Ý nghĩa và cách dùng của dấu chấm lửng đặt ở đầu câu
Trong văn học hiện đại và phong cách biểu đạt tự do, việc đặt dấu chấm lửng ... ngay ở vị trí mở đầu của một câu văn không phải là sự cẩu thả cú pháp, mà mang những dụng ý nghệ thuật rõ rệt:
Biểu thị lời trích dẫn bị lược bớt: Đây là cách dùng chuẩn mực và phổ biến nhất trong văn bản học. Dấu chấm lửng đứng đầu câu (thường nằm trong ngoặc vuông hoặc để trần) báo hiệu rằng phần mở đầu của đoạn trích gốc đã bị lược bỏ, chỉ giữ lại đoạn sau vì mục đích cô đọng ngữ liệu.
Mô phỏng âm thanh/lời nói đi vào từ khoảng không: Trong văn xuôi nghệ thuật, dấu chấm lửng đầu câu thể hiện việc nhân vật tiếp tục cất lời sau một khoảng lặng dài, hoặc câu thoại bắt nhịp vào một cuộc trò chuyện đang diễn ra dở dang từ trước đó mà người viết không đặt bối cảnh mở đầu.
* Truyền cảm giác u sầu, hoài niệm hoặc khao khát: Về mặt nhịp điệu thị giác, đặt dấu lửng ở đầu câu tạo ra một khoảng lùi trầm mặc, gợi sự chơi vơi, lơ lửng của tâm thức như thể ý nghĩ ấy đã âm ỉ trôi từ trước trong cõi vô thức rồi mới chính thức thốt thành chữ.