🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Dị Hoá

Ch.10: Kẻ khổng lồ

~11 phút đọc · 2150 từ · · ⚠️ Báo cáo

Đã nửa năm trôi qua kể từ ngày Nguyệt Dạ đặt chân đến Vùng đất của cái chết.

Nửa năm.

Một khoảng thời gian không quá dài đối với một đời người.

Nhưng đối với cô…

Nó đủ để biến một cô gái từng chỉ biết chạy trốn thành một người có thể tự mình sinh tồn giữa vùng đất chết này.

Những vết thương trên cơ thể cô đã lành từ lâu.

Những vết sẹo vẫn còn đó, nằm rải rác trên cánh tay, vai và bên hông như những dấu vết nhắc nhở về những ngày đầu tiên.

Nhưng chúng không còn khiến cô đau nữa.

Cơ thể cô cũng thay đổi.

Nhờ thường xuyên ăn thịt Dị quái, cộng thêm việc luyện tập mỗi ngày, sức lực của cô đã vượt xa một người bình thường.

Không đến mức có thể so sánh với Khái niệm giả.

Càng không thể so với những Dị quái mạnh mẽ.

Nhưng ít nhất…

Nguyệt Dạ đã có khả năng chiến đấu.

Thanh đao cũ từng khiến hai cánh tay cô run lên sau vài lần vung giờ đã trở thành thứ quen thuộc nhất trong tay cô.

Những động tác từng vụng về nay đã trở nên lưu loát.

Chém.

Đỡ.

Né tránh.

Phản kích.

Cô đã học được cách sử dụng địa hình để bù đắp cho sự thiếu hụt sức mạnh.

Cũng học được một điều quan trọng hơn.

Đừng bao giờ đánh một trận mà mình không có khả năng thắng.

Nếu không thắng được…

Thì chạy.

Và hiện tại…

Nguyệt Dạ đang chạy.

Đúng nghĩa chạy thục mạng.

“A——!!!”

Tiếng hét của cô vang vọng khắp hành lang đổ nát.

“Sao nó nhanh thế này?!”

Phía sau cô là một con Dị quái cao hơn ba mét.

Cơ thể khổng lồ của nó gần như chiếm hết hành lang.

Hai chân dài.

Hai cánh tay đầy móng vuốt.

Phần lưng nhô lên những gai xương màu đen.

Mỗi bước chân của nó đều khiến nền nhà rung lên.

“ẦM!”

“ẦM!”

“ẦM!”

Nguyệt Dạ không dám quay đầu lại quá lâu.

Cô chỉ liếc qua vai một cái.

Và lập tức hối hận.

“Vẫn còn đuổi theo!”

Con Dị quái gầm lên.

“GRAAAAA!!!”

Nó lao tới.

Một móng vuốt quét ngang.

ẦM!!!

Bức tường bên cạnh Nguyệt Dạ bị đánh vỡ.

Mảnh bê tông bay tung tóe.

“Á!”

Nguyệt Dạ cúi thấp người.

Một mảnh đá sượt qua tóc cô.

Cô nghiến răng.

“Chỉ còn một đoạn nữa!”

Phía trước là lối ra.

Ánh sáng bên ngoài đã có thể nhìn thấy.

Nguyệt Dạ tăng tốc.

Đôi chân đạp mạnh xuống nền đất.

Cô lao qua một hành lang hẹp.

Nhảy qua một đoạn sàn bị sập.

Một thanh sắt nhô lên từ mặt đất.

Cô nghiêng người tránh.

Con Dị quái phía sau không may mắn như vậy.

Nó va thẳng vào thanh sắt.

KENG!

Thanh sắt cong lại.

Con Dị quái gầm lên.

Nguyệt Dạ tranh thủ tăng khoảng cách.

“Ha…”

“Ha…”

Hơi thở cô trở nên dồn dập.

Nhưng khóe miệng lại cong lên.

“Sắp đến rồi…”

Cô nhìn thấy ánh sáng phía trước.

“Cố lên nào…”

“Cố lên nào, Nguyệt Dạ!”

Cô dồn hết sức.

“Chỉ cần ra ngoài…”

“Tiểu Bạch sẽ xử lý phần còn lại!”

Nguyệt Dạ lao đến cửa ra.

Con Dị quái phía sau cũng đã đuổi tới.

Khoảng cách chỉ còn vài mét.

Một tiếng gầm vang lên.

Nó nhảy lên.

Bóng đen khổng lồ phủ xuống người Nguyệt Dạ.

“Đến rồi!”

Nguyệt Dạ không giảm tốc độ.

Cô chạy thẳng ra ngoài.

Sau đó—

Nhảy.

Cả người cô bay khỏi cửa.

Nguyệt Dạ xoay người giữa không trung.

Hai chân tiếp đất.

Cô lập tức quay đầu lại.

Con Dị quái cũng lao ra.

“Tiểu Bạch!”

Một tiếng gọi vang lên.

Con Dị quái vừa bước ra khỏi tòa nhà…

Một bóng trắng khổng lồ từ bên cạnh lao tới.

ẦM——!!!

Một đòn đánh trực tiếp.

Móng vuốt của Tiểu Bạch đập xuống.

Cơ thể con Dị quái bị nghiền mạnh xuống mặt đất.

Đất đá bắn tung tóe.

Một cái hố lớn xuất hiện.

Con Dị quái chỉ kịp phát ra một tiếng gầm ngắn ngủi.

Sau đó…

Im lặng.

Nguyệt Dạ đứng cách đó vài mét.

Cô chống hai tay lên đầu gối.

Thở hồng hộc.

“Ha…”

“Ha…”

“Đúng là…”

Cô ngẩng đầu.

“Đúng là mệt chết mất.”

Tiểu Bạch đứng cạnh xác Dị quái.

Nó cúi đầu nhìn Nguyệt Dạ.

Nguyệt Dạ giơ ngón tay cái.

“Làm tốt lắm.”

Tiểu Bạch không phản ứng.

“Nhờ ngươi cả đấy.”

Vẫn không phản ứng.

Nguyệt Dạ đứng thẳng dậy.

Cô nhìn xác Dị quái.

“Lần này…”

“Chắc cũng dùng được.”

Cô bước tới.

Sau nửa năm, Nguyệt Dạ đã hiểu khá rõ về những con Dị quái ở khu vực này.

Một số loại có thịt có thể ăn.

Một số có thể dùng xương làm công cụ.

Một số có lớp giáp cứng đến mức có thể sử dụng làm vật liệu.

Và con vừa rồi…

Có một lớp giáp rất dày.

Nguyệt Dạ nhìn phần giáp trên ngực nó.

“Vừa đủ.”

Cô quay sang Tiểu Bạch.

“Đem nó về thôi.”

Tiểu Bạch nhìn cô.

Sau đó cúi xuống.

Nó dùng móng vuốt kéo xác con Dị quái lên.

Nguyệt Dạ đi bên cạnh.

Một người.

Một rồng.

Kéo theo một con Dị quái khổng lồ.

Cảnh tượng ấy đã trở thành chuyện quá quen thuộc đối với cả hai.


Khi trở về nơi trú ẩn, Nguyệt Dạ lập tức bắt tay vào xử lý xác Dị quái.

Cô đã chuẩn bị sẵn một khu vực riêng bên ngoài hang.

Nơi này được cô dùng để xử lý thịt và vật liệu.

Những dụng cụ đơn giản được treo trên một tấm gỗ.

Dao.

Búa.

Dây.

Một số thanh kim loại.

Và cả những mảnh xương Dị quái mà cô giữ lại từ trước.

Nguyệt Dạ lấy dao.

“Bắt đầu thôi.”

Cô từng mất rất nhiều thời gian để học cách tách lớp giáp khỏi cơ thể Dị quái.

Lúc đầu…

Cô làm hỏng gần hết.

Nhưng sau nhiều lần thử…

Cô đã dần quen.

Lưỡi dao lách vào phần khớp nối.

Cắt.

Tách.

Sau đó dùng lực kéo ra.

Két…

Một mảng giáp lớn được lấy ra.

Nguyệt Dạ đặt nó xuống.

“Được rồi.”

Cô tiếp tục.

Mồ hôi chảy xuống trán.

Một lúc lâu sau…

Cuối cùng cô cũng lấy được những phần giáp cần thiết.

Nguyệt Dạ nhìn chúng.

“Chắc đủ.”

Ý tưởng này đã xuất hiện trong đầu cô từ vài ngày trước.

Nếu lớp giáp của Dị quái có thể chịu được những đòn tấn công của chúng…

Tại sao không dùng nó làm áo giáp?

Vấn đề duy nhất là…

Lớp giáp quá cứng.

Nếu không xử lý đúng cách, nó sẽ nặng đến mức khiến cô không thể di chuyển.

Nguyệt Dạ đã thử rất nhiều lần.

Có lần cô làm ra một mảnh giáp nặng đến mức vừa mặc lên đã ngã.

Có lần khác thì phần giáp quá cứng, cử động một chút đã khiến cô đau.

Nhưng hôm nay…

Cô tin mình có thể làm được.

“Đầu tiên…”

“Làm phần ngực.”

Cô dùng dụng cụ tự chế để cắt phần giáp.

Keng!

Một tiếng kim loại vang lên.

Cô tiếp tục mài.

Từng chút.

Từng chút.

Sau đó dùng những dây da cũ để nối các mảnh lại với nhau.

Phần vai được làm riêng.

Hai bên có thể cử động.

Phần ngực bảo vệ những vị trí quan trọng.

Cô còn làm thêm một lớp bảo vệ cho cánh tay.

Không quá dày.

Nhưng đủ để ngăn một cú cào trực tiếp.

Nguyệt Dạ nhìn thành phẩm.

“…”

“Chắc được.”

Cô mặc thử.

Phần giáp ôm sát cơ thể.

Không quá nặng.

Hai cánh tay vẫn có thể cử động.

Cô thử xoay người.

Không bị vướng.

Sau đó vung đao.

Vù!

Không ảnh hưởng nhiều đến tốc độ.

Nguyệt Dạ lập tức vui vẻ.

“Được rồi!”

Cô nhìn xuống bộ giáp.

“Cuối cùng cũng xong.”

Cô xoay người trước một mảnh kim loại phản chiếu hình ảnh của mình.

Bộ giáp không đẹp.

Không bóng loáng.

Không có những đường nét tinh xảo như trang bị của Khái niệm giả.

Nó chỉ là một bộ giáp được tạo nên từ những mảnh giáp Dị quái và vật liệu nhặt được.

Nhưng với Nguyệt Dạ…

Nó vô cùng quý giá.

Bởi vì đây là thứ cô tự làm.

“Có lẽ…”

“Lần sau sẽ không dễ bị thương như vậy nữa.”

Cô đưa tay chạm lên phần giáp trước ngực.

Một cảm giác an tâm kỳ lạ xuất hiện.

Không phải vì cô trở nên bất tử.

Mà bởi cô biết mình đang từng bước trở nên mạnh hơn.


Buổi tối.

Nguyệt Dạ ngồi bên đống lửa.

Một miếng thịt Dị quái đang được nướng.

Mùi thơm lan ra.

Cô cắt một miếng nhỏ.

“Ừm…”

“Lần này cũng ngon.”

Tiểu Bạch nằm cách đó không xa.

Nó nhắm mắt.

Nguyệt Dạ vừa ăn vừa nhìn nó.

“Tiểu Bạch.”

Không phản ứng.

“Ngươi có thấy bộ giáp của ta đẹp không?”

Không phản ứng.

“…”

Nguyệt Dạ chống cằm.

“Ta biết ngay mà.”

“Ngươi chẳng bao giờ biết khen người khác.”

Cô tiếp tục ăn.

Nhưng chỉ vài giây sau…

Tiểu Bạch đột nhiên mở mắt.

Nguyệt Dạ nhận ra ngay.

Cô ngừng ăn.

“Chuyện gì vậy?”

Tiểu Bạch từ từ đứng dậy.

Một chuyển động rất khác thường.

Nguyệt Dạ lập tức đặt miếng thịt xuống.

“Tiểu Bạch?”

Con rồng không nhìn cô.

Nó nhìn về một hướng duy nhất.

Phía xa.

Qua những tòa nhà đổ nát.

Qua những con đường phủ đầy bụi.

Về phía sâu hơn của Vùng đất của cái chết.

Nguyệt Dạ đứng dậy.

Cô bước đến bên cạnh Tiểu Bạch.

“Có gì đang đến sao?”

Tiểu Bạch không trả lời.

Đôi mắt của nó vẫn khóa chặt về phía xa.

Nguyệt Dạ nheo mắt.

Ban đầu cô không thấy gì.

Chỉ có những tòa nhà đổ nát.

Một lớp sương mỏng.

Và bầu trời đang dần tối.

Nhưng rồi…

Mặt đất rung lên.

Rất nhẹ.

Ầm…

Nguyệt Dạ khựng lại.

“…”

Lại một tiếng nữa.

Ầm…

Lần này rõ hơn.

Những viên đá nhỏ trên mặt đất bắt đầu rung.

Nguyệt Dạ nhìn về phía xa.

Một bóng đen khổng lồ xuất hiện giữa những tòa nhà.

Ban đầu chỉ là một chấm nhỏ.

Nhưng nó đang tiến đến.

Từng bước.

Từng bước.

Càng lúc càng gần.

Bóng dáng đó lớn đến mức những tòa nhà xung quanh trông như những món đồ chơi.

Nguyệt Dạ mở to mắt.

“Cái gì vậy…”

Cô vô thức lùi lại một bước.

Tiểu Bạch vẫn đứng yên.

Nhưng toàn bộ cơ thể nó đã căng lên.

Không còn dáng vẻ lười biếng thường ngày.

Đôi cánh hơi mở.

Móng vuốt cắm xuống nền đất.

Ánh mắt trở nên sắc bén.

Nguyệt Dạ nhìn nó.

“Tiểu Bạch…”

“Ngươi biết thứ đó sao?”

Không có câu trả lời.

Con rồng chỉ nhìn về phía xa.

Nguyệt Dạ nhìn theo.

Bóng đen kia đã tiến gần hơn.

Một cái đầu khổng lồ dần hiện ra sau những tòa nhà.

Cơ thể phủ đầy những lớp giáp kỳ dị.

Mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển.

Ầm…

Ầm…

Ầm…

Nguyệt Dạ cảm thấy cổ họng khô lại.

Cô đã sống ở Vùng đất này nửa năm.

Đã gặp rất nhiều Dị quái.

Có con lớn.

Có con nhỏ.

Có con nhanh.

Có con mạnh.

Nhưng…

Chưa từng có con nào khiến Tiểu Bạch phản ứng như vậy.

Nguyệt Dạ nhìn Tiểu Bạch.

“…”

Lần đầu tiên…

Cô nhìn thấy sự cảnh giác thực sự trong mắt nó.

Không phải sợ hãi.

Mà là…

Cảnh giác trước một đối thủ ngang tầm.

Nguyệt Dạ chậm rãi siết chặt thanh đao.

“Không lẽ…”

Bóng đen phía xa tiếp tục tiến đến.

Tiểu Bạch khẽ gầm.

Âm thanh trầm thấp vang ra.

Nguyệt Dạ cảm nhận được một áp lực vô hình bao phủ cả khu vực.

Cô không biết thứ kia là gì.

Không biết nó đến từ đâu.

Càng không biết nó muốn gì.

Nhưng có một điều cô chắc chắn.

Thứ đang tiến về phía họ…

Không phải một Dị quái bình thường.

Và từ biểu hiện của Tiểu Bạch…

Cấp độ của nó…

Có lẽ không hề thua kém con rồng.

Nguyệt Dạ nắm chặt thanh đao.

Ánh mắt cô nhìn về phía bóng đen đang ngày càng tiến gần.

“…”

Vùng đất của cái chết vốn đã đủ nguy hiểm.

Nhưng lần này…

Có thứ gì đó thật sự đáng sợ đang tiến đến.

Và nó…

Đã để mắt đến nơi này.

💬 Bình luận (0)

📚 Truyện tương tự