🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Dị Hoá

Ch.20: Bản năng

~11 phút đọc · 2066 từ · · ⚠️ Báo cáo

Gió lạnh thổi qua những tòa nhà đổ nát.

Bụi đất vẫn chưa kịp lắng xuống sau cuộc va chạm vừa rồi.

Nguyệt Dạ đứng cách con Dị quái vài mét, thanh đao trong tay hạ thấp. Ánh mắt phải của cô vẫn giữ nguyên hình dạng dị hóa, đồng tử dọc phản chiếu hình bóng khổng lồ trước mặt.

Con Dị quái cúi người.

Những chiếc gai trên lưng nó khẽ rung lên.

Hai bên lại một lần nữa nhìn nhau.

Không ai nhường ai.

Nguyệt Dạ siết chặt chuôi đao.

"Chết tiệt..."

Cô liếc nhìn lớp giáp trên người nó.

Vết thương cô vừa tạo ra đã bắt đầu khép lại.

Khả năng hồi phục của nó cũng mạnh hơn những con Dị quái bình thường rất nhiều.

Nếu cứ tiếp tục đánh trực diện...

Người chết chắc chắn sẽ là cô.

Nguyệt Dạ lùi lại một bước.

Rồi thêm một bước.

Con Dị quái lập tức tiến lên.

Ầm!

Một chân nó giẫm xuống mặt đất.

Nguyệt Dạ lập tức xoay người.

"Không thể đánh ở đây."

Cô nhìn về phía xa.

Nơi đó là khu vực lúc đầu Trì Hi và những người khác giao chiến.

Ở đó có nhiều khoảng đất trống hơn.

Quan trọng nhất...

Trì Hi vẫn đang ở đó.

Nguyệt Dạ không biết mình có thể tin những người kia hay không.

Nhưng nếu muốn sống...

Cô cần sức mạnh của người phụ nữ đó.

"Được rồi..."

Cô nghiến răng.

"Liều thôi."

Vút!

Nguyệt Dạ đột nhiên quay người chạy.

Con Dị quái lập tức đuổi theo.

Ầm!

Mỗi bước chân của nó đều khiến mặt đất rung lên.

Nguyệt Dạ chạy xuyên qua những con đường đổ nát.

Cô không chạy theo đường thẳng.

Mỗi khi con Dị quái đuổi gần, cô lập tức đổi hướng.

Một bức tường.

Cô lách qua.

Một chiếc xe bị bỏ lại.

Cô nhảy qua.

Một tòa nhà đã sập một nửa.

Cô chạy xuyên qua khoảng trống bên dưới.

Ầm!

Con Dị quái không cần né tránh.

Nó trực tiếp phá tan tất cả.

"Rầm!"

Một mảng tường khổng lồ đổ xuống phía sau Nguyệt Dạ.

Cô quay đầu nhìn.

Khoảng cách đang ngày càng gần.

"Nhanh hơn!"

Nguyệt Dạ nghiến răng.

Cô dồn sức vào hai chân.

Tốc độ lập tức tăng lên.

Nhưng con Dị quái vẫn bám sát phía sau.

Nó vung tay.

Vút!

Một luồng gió mạnh quét ngang.

Nguyệt Dạ cúi người.

Móng vuốt khổng lồ sượt qua trên đầu.

Một vài sợi tóc đen bị cắt đứt.

"Suýt nữa..."

Cô không dám quay lại.

Phía trước đã nhìn thấy nhóm người.

Trì Hi cũng nhận ra cô.

"Đó là..."

Nguyệt Dạ vừa chạy vừa hét.

"Này!"

Trì Hi hơi khựng lại.

"Cô!"

Nguyệt Dạ quay đầu về phía cô.

"Cô có thể khống chế nó lại một lúc được không?!"

Trì Hi nhìn con Dị quái phía sau Nguyệt Dạ.

Sau đó lại nhìn Nguyệt Dạ.

Cô do dự.

Người trước mắt rõ ràng là một cô gái.

Nhưng khí tức trên người cô ấy lại khiến Trì Hi cảm thấy cực kỳ kỳ lạ.

Không hoàn toàn giống con người.

Cũng không giống Dị quái bình thường.

Tuy nhiên...

Hiện tại không phải lúc để hỏi.

Trì Hi lập tức gật đầu.

"Có thể!"

Cô hét lên:

"Nhưng không thể giữ lâu được!"

"Được!"

Nguyệt Dạ lập tức tăng tốc.

"Chỉ cần một chút là đủ!"

Cô lao về phía trung tâm khu vực giao chiến.

Trì Hi đưa tay lên.

Những luồng năng lượng màu đen bắt đầu tập trung quanh người cô.

Cô nhìn con Dị quái đang đuổi theo Nguyệt Dạ.

"Chờ đến lúc..."

Trì Hi hạ thấp người.

"...mình sẽ khóa nó."

Nguyệt Dạ chạy đến trung tâm.

Cô đột nhiên dừng lại.

Két!

Hai chân kéo lê trên mặt đất.

Bụi đất bắn lên.

Cô quay người.

Con Dị quái đã ở ngay trước mặt.

"Đến rồi."

Con Dị quái gầm lên.

Nó giơ cánh tay.

Móng vuốt khổng lồ đập xuống.

ẦM!!!

Mặt đất nổ tung.

Nhưng Nguyệt Dạ đã nhảy lên.

Cô đạp mạnh vào cánh tay nó.

Mượn lực từ cú đánh.

Vút!

Cơ thể cô bay lên cao.

Nhưng chưa dừng lại.

Nguyệt Dạ tiếp tục đạp lên vai con Dị quái.

Lại nhảy thêm một lần.

Cơ thể cô nhanh chóng vượt qua đầu nó.

Cô đang ở trên không trung.

Gió thổi tung mái tóc.

Thanh đao trong tay được giơ lên.

Nguyệt Dạ nhìn xuống.

"Ngay bây giờ!"

Trì Hi lập tức hành động.

"Khái niệm của cái chết..."

Năng lượng đen bùng nổ.

"Chung Yên Chi Tỏa!"

ẦM!!!

Mặt đất dưới chân con Dị quái nứt ra.

Những sợi xích đen khổng lồ lao lên.

Một sợi quấn lấy chân.

Hai sợi khóa cánh tay.

Những sợi còn lại nhanh chóng quấn quanh thân thể.

"GRÀOOOO!"

Con Dị quái gầm lên.

Nó giãy mạnh.

Nhưng lần này...

Trì Hi đã chuẩn bị.

"Khóa lại!"

Rắc!

Những sợi xích siết chặt hơn.

Con Dị quái bị giữ nguyên tại chỗ.

Nguyệt Dạ từ trên không trung lao xuống.

"Đến lượt mình!"

Thanh đao chém xuống.

Keng!

Một nhát chém vào phần vai.

Máu đen bắn ra.

Nguyệt Dạ xoay người.

Chân đạp lên vai nó.

Cô mượn lực bật sang bên.

"Keng!"

Một nhát khác.

Lần này nhắm vào phần hông.

Lớp giáp nứt ra.

Con Dị quái gầm lên.

Nó cố vung tay nhưng bị xích giữ lại.

Nguyệt Dạ không cho nó cơ hội.

Cô tiếp tục di chuyển.

Một nhát.

Hai nhát.

Ba nhát.

Lưỡi đao liên tục chém vào những khe hở giữa các lớp giáp.

Máu đen văng lên khuôn mặt cô.

Nguyệt Dạ không để ý.

Cô chỉ tập trung vào một việc.

Giết nó.

"Đây..."

Cô chém vào phần ngực.

"...là..."

Một đường kiếm.

"...vì ngươi đã nhắm vào ta"

Con Dị quái gầm lên.

"GRÀOOOO!"

Nguyệt Dạ xoay người.

Cô nhảy lên.

Thanh đao được nâng cao.

"Và..."

Cô nhìn thấy một khe hở ngay giữa phần cổ và ngực.

"...kết thúc đi!"

Cô lao xuống.

Nhưng đúng khoảnh khắc đó...

Con Dị quái đột nhiên im lặng.

Đôi mắt đỏ của nó sáng lên.

Một luồng khí tức khủng khiếp bùng phát.

Trì Hi lập tức nhận ra.

"Không!"

Những sợi xích bắt đầu rung dữ dội.

Rắc!

Một vết nứt.

Rắc!

Hai vết.

Rồi...

ẦM!!!

Toàn bộ sợi xích nổ tung.

Nguyệt Dạ đang ở giữa không trung.

"!"

Con Dị quái đã thoát.

Nó xoay người với tốc độ kinh khủng.

Cánh tay khổng lồ kéo về phía sau.

Cơ bắp căng lên.

Sau đó...

Đấm thẳng lên trời.

ẦM!!!

Nắm đấm đánh trúng Nguyệt Dạ.

Cơ thể cô bị đánh bay.

"Ư..."

Mọi thứ trước mắt đảo lộn.

Cô chỉ kịp cảm nhận một cơn đau khủng khiếp xuyên qua cơ thể.

Vút!

Cơ thể cô bay xuyên qua không khí.

Đập thẳng vào một tòa nhà.

ẦM!!!

Bức tường nổ tung.

Nguyệt Dạ bị chôn vùi trong đống gạch đá.

Trì Hi biến sắc.

Cô lập tức quay đầu nhìn.

Bụi mù bao phủ toàn bộ khu vực.

Không có động tĩnh.

Không có tiếng trả lời.

Trì Hi siết chặt tay.

"Không..."

Cô nhìn con Dị quái.

Nó đứng giữa đống đổ nát.

Sau khi đánh bay Nguyệt Dạ, nó không lập tức tấn công những người khác.

Nó chỉ đứng đó.

Rồi từ từ quay người.

Tiến về phía tòa nhà.

Trì Hi hiểu ngay.

"Nó muốn giết cô ấy."

Cô lập tức giơ tay.

Năng lượng đen lại bắt đầu tập trung.

"Không thể để nó tiếp tục."

Cô chuẩn bị sử dụng một năng lực mạnh hơn.

Nhưng...

Bỗng nhiên.

Trì Hi dừng lại.

Con Dị quái cũng dừng bước.

"..."

Một âm thanh nhỏ vang lên từ trong đống đổ nát.

Rắc.

Một viên đá rơi xuống.

Sau đó...

Một bàn tay xuất hiện.

Nguyệt Dạ chống tay lên mặt đất.

Từ từ đứng dậy.

Bụi đất phủ đầy cơ thể cô.

Mái tóc đen rối bù.

Một vài sợi tóc dính đầy máu.

Cô đứng đó.

Không nói gì.

Trì Hi nhìn cô.

Những người phía sau cũng nhìn cô.

"Không thể nào..."

Tiểu Nhã mở lớn mắt.

"Cú đánh vừa rồi..."

"Không phải con người bình thường có thể chịu được."

Nguyệt Dạ vẫn không phản ứng.

Cô cúi đầu.

Mái tóc rũ xuống che gần hết khuôn mặt.

Cánh tay phải hơi run.

Một dòng máu chảy xuống từ khóe miệng.

Cô đưa tay lau đi.

"..."

Sau đó...

Nguyệt Dạ đưa tay lên vuốt mái tóc sang một bên.

Đôi mắt phải dị hóa lộ ra.

Đồng tử dọc đỏ rực.

Cô nhìn con Dị quái.

Khóe miệng từ từ nhếch lên.

"Tên khốn..."

Cô xoay cổ.

Rắc.

"...

Cú đó đau thật đấy."

Trì Hi sững người.

Cô vừa mới nghĩ cô gái kia có thể đã chết.

Nhưng bây giờ...

Cô ấy đang cười.

Không phải nụ cười bình thường.

Mà là một nụ cười khiến người khác cảm thấy lạnh sống lưng.

Nguyệt Dạ bước ra khỏi đống đổ nát.

Một bước.

Hai bước.

Mỗi bước chân đều rất chậm.

Cô kiểm tra cơ thể mình.

Xương vẫn còn nguyên.

Cánh tay vẫn cử động được.

Lồng ngực đau nhức.

Nhưng...

Cô vẫn còn sống.

"Thật kỳ lạ..."

Nguyệt Dạ khẽ nói.

Cô đặt tay lên ngực.

Một cảm giác kỳ lạ đang lan ra từ sâu bên trong cơ thể.

Nó không giống sức mạnh mà cô vẫn thường sử dụng.

Không hoàn toàn giống năng lượng.

Mà giống như...

Một thứ bản năng.

Một thứ đang thức tỉnh.

Tim cô đập nhanh hơn.

Thình thịch.

Thình thịch.

Thình thịch.

Càng nhìn con Dị quái trước mặt...

Cảm giác ấy càng mạnh.

Một sự hưng phấn kỳ lạ.

Một ham muốn chiến đấu.

Một ý niệm duy nhất.

Giết nó.

Nguyệt Dạ không hiểu tại sao.

Cô cũng không biết thứ đang xảy ra trong cơ thể mình là gì.

Nhưng cô biết...

Cô muốn chém chết con Dị quái kia.

Ngay lập tức.

Con Dị quái gầm lên.

"GRÀOOOO!"

Nó lao tới.

Nguyệt Dạ cũng bước lên.

Vút!

Cả hai đồng thời biến mất khỏi vị trí.

ẦM!!!

Móng vuốt và thanh đao va chạm.

Một luồng chấn động nổ tung.

Nguyệt Dạ bị đẩy lùi.

Nhưng lần này...

Cô không ngã.

Cô trượt trên mặt đất vài mét.

Sau đó chống thanh đao xuống.

Ngẩng đầu.

Nụ cười trên môi càng rõ hơn.

"Đúng rồi..."

Cô khẽ nói.

"Cứ như vậy."

Con Dị quái lại lao tới.

Nguyệt Dạ không né.

Cô cũng lao thẳng vào.

Khoảnh khắc hai bên chuẩn bị va chạm...

Cơ thể cô đột nhiên tăng tốc.

Vút!

Nguyệt Dạ biến mất khỏi tầm nhìn của con Dị quái.

Nó giật mình.

Nguyệt Dạ đã xuất hiện bên cạnh.

Thanh đao vung ngang.

Xoẹt!

Một đường máu đen bắn ra.

Con Dị quái gầm lên.

Nó quay người đập móng vuốt.

Nguyệt Dạ cúi thấp.

Móng vuốt lướt qua đầu.

Cô trượt dưới cánh tay nó.

Thanh đao lại chém.

Xoẹt!

Một vết thương mới.

Con Dị quái gầm lên dữ dội.

Nó quay người quá nhanh.

Nguyệt Dạ không kịp tránh.

Ầm!

Cô bị đánh trúng vai.

Nhưng thay vì bay đi...

Cô dùng chính lực đánh đó để xoay người.

Thanh đao đâm thẳng vào khe giáp.

Phập!

Lưỡi đao xuyên vào.

Con Dị quái gầm lên.

Nguyệt Dạ nắm chặt chuôi đao.

"Trúng rồi!"

Cô lập tức rút đao.

Máu đen phun ra.

Con Dị quái lùi lại.

Nguyệt Dạ không cho nó thời gian hồi phục.

Cô lao theo.

Một nhát.

Hai nhát.

Ba nhát.

Thanh đao liên tục chém vào những điểm yếu mà cô vừa tìm được.

Mỗi lần giao chiến...

Cô lại hiểu nó hơn một chút.

Mỗi lần bị đánh...

Cô lại trở nên hung hãn hơn một chút.

Và thứ bản năng trong cơ thể cô...

Cũng ngày càng rõ ràng.

Trì Hi đứng phía xa nhìn cảnh tượng ấy.

Cô không thể rời mắt.

"Cô ấy..."

Tiểu Nhã nuốt nước bọt.

"Rốt cuộc là thứ gì vậy?"

Không ai trả lời.

Bởi ngay cả Trì Hi cũng không biết.

💬 Bình luận (0)

📚 Truyện tương tự