Ngày nhập học cũng đã tới. Trần Quân cùng Thanh Lam sánh bước tiến vào cổng Học viện Tòa số 3. Trước mắt họ là một khu phức hợp khổng lồ, những tòa nhà cao tầng bằng thép kiên cố hòa lẫn với những khu huấn luyện công nghệ cao.
Tại đây, bất kể giai cấp hay xuất thân, mọi đứa trẻ 5 tuổi đều phải trải qua một năm học bổ túc bắt buộc. Đây là giai đoạn thanh lọc gắt gao nhất: 70% chương trình tập trung vào lý thuyết yêu thú, lịch sử cổ đại và cơ chế vận hành của năng lượng. Sau một năm, bài thi cuối kỳ sẽ quyết định số phận của chúng, phân loại học sinh vào các lớp từ A đến D. Lớp A là nơi quy tụ những cá nhân ưu tú nhất, nắm giữ cơ hội tiếp cận nguồn tài nguyên tốt nhất khi nghi thức thức tỉnh diễn ra vào năm 10 tuổi.
Thế giới này rộng lớn gấp vạn lần thế giới nhỏ bé mà Trần Quân kiếp trước từng biết. Nhân loại đã từng đứng bên bờ vực diệt vong khi lũ yêu thú tràn tới. Thời kỳ đó, vũ khí nóng hoàn toàn vô dụng trước lớp da dày và tốc độ của quái vật. Mọi thứ chỉ thay đổi khi một "phiến đá thần kỳ" được tìm thấy, cho phép con người thức tỉnh huyết mạch, sử dụng năng lực siêu nhiên để phản công. Thời điểm nhân loại giành lại một phần lãnh thổ, họ đã thiết lập lại lịch sử, bắt đầu một kỷ nguyên mới.
Giờ đây, nhân loại không còn chia rẽ sắc tộc, chỉ còn một cộng đồng duy nhất sống sót trong 9 tòa thành khổng lồ. Những bức tường thành bao quanh chúng được xây dựng bởi chính thân xác của "Khiên Thần" – vị cường giả đầu tiên của nhân loại. Ông đã hy sinh thân mình để dựng lên những pháo đài vững chãi nhất. Hàng năm, các cường giả cấp cao phải liên tục truyền sức mạnh vào tường thành để duy trì sự bền vững. Thứ bậc của 9 tòa thành cũng chính là ranh giới sống còn: Tòa số 9 là thành trì cuối cùng, nếu nó thất thủ, nhân loại sẽ chính thức chấm dứt. Riêng Tòa số 3 mà Trần Quân đang sống, nơi đây tập trung những cao thủ cấp 3 và 4 có thành chủ là cấp 5, một vị thế không hề nhỏ trong cục diện chung.
Với tư duy của một người trưởng thành nằm trong cơ thể trẻ nhỏ, Trần Quân tiếp thu kiến thức nhanh đến mức kinh ngạc. Trong khi đám trẻ khác còn đang cố hiểu thấu suy nghĩ những khái niệm cơ bản, hắn đã nghiền ngẫm những tài liệu chuyên sâu. Nhờ cuốn sổ tay bí mật nhặt được từ Tòa số 1 và sự chăm chỉ phi thường, Trần Quân dễ dàng vượt qua các kỳ thi sát hạch để tiến thẳng vào lớp A, theo sát cạnh hắn là Thanh Lam. Trần Quân thì cứ luôn lạnh lùng nhưng Thanh Lam thì khác từ khi quen được Trần Quân bảo vệ thì càng ngày càng ỷ lại vào hắn hơn
Trong trường, Trần Quân trở thành một hiện tượng. Các thầy cô nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ vì sự điềm tĩnh và thông thái vượt xa lứa tuổi, còn bạn bè thì ngưỡng mộ khả năng xuất chúng của hắn. Nhưng hắn không hề bị cuốn vào ánh hào quang đó. Trần Quân vẫn giữ sự khiêm nhường, luôn hỗ trợ bạn bè nhưng tuyệt đối kín tiếng về những gì mình thực sự đang làm.
Hắn nhớ mãi một dòng ghi chú trong cuốn sổ cổ: "Trau dồi tinh thần và rèn luyện cơ thể đến mức cực hạn trước khi thức tỉnh chính là chìa khóa mở ra tiềm năng vô tận." Hầu hết mọi người đều coi đó là lời nói suông và bỏ qua, nhưng Trần Quân thì khác. Hắn coi đó là chân lý sống còn. Từ nhỏ, hắn đã bắt đầu rèn luyện cơ thể, và giờ đây, khi đã vào được lớp A, cường độ luyện tập của hắn càng trở nên khắc nghiệt hơn gấp bội.
Mỗi đêm, khi cả học viện chìm trong giấc ngủ, Trần Quân lại âm thầm thực hiện các bài tập vận động, thiền định để kiểm soát tinh thần. Hắn ép cơ thể đến ngưỡng chịu đựng, đè nén cơn đau để rèn luyện ý chí. Trong căn phòng ký túc xá tĩnh lặng, Trần Quân không bao giờ cho phép mình buông lỏng. Không có máy móc hiện đại hay thuốc bổ trợ, hắn chỉ có sự kiên trì điên cuồng. Mỗi đêm, sau khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, hắn bắt đầu chuỗi hành xác của mình. Đầu tiên là hàng trăm cái chống đẩy bằng đầu ngón tay trên nền gạch lạnh lẽo cho đến khi các khớp tay sưng tấy và máu rỉ ra. Hắn không dừng lại, tiếp tục những bài tập giữ thăng bằng trên một chân trong hàng giờ đồng hồ, ép cơ bắp phải thích nghi với sự mệt mỏi cùng cực.
Cơn đau như những con sóng vỗ vào cơ thể hắn. Những sợi cơ bắp nhỏ bé của đứa trẻ 5 tuổi bị xé rách rồi lại tự phục hồi trong sự đau đớn, tạo nên một nền tảng thể chất cứng cáp đến phi lý. Nhưng rèn thân thể mới chỉ là bước khởi đầu. Phần quan trọng nhất là "thiền định tinh thần". Hắn ngồi xếp bằng, nhắm nghiền mắt, cố gắng tách biệt ý thức ra khỏi sự đau đớn của cơ thể. Trong hư vô, hắn hình dung mình đang đối mặt với những áp lực kinh khủng nhất, rèn giũa một tâm trí không bao giờ dao động. Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống sàn đều là sự đánh đổi cho một tương lai mà hắn sẽ đứng trên đỉnh cao. Hắn biết, trong một thế giới mà yêu thú có thể xé xác con người thành từng mảnh bất cứ lúc nào, thì sự mềm yếu chỉ là bản án tử hình. Hắn cần phải trở thành một cỗ máy chiến đấu, một sự tồn tại mà ngay cả bản năng dã thú cũng phải kiêng dè.
Hắn biết, ngày định mệnh năm 10 tuổi đang đến gần, và hắn sẽ không để bất cứ thứ gì ngăn cản con đường tiến tới đỉnh cao sức mạnh của mình.