🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.1: Chuyển sinh

~5 phút đọc · 802 từ · ⚠️ Báo cáo

Tiếng mực bút bi chưa kịp ráo trên mặt giấy bóng loáng. Gió vùng rìa thành phố thốc ngược từ thung lũng lên, cuốn theo cát sỏi nhỏ đập lạo xạo vào ống quần bảo hộ. Dũng miết ngón tay cái vào góc tờ văn bản chuyển nhượng quyền sử dụng đất, cảm giác thô ráp của loại giấy in vội ở văn phòng công chứng xã làm đầu ngón tay cậu hơi tê.

Trong túi quần bên trái, cộm lên một góc nhọn. Chiếc thẻ nhân viên ngân hàng bằng nhựa cứng, đường cắt chéo bằng kéo bén lọt thỏm giữa những nếp gấp của mấy tờ hóa đơn cũ. Một tháng. Đủ dài để một vị trí phòng giao dịch bốc hơi khỏi hệ thống, và cũng đủ để cái tên Dũng trở thành kẻ biến mất hợp pháp trên bảng chấm công.

Lão chủ đất thu tiền, nhổ bãi nước bọt loãng xuống vạt cỏ cỏ tranh cằn cỗi, lầm bầm gì đó trong cổ họng rồi nổ máy chiếc Honda Dream nát, để lại một làn khói khét lẹt. Dũng đứng lại một mình, nhìn vạt đất loang lổ đá hộc.

Mâm cơm tối có món cá diếc kho tương cốt và bát canh rau muống luộc đã nguội ngắt, váng mỡ nổi màng mỏng. Dũng đặt tờ giấy chứng nhận màu hồng cánh sen ngay cạnh tô canh. Mặt cậu giãn ra, khóe miệng hơi giật một điệu cười nửa vời, mắt nhìn chằm chằm vào cái tên mình in đậm trên thớ giấy. Mong một câu ủng hộ.

- Anh vừa ký xong chiều nay. Chỗ ấy sau này làm…

Chách.

Đôi đũa tre đập thẳng vào cạnh bát tô, nảy lên rồi rơi cắm đầu vào đĩa đậu phụ lướt ván. Vợ cậu không khóc. Giọt mồ hôi bên thái dương cô chảy dài, kéo theo một vệt phấn nền bị mốc do ngồi phòng điều hòa cả ngày. Đôi mắt mở trừng, nhìn tờ giấy hồng như nhìn một cục than nóng.

- Anh điên rồi. Người ta chạy tiền vào ngân hàng không được, anh lại vứt tiền vào đống đất chết này. Anh nghĩ cái mạng anh đáng giá thế sao?

Tiếng bát đĩa xô lệch xé toạc cái tĩnh lặng của căn phòng mười sáu mét vuông. Con bé lớn đang xúc dở thìa cơm liền buông tay, tiếng khóc ré lên, nghẹn đặc ở cổ họng vì sợ.

Dũng không nhìn vợ. Cậu nhìn theo đôi đũa vừa lăn từ mặt bàn xuống gạch hoa, nằm im trong góc tối dưới chân gầm tủ bảo ôn. Đầu gối Dũng khuỵu xuống, hai ngón tay mò mẫm trong bóng tối, nhặt hai thanh tre dính bụi cát lên. Cậu lấy vạt áo lau kỹ, rồi đặt lại lên cạnh mâm. Không một lời biện bạch. Cái im lặng của Dũng như một khối thạch cao đặc quánh, đổ thêm dầu vào cơn nghẹn uất của người đàn bà đối diện.

Tiếng xỏ dép loẹt quẹt từ phía sân chung sát vách vang lên, vội vã và nặng nề. Cánh cửa gỗ không khóa chốt, bật ra sau một cú đẩy thô bạo.

Ông Khoa đứng ở ngưỡng cửa, ngực phập phồng dưới lớp áo may ô sờn rách. Cuộc điện thoại của con dâu một phút trước chỉ kịp ném vào tai ông vài chữ: "Nghỉ việc", "Mua đất hoang". Cả một đời tích lũy thể diện, từ những buổi nhậu thâu đêm với ban giám đốc chi nhánh đến số tiền tích cóp nhét vào phong bì để đổi lấy cái ghế ngồi phòng máy lạnh cho đứa con trai, tất cả đổ sụp trong một buổi tối muộn.

Ông không nhìn con dâu, cũng không nhìn đứa cháu đang khóc ngất. Ánh mắt vằn tia máu của người cha già găm chặt vào cái lưng lom khom của Dũng dưới sàn.

- Thằng mất dạy.

Không có câu hỏi. Không có cơ hội cho một lời thanh minh. Ông Khoa bước một bước dài, cánh tay gân guốc vớ phắt lấy cây gậy gỗ nghiến, thứ thanh củi cứng ngắc dùng để cài then cửa hông từ thời bao cấp, dựng ngay góc tường.

Ông vung tay. Cú giáng đi theo một đường vòng cung dứt khoát, mang theo toàn bộ sức nặng của cơn thịnh nộ tuổi già.

Bốp.

Một tiếng động khô khốc, đục ngầu vang lên giữa phòng ăn. Gáy Dũng hứng trọn vệt gậy. Đầu cậu đập mạnh xuống mép bàn gỗ trước khi đổ ụp toàn bộ thân hình xuống sàn, đè lên đống mảnh bát vỡ. Máu từ chân tóc bắt đầu rỉ ra, len qua các kẽ gạch hoa, nhuộm thẫm một góc tờ giấy chứng nhận đất đang nằm chơ vơ.

💬 Bình luận