Bản chất của dấu chấm lửng đứng độc lập làm "thoại câm" trong văn học
Trong lý thuyết ngữ văn và nghệ thuật trần thuật, dấu chấm lửng (...) khi đứng độc lập đóng vai trò như một câu thoại không lời (hay còn gọi là "thoại câm") mang những giá trị biểu đạt đã được định hình rõ trong văn bản nghệ thuật:
Báo hiệu sự im lặng tuyệt đối: Thay vì diễn giải bằng từ ngữ, dấu chấm lửng thay thế cho một lượt lời bị nghẹn lại, sự câm lặng đột ngột do cú sốc tâm lý, sự bất lực hoặc nỗi đau vượt ngưỡng ngôn từ.
Khoảng lặng biểu đạt (Aposiopesis): Trong tu từ học, đây là hiện tượng ngắt bỏ giữa chừng một câu khi ý nghĩa đã quá rõ ràng hoặc khi nhân vật bị tước đoạt khả năng diễn đạt trước hoàn cảnh ép buộc.
Sự tiếp biến từ văn học hiện đại: Kỹ thuật để dấu chấm lửng đứng một mình thành một dòng hội thoại vốn rất phổ biến trong tiểu thuyết phương Tây và các bản dịch hiện đại, nhằm chuyển tải không gian nội tâm rỗng hoặc sự bối rối tột độ của nhân vật mà lời thoại thông thường không thể chạm tới.
Kết: Không nên dùng!