🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Chạm Tay Vào Ánh Sao

Ch.19: Ranh giới bị mờ đi

~7 phút đọc · 1272 từ · · ⚠️ Báo cáo

Tháng Sáu đến mang theo những cơn mưa đầu mùa xối xả gột rửa bầu không khí oi bức của Sài Gòn. Đây cũng là giai đoạn khốc liệt nhất của mùa giải: giai đoạn nước rút trước thềm Playoffs của cả hai giải đấu nam và nữ.

Tại phòng tập luyện của Nova Girls, cường độ luyện tập được đẩy lên mức tối đa. Những buổi scrim (đấu tập) kéo dài từ chiều đến tận khuya khiến các thành viên kiệt sức. Thế nhưng, đối với Hạ Vi, áp lực không chỉ đến từ bản đồ Summoner's Rift hay những pha giao tranh tổng nghẹt thở, mà còn nằm ở chồng giáo trình Ngôn ngữ học đối chiếu đang dày lên từng ngày trên bàn học.

Mười hai giờ rưỡi đêm.

Phòng tập của đội nữ đã tắt đèn, các thành viên khác đều đã lên phòng ngủ từ lâu. Chỉ duy nhất một góc bàn còn hắt ra ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn bàn nhỏ.

Hạ Vi ôm đầu, đôi mắt mờ mờ vì dán chặt vào màn hình laptop suốt ba tiếng đồng hồ. Bài tiểu luận phân tích cú pháp câu phức tiếng Anh với hàng tá thuật ngữ chuyên ngành khoa học ngữ nghĩa đang làm cô nhức óc. Chiếc điện thoại đặt cạnh bàn bỗng rung lên một tiếng khe khẽ.

Màn hình sáng lên với thông báo tin nhắn từ Messenger. Là Lâm Minh Phong.

[Lâm Minh Phong: Chưa ngủ à?]

Hạ Vi chớp mắt, liếc nhìn đồng hồ góc màn hình. Gần một giờ sáng. Đối với một tuyển thủ chuyên nghiệp, đây có thể vẫn là khung giờ hoạt động, nhưng cô biết chắc chắn Vortex AOV vừa có trận scrim nội bộ khá nặng vào chiều nay.

[Hạ Vi: Dạ chưa ạ. Em đang vật lộn với bài tiểu luận cú pháp học nộp trước 8 giờ sáng mai.]

Chỉ chưa đầy năm giây sau, dòng chữ "Đang soạn tin..." đã hiện lên.

[Lâm Minh Phong: Sinh viên năm ba ngành Ngôn ngữ học có vẻ nhiều bài tập hơn giải đấu quốc gia nhỉ?]

Hạ Vi phì cười, mệt mỏi vơi đi một nửa. Cô gõ phím trả lời:

[Hạ Vi: Áp lực gấp đôi luôn anh ạ. Thiếu ngủ trên giảng đường thì bị trừ điểm chuyên cần, còn thiếu ngủ trong game thì bị team địch trừ điểm thăng hạng. Đâu phải ai cũng giữ được cái đầu lạnh như đại ma vương.]

Ở đầu dây bên kia, tại gaming house của Vortex, Lâm Minh Phong đang tựa lưng vào ghế sô-pha phòng khách tầng trệt, trên tay cầm một lon nước soda lạnh. Nhìn dòng tin nhắn đùa cợt nhưng thấp thoáng vẻ mệt mỏi của cô gái nhỏ, khóe môi anh khẽ nhếch lên.

[Lâm Minh Phong: Chiều nay lúc 3 giờ chiều, tài khoản game của em offline. Mà anh thấy Facebook em còn hoạt động, em chạy deadline à?]

Hạ Vi giật mình thon thót. Anh ấy... để ý lịch sử hoạt động của cô từ lúc nào vậy?

[Hạ Vi: Dạ... hôm nay có môn kiểm tra giữa kỳ quan trọng, em phải hoàn thành gấp nốt phần dịch thuật. Trốn scrim nội bộ một buổi chiều để cày bài.]

[Lâm Minh Phong: Lyn không mắng em à?]

[Hạ Vi: Chị Lyn mắng rát cổ luôn chứ lỵ. May mà tuần trước em đánh trận lội ngược dòng giữ được phong độ, không thì chắc em bị đày ra đảo ngồi ghế dự bị vĩnh viễn rồi.]

Phong nhìn màn hình điện thoại, khẽ lắc đầu thở dài. Sự lì lợm và tinh thần tự chịu trách nhiệm của cô bé này đôi khi vượt xa giới hạn chịu đựng của một con người bình thường. Vừa phải gánh vác áp lực của một tuyển thủ đánh chính ở giải chuyên nghiệp, vừa phải hoàn thành chương trình đại học nặng nhọc, cô gái ấy lấy đâu ra năng lượng để lúc nào cũng rực rỡ và sắc bén trên sân khấu cơ chứ?

[Lâm Minh Phong: Đừng cố quá. Sức khỏe và phản xạ tay là vốn liếng của một AD. Thức khuya liên tục sẽ làm giảm độ nhạy của thị giác và tốc độ phản ứng trong giao tranh.]

[Hạ Vi: Dạ vâng, em biết rồi ạ. Em viết nốt đoạn kết luận này rồi đi ngủ ngay đây.]

[Lâm Minh Phong: Gửi đây anh xem.]

Hạ Vi ngẩn người.

[Hạ Vi: Hả? Anh chắc chưa?]

[Lâm Minh Phong: Không chuyên sâu, nhưng ngày xưa cấp ba tiếng Anh của anh không tệ. Hơn nữa, cấu trúc lập luận và tư duy logic của bài luận văn học thuật có điểm chung với cách đọc bản đồ và bố trí đội hình. Đưa anh đọc qua xem có lủng củng chỗ nào không, sửa nhanh hơn.]

Trái tim Hạ Vi bỗng lệch đi một nhịp. Cô không nghĩ một tuyển thủ hàng đầu như Minh Phong lại sẵn sàng bỏ thời gian nửa đêm để soát bài luận ngữ pháp giúp mình. Sự dịu dàng và quan tâm ẩn giấu sau vẻ ngoài lạnh lùng ấy luôn có sức sát thương cực lớn đối với cô.

Không từ chối, Hạ Vi nhanh chóng copy đoạn kết luận gửi qua khung chat.

Chỉ mười lăm phút sau, một tệp tài liệu được chỉnh sửa với những lời chú thích (comment) ngắn gọn, sắc bén và cực kỳ chuẩn xác được gửi ngược lại. Từng lỗi ngữ pháp, từng cách dùng từ chưa tự nhiên đều được chỉ ra rõ ràng.

[Lâm Minh Phong: Phần này em dùng từ "Consequently" sẽ chuẩn xác hơn là "Therefore" vì nó mang tính nhân quả trực tiếp. Sửa lại đi rồi đi ngủ.]

Hạ Vi nhìn màn hình, lúm đồng tiền bên má phải tự động lõm xuống. Cảm giác ấm áp lan tỏa từ lồng ngực ra khắp cơ thể, xua tan hoàn toàn cái lạnh của những giọt mưa ngoài cửa sổ.

[Hạ Vi: Cảm ơn tiền bối nhiều lắm! Bài luận này mà được điểm cao chắc chắn phải ghi công anh đầu tiên.]

[Lâm Minh Phong: Lần sau còn thức khuya kiểu này nữa, anh sẽ báo cáo với huấn luyện viên Hoàng bên Nova cấm cửa không cho em đánh chính.]

[Hạ Vi: Ơ, anh bắt nạt em đấy à? Đồ tư bản độc ác!]

[Lâm Minh Phong: Ngủ đi, "Đồ tư bản" này chuẩn bị đi ngủ đây.]

Hạ Vi nhìn dòng tin nhắn cuối cùng, bật cười thành tiếng trong căn phòng im lặng. Cô nhanh chóng sửa lại bài theo đúng ý kiến của Phong, nộp lên hệ thống trường học, rồi tắt máy.

Khi đầu chạm xuống gối, Hạ Vi kéo chiếc chăn mỏng đắp lên người. Hương thơm bạc hà thoang thoảng đâu đây trong ký ức bỗng hiện về rõ mồn một.

Ranh giới giữa cô gái từng đứng dưới khán đài nhìn anh và nữ tuyển thủ đang đứng ngang hàng với anh giờ đây dường như đã bị mờ đi rất nhiều.

Cô nhận ra, tình cảm cô dành cho anh chưa bao giờ phai nhạt theo năm tháng. Nó chỉ chuyển hóa, lớn lên, và trở nên sâu sắc hơn cùng với sự trưởng thành của chính cô. Và quan trọng nhất, lần này, ánh mắt anh nhìn về phía cô không còn là sự lướt qua vô tình của một kẻ đứng trên cao, mà là sự dõi theo đầy trân trọng của một người đồng hành thực thụ.

💬 Bình luận (0)