— Khụ... khụ... khụ...
An đang ngủ thì bỗng nghe thấy tiếng ho của Linh. Cậu từ từ mở mắt. Không biết từ lúc nào, sương đêm đã phủ kín khu rừng. Ánh trăng chỉ còn đủ soi mờ những tán cây.
Hơi lạnh vùng cao nguyên len qua lớp quần áo. An vẫn nằm yên, cơ thể được dây đai giữ cố định để tránh rơi xuống đất. Cậu nghiêng đầu nhìn sang phía Linh.
Linh nằm trên cành cây gần đấy, cả người co lại vì lạnh. Một tay cô đưa lên che miệng, cố nén những cơn ho nhưng không được.
— Khụ... khụ... khụ...
An vừa định lên tiếng hỏi han thì ánh mắt bỗng khựng lại. Trên phần thân cây trên đầu Linh, một bóng đen đang bám sát lớp vỏ cây. Nó gần như hòa lẫn hoàn toàn với màn đêm. Chỉ nhờ ánh trăng vừa lọt qua khoảng trống giữa những tán lá, cậu mới kịp nhận ra hình dáng mờ mịt ấy.
Thứ đó di chuyển rất chậm. Bốn chi bám chặt lấy cây, cơ thể áp sát xuống lớp vỏ sần sùi. Linh vẫn không nhận ra sự hiện diện của nó. Cơn ho khiến cô liên tục co người lại.
Khoảng cách giữa bóng đen và Linh ngày càng ngắn. An không dám gọi lớn. Chỉ cần cô giật mình vùng dậy lúc này, sinh vật kia sẽ lập tức lao tới.
Bàn tay An lần xuống khẩu súng giắt trên hông, siết chặt tay cầm. Ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng đen đang lặng lẽ bò về phía Linh.
Thứ đó vẫn tiếp tục tiến lên thì nhưng đột nhiên dừng lại. Nó thu mình, toàn bộ cơ bắp căng lên. An biết mình không còn thời gian. Khoảng cách chỉ có vài mét. Hai tay cậu giữ chắc khẩu súng, căn đầu ruồi và khe ngắm vào đầu nó.
"Đoàng!"
Tia lửa phụt ra từ đầu nòng, lóe sáng giữa màn sương trắng. Viên đạn găm thẳng vào đầu của sinh vật kia.
Cả thân hình đang chuẩn bị lao tới bỗng giật mạnh, mất hẳn lực bám. Nó ngã khỏi cành cây, rơi thẳng xuống mặt đất bên dưới, kéo theo hàng loạt cành lá rung lên.
Tiếng súng vang vọng khiến đàn chim đang ngủ trên các tán cây đồng loạt hoảng loạn bay lên. Linh cũng giật mình tỉnh giấc. Cô ngơ ngác nhìn quanh, rồi quay sang phía An.
— Có... có chuyện gì vậy anh?
Giọng cô đã khàn đi, từng câu nói đều đứt quãng. Vừa dứt câu, Linh lại co người ho sặc sụa. An thoáng cau mày. Nhưng lúc này, cậu không còn tâm trí để nghĩ đến chuyện đó.
Cậu vẫn giữ nguyên khẩu súng trên tay, mắt không rời khoảng đất bên dưới. Tay còn lại thì rút chiếc đèn pin trong túi áo, bật công tắc, rọi thẳng xuống.
Dưới gốc cây, sinh vật lúc nãy nằm bất động trên lớp lá khô. Khi ánh đèn chiếu rõ hơn, cả hai mới nhìn thấy toàn bộ hình dạng của nó. Đó là một con thú với bộ lông vàng nâu phủ đầy những đốm đen hình hoa. Chiếc đuôi dài nằm duỗi trên mặt đất, còn phần đầu loang lổ máu vì phát đạn vừa rồi.
Hai người ra ngay nó là một con báo.
"Ngao... ao..."
Từ sâu trong khu rừng bỗng vọng ra một chuỗi âm thanh kỳ lạ. Đó là những tiếng rên rỉ the thé kéo dài, xen lẫn với tiếng ăng ẳng gắt gỏng, như thể có cả một bầy sinh vật đang gọi nhau trong màn đêm. Âm thanh ấy càng lúc càng rõ hơn.
An tắt phụt chiếc đèn pin.
Cậu và Linh chăm chú nhìn về hướng phát ra những âm thanh kia. Trong những bụi rậm, từng cặp mắt màu xanh lục bắt đầu hiện ra. Những đốm sáng ấy di chuyển giữa các thân cây, chậm rãi tiến đến nơi con báo vừa ngã xuống.
Dưới ánh trăng nhợt nhạt, An chỉ có thể nhìn thấy đại khái hình dáng của chúng. Có khoảng mười con, thân hình nhỏ hơn con báo khá nhiều.
Chúng di chuyển rất thấp, bốn chân gần như lướt sát mặt đất. Chỉ trong chốc lát, cả bầy đã tản ra bao quanh cái xác kia. Một vài con cúi xuống đánh hơi, số còn lại không ngừng ngẩng đầu quan sát bốn phía.
Bàn tay An siết chặt khẩu súng nhưng không bóp cò. Bọn họ im lặng, nằm yên trên cành cây.
Sau khi thăm dò, đàn thú dưới lập tức lao vào xác con báo. Tiếng thịt da bị giật đứt sần sật hòa cùng tiếng xương gãy răng rắc vọng lên.
Giữa lúc ấy, Linh đang nằm lịm bên cạnh bỗng co rúm lại. Cơn ho bất chợt ập đến khiến cô không kìm được.
— Khụ... khụ... khụ... khụ...
Tiếng ho dội thẳng xuống khoảng đất bên dưới. Những cặp mắt xanh sáng quắc đồng loạt hướng lên chạc cây nơi An và Linh đang trốn.
Hơi lạnh lúc rạng đông dường như càng rõ hơn. An nín thở nhìn bầy thú đang đứng bất động. Một vài con bắt đầu đi vòng quanh gốc cây, cào móng vào lớp vỏ gỗ sần sùi.
Linh ở bên kia đã kiệt sức sau trận ho, đầu cô ngoẹo sang một bên, hơi thở rít lên khò khè, nhọc nhằn.
Bất chợt, một con có vóc dáng lớn nhất ngửa đầu phát ra mấy tiếng rít ngắn và sắc lạnh. Âm thanh vừa dứt, bốn, năm con trong đàn liền quay lại phía xác con báo, mỗi con cắn chặt một phần cơ thể rồi đồng loạt kéo lê cái xác đi sâu vào rừng, trên đất chỉ còn lại vệt máu bị kéo xước.
Những con còn lại tản ra thành một vòng quanh gốc cây nơi Linh đang nằm. Đây đều là những con lớn hơn. Chúng kiên nhẫn đi qua đi lại, thỉnh thoảng dừng chân ngẩng đầu nhìn lên, đôi tai liên tục xoay về phía những tiếng động phát ra từ trên cao.
Bỗng nhiên, nhiều tiếng sột soạt lớn truyền đến. Những bụi cây liên tiếp rung lên, cành khô bị bẻ gãy lách tách, như có một sinh vật to lớn đang tiến đến.
Ngay sau đó, một bóng đen khổng lồ từ từ hiện ra. Mỗi bước di chuyển đều khiến những bụi cây hai bên rung mạnh. Dưới ánh trăng lờ mờ, An chỉ nhìn thấy một thân hình đen sì với bốn chân to khỏe và một mảng lông trắng nổi bật trước ngực.
Con vật bước tới khoảng đất nơi con báo vừa bị xâu xé. Nó hạ thấp đầu, hít hít vài cái trên mặt đất. Rồi nó bỗng quay hẳn người về phía khu rừng — nơi mấy con thú lúc nãy đã tha xác con báo đi, rồi ung dung bước theo hướng đó, dường như không quan tâm đến đám thú đang lượn quanh dưới gốc cây.
Thế nhưng, bầy thú bên dưới lại không hề bỏ qua sự xuất hiện kia. Gần như cùng một lúc, tất cả đều kêu lên những tiếng the thé rồi lao vụt vào rừng.
Chẳng mấy chốc, từ sâu trong rừng vang lên tiếng gầm xen lẫn tiếng rít chói tai. Tiếng cành cây gãy đổ, tiếng lá khô bị cào xé và những âm thanh va chạm nặng nề liên tiếp vọng ra.
Những âm thanh ấy kéo dài vài phút rồi đột ngột im bặt.
Từ sâu trong bóng tối mờ mịt, tiếng bước chân nặng nề lại vang lên. Bóng đen khổng lồ lầm lũi xuất hiện trở lại. Thân hình đồ sộ ấy giờ loang lổ những vệt sẫm màu, mảng lông trắng trước ngực phập phồng theo từng hơi thở dốc.
Nó khịt mũi, ngoảnh đầu nhìn lại phía bụi rậm một lần cuối rồi cụp cái đuôi ngắn, quay lưng bước sâu vào lõi rừng già.
Đàn thú kia cũng không đuổi theo. Chúng nhanh chóng chia nhau ngoạm chặt từng phần xác con báo, mất hút hoàn toàn vào màn đêm hoang vắng. Khoảng đất dưới lại im ắng, chỉ còn sót lại những vệt máu sẫm.
Khi khu vực xung quanh tạm thời yên ắng, An tháo sợi dây đai đang giữ người, cất vào ba lô rồi kiểm tra lại khẩu súng, thu dọn đồ đạc.
Xong xuôi, An đi đến cái cây Linh đang nằm, rồi leo lên. Cậu đưa tay lên trán cô. Nó nóng ran.
An tháo sợi dây đai đang giữ Linh, rồi giúp cô thu dọn những vật dụng còn lại. Cậu thả ba lô của cả hai xuống dưới rồi quay lưng về phía Linh.
— Lên đi.
Linh liền vòng hai tay qua vai An.
Đợi cô bám chắc, cậu mới từ từ bám lấy thân cây, từng bước trèo xuống dưới. Một lúc sau, An mới đặt chân xuống đất. Không nghe thấy động tĩnh nào khác, cậu mới tiếp tục cõng Linh rời đi, nhanh chóng bước tiếp trong màn sương sớm.
Đi được một đoạn, An lại liếc nhìn Linh trên lưng. Người cô nóng ran nhưng thỉnh thoảng vẫn run lên vì lạnh.
Cậu tăng tốc bước chân, vừa đi vừa liên tục quan sát hai bên đường. Trời vẫn chưa sáng. Sau khi đi thêm vài trăm mét, An bỗng nhìn thấy bên phải đường thấp thoáng một công trình nhỏ.
Đó là một căn chòi gỗ dựng trên những cột cao hơn một mét rưỡi, mái lợp tôn đã cũ, ba phía che bằng những tấm ván gỗ đơn sơ. Kích thước chỉ đủ cho vài người ngồi hoặc nằm nghỉ.
Không gian bên trong chỉ rộng hơn sáu mét vuông. Một góc chòi đặt chiếc ghế đẩu cũ, bên cạnh là vài khúc củi khô đã mục một phần. Trên vách còn treo lơ lửng mấy món đồ phủ đầy mạng nhện.
An nhẹ nhàng đặt Linh ngồi dựa vào vách gỗ. Ở một góc chòi có vài chiếc bao tải cũ xếp chồng lên nhau, bám khá nhiều bụi. Cậu mang chúng ra giữa chòi, giũ kỹ từng chiếc. Một lớp bụi mịn bay lên, theo luồng gió lùa ra ngoài.
Đợi bụi lắng xuống, An trải mấy chiếc bao tải thành hai lớp trên sàn gỗ. Xong xuôi, cậu quay sang đỡ Linh, dìu lên chỗ vừa trải bao tải rồi từ từ để cô nằm xuống.