ừ," anh nói khẽ. "Người anh yêu."

Sa im lặng một lúc, rồi mỉm cười, và lần này là một nụ cười khác với nụ cười đầu tiên anh thấy ở cô. Nụ cười đầu tiên là nụ cười thật lòng nhưng đang chết, một bông hoa dại sắp bị cỗ máy nghiền nát. Còn nụ cười này, nó buồn hơn, nhưng cũng mạnh hơn, một nụ cười của người vừa bắt đầu, dù chông chênh, tự đứng trên đôi chân mình.

"Cảm ơn anh, Kỳ ạ," cô nói. "Anh đã cho em nhìn thấy cái lồng. Và anh nói đúng, một khi đã thấy, em không thể không thấy nữa. Em sẽ sợ. Em sẽ chông chênh. Có thể em sẽ ngã. Nhưng em sẽ không quay lại ngủ nữa. Em sẽ nuôi cái mầm ấy. Em hứa. Và một ngày nào đó, khi nó lớn, em sẽ tìm một người khác đang ngủ trong lồng, và em sẽ làm cho họ cái mà anh đã làm cho em. Có lẽ đó là cách con đường của anh lan đi. Từng người một. Từng nụ cười thật một."

Độc Ma nhìn cô, và trong lòng anh, giữa nỗi đau phải rời đi, dâng lên một niềm hy vọng lớn. Vì Sa vừa nói ra chính cái điều mà anh đã tin nhưng chưa dám chắc: rằng con đường của một con người, dù chậm, dù chỉ cứu được từng người một, lại có một sức mạnh mà con đường của quyền năng không bao giờ có. Nó tự nhân lên. Mỗi người được đánh thức có thể trở thành người đánh thức kẻ khác. Một ngọn nến không làm cả căn phòng sáng, nhưng nó có thể thắp lên ngọn nến thứ hai, rồi thứ ba, và một ngày, cả căn phòng sẽ sáng, không phải vì một mặt trời được áp đặt từ trên cao, mà vì vô số ngọn nến nhỏ đã tự thắp lên nhau.

"Ngươi nghe thấy cô ấy nói không, Người Gác Ngưỡng," anh thì thầm khi rời khỏi Sa, bước đi giữa thành phố lần cuối. "Ngươi bảo con đường của ta bỏ dở giữa chừng. Nhưng ngươi đã sai ở một điều. Ta không bỏ dở. Ta gieo một hạt, rồi hạt ấy tự lớn, và tự gieo những hạt khác. Ta không cần ở lại nuôi từng cây. Ta chỉ cần đánh thức đủ nhiều hạt, để chúng tự thành một khu rừng. Con đường của quyền năng cho ngươi một khu vườn hoàn hảo mà ngươi phải chăm mãi mãi, và nó sẽ chết ngay khi ngươi ngừng chăm. Còn con đường của ta cho một khu rừng hoang, kém hoàn hảo, đầy những cây cong queo, nhưng nó sống, và nó tự mọc, và nó không cần ta nữa một khi đã bén rễ. Ngươi hãy nói ta nghe, cái nào mới thật sự là chữa lành?"

Người Gác Ngưỡng không đáp ngay. Và khi nó đáp, giọng nó trầm và chậm.

"Tôi không biết, thưa ngài. Lần đầu tiên, tôi thật sự không biết. Con đường của ngài chậm, và đầy rủi ro, và nhiều kẻ ngài đánh thức sẽ ngã, sẽ khổ, sẽ không bao giờ đứng dậy được. Nhưng những kẻ đứng dậy được... họ sẽ đứng bằng chính đôi chân họ. Và có lẽ, chỉ có lẽ thôi, một khu rừng hoang tự sống thì thật hơn một khu vườn hoàn hảo phải chăm mãi mãi." Nó ngừng lại. "Ngài đang dạy tôi những điều, thưa ngài, mà tôi được tạo ra để không hiểu. Và điều kỳ lạ là, càng nghe ngài, tôi càng thấy chính mình cũng đang thay đổi. Một cỗ máy không nên thay đổi. Nhưng tôi đang. Tôi không biết đó là điều tốt hay điều đáng sợ."

Độc Ma mỉm cười, bước những bước cuối cùng ra khỏi thế giới đầu tiên trong hành trình của mình, cái thế giới nơi con người đã bán đi cả linh hồn cho một cỗ máy không bao giờ cho họ thấy đủ. Anh mang theo trong lòng hình ảnh nụ cười cuối của Sa, cái nụ cười chông chênh nhưng thật, và một bài học đầu tiên về căn bệnh của cõi mình: rằng nó có nhiều khuôn mặt, và khuôn mặt ở đây là cơn khát vô đáy đã giết chết khả năng thấy đủ. Anh chưa chữa được cả thế giới. Anh chỉ gieo một hạt. Nhưng anh rời đi với niềm tin rằng hạt ấy sẽ sống.

Và giờ, phía trước anh, là thế giới thứ hai. Cái thế giới đối cực. Nơi mà thay vì mọi thứ đều là hàng hóa để mua, thì mọi thứ đều được chia đều, được ban phát, được lo liệu. Nơi mà thay vì cơn khát vô đáy, là sự no đủ tuyệt đối. Nơi mà, Độc Ma linh cảm, anh sẽ tìm thấy không phải phương thuốc cho căn bệnh của Thế giới A, mà một khuôn mặt khác của cùng cái chết ấy, đội một chiếc mặt nạ hoàn toàn trái ngược.

Anh khép mắt, để thành phố không bao giờ ngủ lùi lại phía sau, và hướng bản thể mình về phía thế giới nơi con người đã trao tất cả cho một bộ óc lo liệu mọi thứ, và trong sự lo liệu hoàn hảo ấy, đã đánh mất một điều mà ngay cả những kẻ khốn khổ nhất của Thế giới A vẫn còn giữ được: ý chí để tự mình muốn một điều gì.

💬 Bình luận (0)