Khi những giọt mưa đầu mùa vừa chạm đất, hơi nước bốc lên từ mặt đất nện thành từng mảng mù mịt, Dũng giơ xẻng sắt lên cao, phát tín hiệu khởi hành. Không một chút do dự, toàn bộ bầy thú đồng loạt rũ bỏ lớp vỏ nhân hình, vốn dĩ nhỏ bé và hạn chế, để giải phóng bản thể nguyên gốc. Nhờ nguồn linh khí tích lũy bền bỉ từ các loại Khoai Đỏ, Khoai Trắng, Khoai Tím, toàn bộ sinh vật đồng loạt bùng phát, biến thế thành những thực thể khổng lồ, uy lực đến mức thần thoại.

Đồng bằng mùa mưa lúc này trở thành sân khấu cho màn xuất hiện của những tạo vật dị giới đầy kỳ ảo:
Gia tộc chuột bông không còn là những sinh vật nhỏ xíu, chúng hóa thành những đám mây trắng khổng lồ bồng bềnh, lướt đi nhẹ tênh trên bầu trời, phủ bóng trắng muốt xuống những bụi sậy đang oằn mình trong gió. Thần hoẵng thì hiện thân với thân hình cao lớn sừng sững như một ngọn núi di động. Cặp sừng bảy màu của nó không cố định mà liên tục cuộn trào sắc độ, lấp lánh như một dải cầu vồng bị nhốt trong tinh thể, mỗi nhát nện của bộ móng guốc xuống đất đều để lại những quầng sáng thần thánh, nhiễm vào cỏ cây, khiến cả dải đồng bằng phía sau lưng nó bừng sáng một lúc lâu.
Bên cạnh đó, con cáo dị giới đã đột biến vượt bậc thành cáo mười ba đuôi khổng lồ. Từng sợi lông trên thân thể nó phát ra những tia sáng xanh hải quân sắc nhọn, đan bện vào nhau thành một quầng hào quang bao bọc xung quanh, chém rách cả màn mưa. Tỵ Dương hiện hình với kích thước vượt trội, bốn cặp cánh đại bàng vạm vỡ đập mạnh tạo thành những cơn lốc xoáy nhỏ, cái đuôi rắn dài quẫy vệt sâu hoắm trên đất, đối lập đầy ma mị với chiếc đầu dê và cặp sừng cong vút, đen tuyền bóng bẩy.
Dưới mặt đất, bầy nhím lửa cũng tăng vọt kích thước, ngọn lửa sinh mệnh trên lưng chúng không còn đơn sắc mà là sự hòa quyện của ngũ sắc đan xen, thiêu đốt cả luồng không khí ẩm ướt xung quanh. Còn lũ sóc mới tiến hóa thành sóc chín đuôi, chúng di chuyển bằng cách cuộn tròn cơ thể lại, trông xa như những trái bí ngô rực rỡ khổng lồ lăn lông lốc trên mặt đất với tốc độ kinh hoàng.
Sự hưng phấn của tự do bộc phát. Không ai bảo ai, toàn bộ dân làng đồng loạt phát động một cuộc thi chạy ngẫu hứng, tranh nhau xem ai là kẻ đặt chân đến vùng đất phương Bắc đầu tiên.
Mặt đất đồng bằng rung chuyển dữ dội. Những sải chân của hoẵng sừng ngọc, những cú quật đuôi của Tỵ Dương, vệt lửa kéo dài của bầy nhím và những cú lăn của đám sóc chín đuôi tạo nên một cơn bão ánh sáng và màu sắc càn quét xuyên qua màn mưa. Tiếng gầm, tiếng hú và tiếng va đập của năng lượng át cả tiếng sấm rền rĩ từ phía chân trời.
Giữa cơn bão thực thể khổng lồ đầy thần tính và rực rỡ ấy, Dũng xuất hiện như một nốt trầm kỳ lạ. Cậu khoác chiếc bình phun sương quen thuộc trên vai, bộ đồ bảo hộ dày, cứng, đen nổi bật trên nền trời hỗn loạn. Dũng ngồi vững chãi trên lưng "cục bông" khổng lồ, thành viên của gia tộc chuột bông, lặng lẽ quan sát thế giới qua lớp kính mặt nạ. Phong thái ấy hoàn toàn tĩnh tại, đặc trưng của một chuyên gia bám đất: không chạy đua, không gào thét, chỉ điềm đạm kiểm soát hướng di cư, nhìn ngắm cuộc đại viễn chinh theo đúng cái cách một đạo diễn quan sát đại cảnh trên phim trường của chính mình.