Chập chùng đồi núi, gió xuy xuy thổi qua những cánh rừng, tiếng lá xào xạc không ngừng nghỉ gần như là tiếng động duy nhất đang hiện hữu ở nơi đây. Đoàn người lên núi lặng lẽ như đưa tang, ngay cả tiếng bước chân cũng bị kiềm nén lại, càng khiến không khí xung quanh trở lên rợn người.
Thiên Thai là một dãy núi đẹp, còn được gọi là núi Rồng, gồm chín ngọn núi xếp liền nhau, nhìn từ xa giống một con rồng uy nghiêm sừng sững.
Mà con rồng ấy, hiện giờ đang bị vây khốn trong khói bụi u ám, không thể tỏa ra khí thế vương giả vốn có của bản thân.
Dọc theo dòng sông rộng lớn, nhìn xuống lòng sông cuồn cuộn vẩn đục, trong không khí còn vương lại một thứ mùi gờn gợn không thể miêu tả được, Lý Phượng Kỳ không khỏi cảm thấy khó chịu. Cậu thúc ngựa lên hỏi người đang ở gần mình nhất:
"Sao nơi này lại trở lên hoang sơ tiêu điều tới nhường này?"
Người thanh niên kia thở dài:
"Mười năm nay cậu không ra ngoài nên không biết, khu vực này bị Thiên Ma giáo khống chế, ai thoát được thì đã đi, còn không đều thành xương trắng dưới lòng sông này rồi."
Lý Phượng Kỳ kinh hoàng, trống ngực đập loạn. Cậu đặt tay lên ngực trái, những hình ảnh trong quá khứ lướt qua, xen lẫn với cảnh tượng tiêu điều trước mặt, một cơn giận dữ cùng bi thương trào lên.
Dưới lòng sông này, đều là tội ác.
Lục Vân Nhiên thấy cậu như vậy thì tò mò nhìn chằm chằm, sau đó liền giật mình vì đụng phải ánh mắt của cậu khi cậu đột ngột ngẩng đầu lên. Trong phút chốc, như thể một thanh kiếm đột ngột ra khỏi vỏ, ngay cả mắt thường cũng có thể thấy được một sự sắc bén khác thường tỏa ra từ người thanh niên trước mặt. Anh không khỏi kinh ngạc, thầm nhận xét, Lý Phượng Kỳ này tuổi còn rất trẻ, mấy ngày nay đi cùng không thấy cậu có gì đặc biệt, không ngờ lại có khí thế nhường này.
Không hổ danh là truyền nhân của Thanh Môn.
Lại nhắc tới Thanh Môn, không chỉ là một truyền kỳ trong giang hồ, mà còn là gốc rễ của giang hồ Trung Châu. Sư tổ Giác Nguyên lập ra Thanh Môn, cũng là môn phái đầu tiên của Trung Châu, sau này môn đồ của ngài trải khắp thiên hạ, thành lập môn phái riêng, từ đó mới có giang hồ.
Ba mươi năm trước, trong trận chiến với võ lâm Trung Nguyên, gần như toàn bộ Thanh Môn đã hi sinh, chỉ còn một mình sư phụ của Lý Phượng Kỳ là Lý Sơn vẫn có thể chấn áp quần hùng. Mà Thanh Môn thực sự sụp đổ là vào mười năm trước, Lý Sơn bất ngờ gặp nạn qua đời, để lại ba người đệ tử, người lớn nhất là Lý Phượng Kỳ khi ấy chỉ mới mười một tuổi.
Cánh cổng Thanh Môn khó mở, ba người đệ tử của Lý Sơn liền ở trong đó suốt mười năm, chưa từng đặt chân ra bên ngoài.
Ngược lại, Thanh Môn sụp đổ đã thay đổi toàn bộ cục diện giang hồ, các thế lực lớn nhỏ nổi lên tranh chấp liên miên không ngừng, giang hồ hỗn loạn suốt mười năm. Cũng trong mười năm ấy, Lãnh Thiên Thù có được Hàn Băng Công đánh khắp thiên hạ, đưa Thiên Ma giáo trở thành thế lực mạnh nhất của võ lâm Trung Châu.
Thiên hạ loạn lạc, triều đình tuy có đem quân trấn áp, nhưng cũng chỉ có thể vây khốn được Thiên Ma giáo vào khu vực này.
Thiên Thai từng là một nơi yên bình tràn ngập linh khí, chỉ trong mấy năm đã trở thành địa ngục trần gian.
Võ lâm không lớn, trước đây vẫn dựa vào thanh danh của Thanh Môn mà yên ổn. Thanh Môn sụp đổ cùng sự ra đi của Lý Sơn, cho đến tận thời khắc này mới có đủ sức nâng kiếm đứng lên.
Bọn họ cẩn trọng từng bước theo chân minh chủ bước lên núi, lại bị quang cảnh trước mặt làm cho run rẩy hoảng sợ.
Xương trắng treo trên những ngọn thông, không khí u ám bao trùm khắp ngọn núi uy nghi hùng vỹ. Ở dưới mỗi cây thông có treo xác người đều được ghi lại một cái tên, kèm với đó là tên môn phái của họ.
Là những người từng đi lên ngọn núi này, những người mang trong mình niềm tin có thể đánh tan địa ngục này...
"Sư huynh!!!!"
Bỗng một tiếng thét vang lên, một cô gái ước chừng hơn hai mươi tách khỏi đoàn người lao về phía một cây thông gần đó.
Cô gái nhìn dòng chữ khắc trên thân cây, vừa khóc vừa liên tục gọi, giống như hi vọng bộ xương kia đột nhiên sống lại. Một người không nhìn được, chủ động tiến tới gần cô:
"Sư tỷ, đừng quá đau lòng."
Cô gái giống như không nghe thấy, chỉ mải vuốt ve năm chữ trên thân cây không rời.
Người kia khuyên giải không được, chỉ có thể quay sang cầu cứu những người khác. Chưởng môn Khai Thiên Quyền nhìn thấy đệ tử của mình bị treo trên ngọn cây cũng không nén được đau lòng. Ông xuống ngựa, đến bên cô gái kia, nhẹ giọng khuyên bảo:
"Chúng ta phải thực hiện nguyện vọng cuối cùng cùng của nó."
"Vậy sư huynh... không lẽ tiếp tục để anh ấy ở đây sao?"
Đinh Viễn thở dài, cô gái lại kéo áo ông, cầu xin:
"Sư phụ, ít nhất cũng đưa anh ấy xuống, được không?"
Đệ tử mình yêu quý nhất bị treo lên, phơi nắng phơi sương, Đinh Viễn cũng không đành lòng. Nghe lời cầu xin của cô, ông rút ra một thanh đao nhỏ, dùng sức phóng về phía dây treo trên cao.
Dây đứt, bộ xương rời rạc rơi xuống, cô gái cẩn thận vén vạt áo ra đỡ từng khúc xương, ôm vào lòng khóc thét. Những người xung quanh thấy cảnh này đều không nỡ nhìn, đồng loạt quay đi.
Cũng vừa lúc ấy, Lục Vân Nhiên nhìn xuống chợt thấy người bên cạnh động tay. Một chiếc lá mang theo khí thế ngút trời phóng ra, vừa vặn đánh văng lưỡi kiếm đang cắm thẳng xuống đầu cô gái trẻ.
Mọi người đều bị tiếng vang đột ngột làm giật mình, cô gái thoát chết trong gang tấc cũng bị dọa, cả người cứng đờ, ôm bộ xương ngồi ngây ngẩn. Võ Hồng Minh thấy sự bất thường, lớn tiếng nói:
"Cẩn thận, tránh xa rừng cây."
Đinh Viễn chộp lấy cổ của cô gái, kéo người nhảy ra xa, tránh được một lưỡi kiếm từ trong rừng phóng tới.
Tiếng gió vun vút từ trong rừng vọng ra, một loại những thanh gỗ sắc nhọn theo đó phi tới như vũ bão.
Võ Hồng Minh cùng vài người lập tức đứng ra, ngăn cản loạt ám khí đầu tiên, nhưng nghe theo tiếng gió thì vẫn còn rất nhiều thứ đang tới. Võ Hồng Minh nhảy lên đứng đầu đoàn người, ông liên tục chém ra mấy đường kiếm, hướng vào sâu trong rừng. Kình khí từ những đường chém cắt ngang qua rừng cây, những cành cây trong rừng rơi xuống, chỉ nghe tiếng lộp bộp, sau đó không gian dần dần yên tĩnh trở lại.
Đoàn người sau một khắc hoảng sợ hỗn loạn cũng bình tĩnh lại, những người có vũ khí theo chân chưởng môn nhà mình đứng thành một dàn chắn. Mà lúc này, người bên trong rừng lại bắt đầu một đợt tấn công mới.
Chông vót ào ào phóng ra, so với vừa rồi còn nhiều hơn gấp bội. Các vị chưởng môn không chút nao núng, chỉ huy đệ tử xếp thành trận, cùng nhau ngăn cản những mũi ám khí thế tới rào rạt.
Lục Vân Nhiên đứng cạnh Lý Phượng Kỳ, thấy cậu nhẹ nhàng dùng tay bóp nát một quả thông rồi âm thầm phóng những nhánh thông kia cứu những người đang gặp nguy hiểm, không khỏi ngạc nhiên.
"Cậu..."
"Đừng nói."
Lý Phượng Kỳ nhỏ giọng ngăn lại lời anh, Lục Vân Nhiên chỉ có thể trợn mắt nhìn cậu tiếp tục. Từng nhánh thông phóng ra từ tay cậu mang theo tốc độ cực nhanh, so với những mũi chông được phóng ra từ trong rừng còn mang sức mạnh lớn hơn.