🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Dị Hoá

Ch.4: Ngày đầu tiên

~12 phút đọc · 2224 từ · · ⚠️ Báo cáo

Ánh sáng nhạt xuyên qua những khe nứt trên đống đổ nát.

Nguyệt Dạ từ từ mở mắt.

Cô nhìn lên khoảng trời nhỏ phía trên đầu.

Một ngày mới.

Ít nhất…

Cô nghĩ vậy.

Nhưng ngay sau đó, một cơn đau âm ỉ từ bụng truyền đến.

“Ư…”

Nguyệt Dạ đưa tay ôm bụng.

Đói.

Đó là cảm giác đầu tiên cô nhận ra sau khi tỉnh lại.

Cô đã không ăn gì kể từ hôm qua.

Không.

Có lẽ còn lâu hơn thế.

Cô không nhớ chính xác mình đã ngất bao lâu.

Nguyệt Dạ chống tay ngồi dậy.

Những mảnh đá nhỏ rơi xuống đất.

Cô nhìn xung quanh.

Hang động tạm thời này vẫn giống như hôm qua.

Những mảnh bê tông xếp chồng lên nhau tạo thành mái che.

Một vài thanh sắt nhô ra từ tường.

Nền đất lạnh ngắt.

Không có giường.

Không có bàn.

Không có thức ăn.

Không có nước.

Không có bất cứ thứ gì.

Nguyệt Dạ nhìn căn "nhà" của mình rồi thở dài.

“Chẳng lẽ…”

“Sau này mình phải sống ở đây thật sao?”

Không ai trả lời.

Cô quay đầu.

Con rồng vẫn đang nằm ở vị trí cũ.

Cơ thể khổng lồ cuộn lại.

Đôi mắt nhắm nghiền.

Nguyệt Dạ nhìn nó một lúc.

Trong lòng vẫn còn một chút sợ hãi.

Dù con rồng đã cứu cô, nhưng điều đó không có nghĩa cô có thể hoàn toàn tin tưởng nó.

Dù sao…

Nó vẫn là một con quái vật.

Nguyệt Dạ rón rén đứng dậy.

Cô cố gắng không tạo ra tiếng động.

Nhưng vừa bước được vài bước—

Rắc.

Một viên đá nhỏ bị cô giẫm phải.

Nguyệt Dạ lập tức đứng im.

Con rồng khẽ động.

Đôi mắt đỏ mở ra.

Nguyệt Dạ giật mình.

“…”

Hai bên nhìn nhau.

Một giây.

Hai giây.

Nguyệt Dạ từ từ chỉ về phía bên ngoài.

“Ta… ta chỉ ra ngoài thôi.”

Con rồng không phản ứng.

Nó nhìn cô thêm vài giây rồi lại nhắm mắt.

Nguyệt Dạ thở phào.

“…”

Cô không hiểu sao mình lại có cảm giác giống như vừa được cho phép.

Nguyệt Dạ bước ra khỏi hang.

Bên ngoài là một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Những tòa nhà đổ nát trải dài đến tận chân trời.

Có những nơi chỉ còn lại phần móng.

Có những tòa nhà vẫn còn đứng nhưng đã bị cây cối và dây leo bao phủ.

Sương mù màu xám nhạt lơ lửng trên mặt đất.

Không khí mang theo một mùi rất khó chịu.

Nguyệt Dạ đưa tay che mũi.

“Ở đây…”

“Thực sự là Vùng đất của cái chết sao?”

Cô nhớ lại những gì từng được học.

Vùng đất của cái chết là khu vực nguy hiểm nhất bên ngoài các căn cứ.

Nhưng sách giáo khoa chưa bao giờ mô tả nó như thế này.

Không phải vì nơi này chết chóc.

Mà bởi…

Nó yên tĩnh đến đáng sợ.

Không có tiếng người.

Không có xe cộ.

Không có tiếng máy móc.

Chỉ có gió.

Nguyệt Dạ bước đi một đoạn.

Cô tìm kiếm thứ gì đó có thể ăn.

Nhưng càng tìm…

Cô càng thất vọng.

Không có cửa hàng.

Không có thức ăn đóng hộp.

Những căn nhà đã bị phá hủy từ rất lâu.

Một vài chiếc tủ vẫn còn nguyên.

Nhưng bên trong chỉ toàn bụi đất.

“Không có gì cả…”

Nguyệt Dạ ngồi xuống một bậc thềm.

Bụng lại kêu.

Cồn cào…

Cô cúi đầu.

“Đói quá…”

Cô nhớ đến căn nhà của mình.

Nếu còn ở đó…

Mẹ chắc chắn sẽ chuẩn bị cho cô một bữa sáng.

Có thể là một bát cháo.

Hoặc một ít cơm nóng.

Chỉ cần nghĩ đến thôi…

Bụng cô càng đau hơn.

Nguyệt Dạ đưa tay lên mắt.

“…”

Cô không muốn khóc nữa.

Nhưng ký ức về mẹ vẫn cứ xuất hiện.

Cô ngồi đó rất lâu.

Cho đến khi nghe thấy một âm thanh kỳ lạ phía sau.

Rầm.

Nguyệt Dạ giật mình quay lại.

Con rồng đang bước ra khỏi hang.

Nó nhìn cô.

Nguyệt Dạ lập tức đứng dậy.

“Ngươi…”

Con rồng không quan tâm đến cô.

Nó đi ngang qua.

Sau đó dang rộng đôi cánh.

Vù—

Một cơn gió mạnh thổi qua.

Nguyệt Dạ đưa tay che mặt.

Khi cô bỏ tay xuống…

Con rồng đã bay lên trời.

“…”

Nguyệt Dạ nhìn theo.

Cô không hiểu nó đi đâu.

Nhưng ít nhất…

Cô cũng không cần phải nhìn nó nữa.

Nguyệt Dạ quay lại việc tìm thức ăn.


Khoảng vài giờ sau.

Bụng cô đã đói đến mức gần như không chịu nổi.

Nguyệt Dạ ngồi dưới một mái hiên sập một nửa.

Cô nhìn bàn tay mình.

“Chẳng lẽ…”

“Mình phải ăn thứ gì đó ở đây sao?”

Cô nhìn quanh.

Một vài loại cây mọc giữa khe đá.

Nhưng cô không biết loại nào ăn được.

Sau Đại Diệt Thế, rất nhiều sinh vật đã biến đổi.

Một loại cây nhìn có vẻ bình thường cũng có thể chứa độc tố.

Cô nhớ trong sách từng nói rằng…

Không được tùy tiện ăn thực vật bên ngoài căn cứ.

“Vậy thì…”

Nguyệt Dạ ôm bụng.

“Mình chết vì đói trước khi bị Dị quái ăn mất à?”

Cô tự cười chính mình.

Nhưng rồi…

Một bóng đen khổng lồ phủ xuống mặt đất.

Nguyệt Dạ ngẩng đầu.

Con rồng đã trở lại.

Nó đáp xuống cách cô không xa.

Ầm.

Mặt đất rung lên.

Nguyệt Dạ giật mình.

“Ngươi…”

Con rồng quay đầu.

Trong miệng nó đang ngậm một thứ gì đó.

Nó bước đến gần.

Rồi thả xuống trước mặt Nguyệt Dạ.

Bịch.

Nguyệt Dạ nhìn xuống.

Cả người cô cứng đờ.

Một cái chân.

Không.

Một phần chân của một con Dị quái.

Máu vẫn còn chảy.

Nguyệt Dạ nhìn nó.

Rồi nhìn con rồng.

Rồi lại nhìn miếng thịt.

“…”

“Ngươi…”

“Cho ta?”

Con rồng không trả lời.

Nó chỉ đứng đó.

Nguyệt Dạ nuốt nước bọt.

Cô nhìn miếng thịt.

Mùi máu tanh xộc lên mũi.

“…”

“Thịt Dị quái?”

Cô từng đọc rằng cơ thể của Dị quái có chứa một lượng lớn năng lượng biến dị.

Con người bình thường không thể tùy tiện ăn.

Nhưng…

Bụng cô lại kêu.

Cồn cào…

Nguyệt Dạ đỏ mặt.

Cô nhìn con rồng.

“Đừng nói là…”

“Ngươi nghĩ ta ăn cái này nhé?”

Con rồng vẫn nhìn cô.

Nguyệt Dạ im lặng.

Một lúc sau, cô thở dài.

“Thôi được…”

“Dù sao cũng sắp chết đói rồi.”

Cô dùng một thanh sắt kéo miếng thịt lại.

Mùi máu khiến cô muốn nôn.

“Ọe…”

Nguyệt Dạ lập tức quay mặt đi.

“Ghê quá…”

Nhưng cuối cùng…

Cô vẫn quyết định thử.

Cô cần lửa.

Nguyệt Dạ đi tìm một ít gỗ khô.

Không dễ.

Nhưng sau một lúc, cô cũng gom được một đống nhỏ.

Cô nhớ cách nhóm lửa.

Hai viên đá.

Một ít vật liệu dễ cháy.

Sau vài lần thử…

Tách!

Một tia lửa xuất hiện.

Nguyệt Dạ vui mừng.

“Được rồi!”

Cô tiếp tục.

Một lúc sau…

Ngọn lửa nhỏ bùng lên.

Nguyệt Dạ đặt một thanh sắt lên trên rồi xiên miếng thịt vào.

Cô bắt đầu nướng.

Mùi thịt dần lan ra.

Ban đầu vẫn rất tanh.

Nhưng sau khi lớp ngoài bắt đầu cháy vàng…

Mùi hương lại trở nên khá hấp dẫn.

Nguyệt Dạ nuốt nước bọt.

“…”

Cô nhìn miếng thịt.

“Thật sự ăn được sao?”

“Có chết không nhỉ?”

Cô nhìn sang con rồng.

Nó đang nằm cách đó không xa.

Nguyệt Dạ hỏi:

“Ngươi ăn thứ này thường xuyên à?”

Con rồng mở mắt.

Nhìn cô.

Sau đó lại nhắm mắt.

“…”

Nguyệt Dạ thở dài.

“Biết ngay là không thể nói chuyện mà.”

Cô tiếp tục nướng.

Cuối cùng, lớp thịt bên ngoài đã chín.

Nguyệt Dạ cắt một miếng rất nhỏ.

Cô đưa lên mũi ngửi.

Không còn mùi tanh.

Cô do dự rất lâu.

Sau đó…

Cắn một miếng.

“…”

Cô nhai.

Đôi mắt mở lớn.

“Ngon?”

Không phải ngon theo nghĩa thông thường.

Nhưng…

Nó ăn được.

Nguyệt Dạ tiếp tục nhai.

“Không tệ…”

Cô cắn thêm một miếng.

Rồi thêm một miếng nữa.

Chẳng mấy chốc…

Miếng thịt đã gần hết.

Nguyệt Dạ nhìn phần còn lại.

“…”

Cô ngẩng đầu nhìn con rồng.

“Cảm ơn.”

Con rồng không phản ứng.

Nhưng lần này…

Nguyệt Dạ cảm thấy nó không hoàn toàn vô tâm.


Những ngày tiếp theo cứ thế trôi qua.

Nguyệt Dạ bắt đầu học cách sống ở nơi này.

Việc đầu tiên cô làm là sửa lại chỗ trú.

Hang động hiện tại quá lạnh.

Mỗi khi trời tối, gió lại luồn qua những khe nứt.

Nguyệt Dạ bắt đầu thu thập những tấm kim loại từ các tòa nhà đổ nát.

Cô dựng chúng thành những bức tường tạm thời.

Sau đó dùng dây thép buộc lại.

Không đẹp.

Thậm chí còn rất xấu.

Nhưng ít nhất…

Nó chắn được gió.

Cô còn tìm được một chiếc ghế gần như nguyên vẹn.

Cô kéo nó về.

Sau đó tìm một tấm gỗ.

Tạm thời làm thành một cái bàn.

“…”

Nguyệt Dạ nhìn thành quả.

Một căn nhà tạm bợ.

Một chiếc bàn.

Một chiếc ghế.

Một đống lửa.

“Ít nhất…”

“Cũng giống chỗ ở rồi.”

Cô cười nhạt.

Nhưng rồi lại nhớ đến căn nhà cũ.

Cũng có một cái bàn.

Cũng có một chiếc ghế.

Cũng có một căn bếp.

Chỉ khác là…

Mẹ không còn ở đây.

Nguyệt Dạ im lặng.

Cô không nói gì nữa.


Con rồng cũng bắt đầu có một thói quen.

Mỗi ngày nó đều rời đi một lúc.

Sau đó quay trở lại.

Và gần như lần nào…

Nó cũng mang theo thức ăn.

Lúc thì một con Dị quái nhỏ.

Lúc thì một phần thịt lớn.

Có khi còn mang về những thứ Nguyệt Dạ không biết tên.

Ban đầu cô rất sợ.

Nhưng sau vài ngày…

Cô đã quen.

“Đặt bên kia đi.”

Con rồng nhìn cô.

Nguyệt Dạ chỉ vào một tảng đá.

“Ta sẽ tự nướng.”

Con rồng thả thức ăn xuống.

Bịch.

Rồi quay đi.

Nguyệt Dạ nhìn nó.

“…”

“Ngươi thực sự coi ta là con non à?”

Con rồng không trả lời.

Nguyệt Dạ tự lẩm bẩm.

“Suốt ngày đem thức ăn về.”

Cô bắt đầu nghi ngờ.

Có lẽ…

Nó thực sự đang chăm sóc cô.

Nhưng Nguyệt Dạ lập tức gạt bỏ suy nghĩ đó.

“Không đâu.”

“Chắc chỉ là nó không muốn ta chết thôi.”

Cô không biết rằng…

Hai chuyện ấy thực ra cũng chẳng khác nhau là bao.


Một buổi tối.

Nguyệt Dạ ngồi trước đống lửa.

Con rồng nằm ở phía đối diện.

Khoảng cách giữa hai bên chỉ khoảng vài mét.

Ánh lửa phản chiếu trên lớp vảy của nó.

Nguyệt Dạ nhìn nó.

“Ngươi có tên không?”

Không phản ứng.

“Chắc là không.”

Cô chống cằm.

“Vậy ta gọi ngươi là gì đây?”

Con rồng mở mắt.

Nguyệt Dạ suy nghĩ.

“Rồng?”

“Quái vật?”

“Bạch Long?”

Cô lắc đầu.

“Nghe ngốc quá.”

Con rồng nhìn cô.

Nguyệt Dạ nhìn lại.

Hai bên im lặng.

Một lúc sau…

Cô bật cười.

“Thôi.”

“Chưa nghĩ ra.”

Cô quay sang đống lửa.

“Sau này tính.”

Con rồng khép mắt.

Mọi thứ trở lại yên tĩnh.

Nguyệt Dạ ngồi đó.

Không biết từ khi nào…

Cô đã không còn cảm thấy sợ hãi con rồng như những ngày đầu.

Vẫn chưa thể gọi là thân thiết.

Thậm chí khoảng cách giữa họ vẫn rất lớn.

Nhưng ít nhất…

Cô đã có thể ngồi cùng một nơi với nó mà không run rẩy.

Nguyệt Dạ nhìn ngọn lửa.

Cô chợt nhận ra một điều.

Có lẽ…

Mình vẫn chưa muốn chết.

Cô không biết tương lai sẽ như thế nào.

Không biết mình sẽ sống được bao lâu.

Không biết con rồng này có thực sự bảo vệ cô hay chỉ đơn giản là tình cờ giữ cô sống.

Nhưng cô vẫn muốn sống.

Ít nhất…

Để biết tại sao nó lại cứu mình.

Và có lẽ…

Cũng để một ngày nào đó trở về căn cứ.

Trở về nơi từng là nhà.

Dù nơi đó giờ đã chẳng còn gì.

Nguyệt Dạ cúi đầu.

“Mẹ…”

Cô khẽ nói.

“Con sẽ cố sống.”

Một cơn gió thổi qua.

Ngọn lửa lay động.

Con rồng vẫn nằm đó.

Không nói gì.

Nhưng đêm hôm ấy…

Nó không ngủ.

Nó chỉ lặng lẽ nhìn ra màn sương bên ngoài.

Như thể đang bảo vệ thứ gì đó.

Hoặc…

Đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra.

Và sâu trong Vùng đất của cái chết…

Một tiếng gầm xa lạ vang lên.

Con rồng mở mắt.

Đôi đồng tử đỏ rực phản chiếu ánh lửa.

Nguyệt Dạ không nghe thấy.

Cô đã ngủ.

Còn con rồng…

Chậm rãi đứng dậy.

Nó nhìn về phía bóng tối.

Một lần nữa, nó trở thành sinh vật duy nhất giữa vùng đất chết này có thể cảm nhận được thứ đang tiến đến.

Nhưng lần này…

Nó không bay đi.

Nó chỉ đứng trước cửa hang.

Canh chừng.

Cho đến khi trời sáng..

💬 Bình luận (0)