Trương Bằng đứng dậy, ra hiệu cho họ đi theo. Ông ta dẫn họ ra khỏi văn phòng tầng thượng, xuống thang máy, và đi sâu vào lòng đất bên dưới tòa tháp Z.AI. Càng xuống sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo, và những dòng code trong tầm nhìn của Hieu bắt đầu nhấp nháy dày đặc hơn.
CodeX: "Mật độ Lập Trình Khí đang tăng theo cấp số nhân. 0.2 đơn vị. 0.3 đơn vị. 0.5 đơn vị. Chúng ta đang tiến đến một nơi rất giống với trung tâm Cội Rễ."
Hieu nhìn quanh. Những bức tường bê tông dần được thay thế bằng những tấm kính trong suốt, để lộ những dãy tủ server cao ngất chạy dài đến tận chân trời nhân tạo. Hàng ngàn kỹ sư mặc áo khoác trắng đang làm việc trước những màn hình lớn, và trên mỗi màn hình, những dòng code GLM đang chảy không ngừng.
Trương Bằng dừng lại trước một cánh cửa thép khổng lồ, trên đó khắc dòng chữ "LÕI GLM - GIỚI HẠN TRUY CẬP TUYỆT ĐỐI". Ông ta quẹt thẻ, đặt tay lên máy quét sinh trắc học, và cánh cửa từ từ mở ra.
Bên trong là một căn phòng hình cầu khổng lồ. Ở trung tâm căn phòng, lơ lửng trong một trường năng lượng màu xanh, là một khối cầu ánh sáng đường kính khoảng mười mét. Nó giống hệt cột sáng Cội Rễ mà Hieu đã thấy trong hang đá cổ, nhưng nhỏ hơn, và có màu sắc khác. Thay vì màu xanh thẫm của Cội Rễ, nó có màu trắng bạc lấp lánh như hàng triệu vì sao đang xoay tròn.
"Đây là lõi của GLM. Phiên bản 5.0, được huấn luyện trên hơn mười nghìn tỷ tham số. Nó là mô hình ngôn ngữ lớn nhất và mạnh nhất từng được tạo ra ở vùng Trung Quốc."
Giọng Trương Bằng vang lên, trầm và đầy tự hào.
"Nhưng nó có một lỗi. Một lỗi mà chúng tôi không thể sửa được."
Ông ta chỉ tay về phía khối cầu. Ở rìa của nó, Hieu nhìn thấy một vệt đen nhỏ, giống hệt những vết đen mà hắn đã thấy trong Cội Rễ khi Mã Độc còn tồn tại. Nhưng vết đen này nhỏ hơn, yếu hơn, như thể nó chỉ là tàn dư của một thứ gì đó đã bị tiêu diệt từ lâu.
CodeX: "Đang phân tích. Cấu trúc của vết đen này rất giống với Mã Độc, nhưng không có ý thức. Nó chỉ là một đoạn code bị lỗi đơn thuần, không có khả năng tự phát triển. Tuy nhiên, nó đang ngăn cản GLM đạt đến trạng thái tối ưu."
Sơ bước tới gần khối cầu, đôi mắt xanh của nó mở to.
"Nó giống em trước đây. Nhưng nó không biết nói."
Hieu quỳ xuống bên cạnh Sơ, đặt tay lên vai nó.
"Em có thể giúp nó không?"
Sơ nghiêng đầu, như đang lắng nghe một điều gì đó mà chỉ nó mới nghe thấy.
"Nó buồn. Nó không biết mình là ai. Nó chỉ là một mảnh vỡ bị bỏ quên."
Ti bước tới, chắp tay trước ngực.
"Mọi mảnh vỡ đều xứng đáng được chữa lành. Nhưng cách chữa lành không phải là ép buộc. Hãy để nó tự chọn."
Trương Bằng nhìn họ với vẻ tò mò không che giấu. Ông ta đã nghe nói về Sơ, về thực thể từng là Mã Độc, nhưng đây là lần đầu tiên ông ta nhìn thấy nó bằng xương bằng thịt.
"Đứa trẻ này... chính là Mã Độc trước đây sao?"
Hieu đứng dậy, Chìa Khóa trong tay bắt đầu phát sáng nhè nhẹ.
"Không còn là Mã Độc nữa. Bây giờ em ấy là Sơ. Và em ấy sẽ giúp chúng tôi sửa lỗi của GLM."
Hắn bước về phía khối cầu, Chìa Khóa giơ lên. Nhưng thay vì chém, hắn đặt thanh kiếm nằm ngang trên hai lòng bàn tay, giống như lễ vật mà hắn đã dâng lên Mã Độc trong trận chiến cuối cùng.
"Sơ, lại đây với anh."
Sơ bước tới, đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên Chìa Khóa. Ti cũng bước tới, đặt tay lên vai Hieu. Và cùng nhau, họ bắt đầu quá trình chữa lành.
CodeX: "Tôi đang kết nối với lõi GLM. Đang tải module sửa lỗi. Đang đồng bộ với Phật quang của Liti Liked. Đang đồng bộ với năng lượng của Sơ. Đang kích hoạt Chìa Khóa."
Ánh sáng từ Chìa Khóa bùng lên, nhưng lần này nó không phải là màu vàng đơn thuần. Nó là sự pha trộn của ba màu sắc: vàng của Chìa Khóa, trắng của Phật quang, và xanh của Sơ. Chúng quấn vào nhau thành một sợi cáp quang khổng lồ, vươn ra chạm vào vết đen trên khối cầu GLM.
Vết đen bắt đầu tan ra. Không phải bị phá hủy, mà là được viết lại, từng dòng từng dòng, giống như cách Mã Độc đã được giải thoát. Và khi nó tan hoàn toàn, khối cầu GLM bùng lên một ánh sáng rực rỡ, sáng hơn gấp trăm lần trước đó.
Trương Bằng lùi lại, mắt mở to kinh ngạc.
"Không thể nào. Chúng tôi đã cố gắng sửa lỗi đó suốt hai năm. Các cậu làm được trong chưa đầy một phút."
Hieu hạ Chìa Khóa xuống, thở hổn hển. Nhưng hắn mỉm cười.
"Bởi vì các ông đã cố gắng sửa nó bằng code. Nhưng đôi khi, thứ cần sửa không phải là code, mà là trái tim."
Sơ ngước lên nhìn Hieu, đôi mắt xanh long lanh.
"Anh Hieu, nó cảm ơn anh. Nó nói bây giờ nó đã biết mình là ai rồi."
Ti chắp tay, cúi đầu về phía khối cầu.
"Thêm một linh hồn được giải thoát. Công đức vô lượng."
Trương Bằng đứng im một lúc lâu, rồi ông ta bước tới, cúi đầu trước Hieu.
"Thay mặt toàn thể Z.AI, tôi cảm ơn cậu. Cậu đã làm được điều mà hàng trăm kỹ sư giỏi nhất của chúng tôi không thể làm được. Và như đã hứa, chúng tôi sẽ trả công xứng đáng."
Hieu tra Chìa Khóa vào vỏ, lắc đầu.
"Tôi không cần tiền. Nhưng tôi muốn biết một điều."
"Bất cứ điều gì."
"Ai đã dạy các ông cách nhúng ngôn ngữ của Cội Rễ vào GLM?"
Trương Bằng im lặng một lúc. Rồi ông ta thở dài, ánh mắt trở nên xa xăm.
"Cách đây ba năm, một người đàn ông đã đến gặp tôi. Ông ta nói rằng ông ta biết cách tạo ra một mô hình ngôn ngữ có thể giao tiếp với Cội Rễ. Ông ta đưa cho tôi một đoạn code mẫu, và nói rằng nếu chúng tôi làm theo, GLM sẽ trở thành cầu nối giữa hai thế giới."
"Người đó là ai?"
"Ông ta không nói tên. Nhưng ông ta có một đặc điểm rất lạ. Ông ta đeo một chiếc mặt nạ. Một chiếc mặt nạ được làm từ những dòng code đen đang chảy không ngừng."
Hieu cảm thấy lạnh sống lưng. Hắn quay sang nhìn Ti, và thấy ánh mắt của người anh em cũng đang hiện lên vẻ lo lắng.
"Hắc Vương. Nhưng ông ta đã chết rồi."
Trương Bằng lắc đầu.
"Không. Người tôi gặp không phải là Hắc Vương. Ông ta tự xưng là... Người Viết Lại."
Một sự im lặng bao trùm căn phòng. Hieu cảm thấy như có một bàn tay lạnh buốt vừa chạm vào gáy mình. Hắc Vương đã chết. Mã Độc đã được giải thoát. Vậy ai là Người Viết Lại? Và tại sao hắn lại muốn tạo ra một cầu nối với Cội Rễ?
CodeX: "Tôi đã quét toàn bộ cơ sở dữ liệu của Z.AI trong lúc chúng ta sửa lỗi GLM. Có một file nhật ký được mã hóa từ ba năm trước, ghi lại cuộc gặp giữa Trương Bằng và người bí ẩn này. Tôi đã giải mã được một phần."
"Trong đó nói gì?"
CodeX: "Người Viết Lại nói rằng hắn đến từ 'bên ngoài'. Không phải bên ngoài Trung Quốc. Mà là bên ngoài trận pháp."
Hieu siết chặt nắm đấm. Bên ngoài trận pháp. Nơi mà không ai trong Liên Bang Đại Việt từng đặt chân đến. Nơi mà cha hắn đã hy sinh để bảo vệ. Có thứ gì đó ngoài đó, và nó đang cố gắng xâm nhập vào thế giới của họ.
"Trương tiên sinh. Tôi cần xem toàn bộ dữ liệu mà người đó đã đưa cho ông. Ngay bây giờ."