🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Bất diệt trảm thiên môn

Ch.5: Oan báo tư thù

~18 phút đọc · 3592 từ · · ⚠️ Báo cáo

Không khí trong nhã gian trên lầu ba của Xuân Hoa Lâu vốn đang lượn lờ hương sen thanh tao và mùi linh thạch ngai ngái, bỗng chốc bị một luồng áp lực vương quyền bá đạo xé toạc. Nam tử mặc bạch kim bào ôm hai tuyệt sắc mỹ nhân đứng nơi bậu cửa, khóe môi nhếch lên một nụ cười châm biếm sâu cay. Khí vận hoàng gia cuồn cuộn tỏa ra từ người hắn, ép cho mấy bức mành lụa mỏng trong phòng cũng phải dạt sang hai bên. Kẻ vừa tới, không ai khác chính là đương kim Thái Tử của Thanh Điểu Quốc Đế Tiêu Dao. Và tiếng "Tam đệ" vừa thốt ra từ miệng hắn, đã trực tiếp vạch trần một thân phận khác, một bí mật mà rất ít người trong giới tu chân bình thường hay biết về vị Thánh Tử đương nhiệm của Thiên Đạo Tông đang ngồi kia. Đế Vô Cực, thế mà lại là Tam Hoàng Tử của hoàng thất Thanh Điểu Quốc!

Ngồi bên bàn trà, Cố Thanh Phong tay vẫn cầm chiếc nhẫn trữ đồ, đôi mắt lười biếng khẽ đảo một vòng giữa hai người. Hắn phe phẩy chiếc quạt ngọc, thu liễm toàn bộ khí tức, hoàn toàn nhập vai một gã thư sinh ốm yếu thích xem kịch vui.

Đế Vô Cực từ từ đặt chén trà bằng sứ thanh hoa xuống mặt bàn gỗ tử đàn. Không phát ra lấy một tiếng động nhỏ. Ngay trong khoảnh khắc mí mắt hắn khẽ chớp, sâu thẳm trong đôi đồng tử đen láy tựa vực sâu vô tận ấy, một tia sát ý cuồng bạo, đỏ rực và tanh tưởi vị máu bùng lên. Tia sát ý ấy sắc bén đến mức khiến nhiệt độ trong nhã gian đột ngột giảm xuống dưới điểm đóng băng. Thế nhưng, nó bùng lên nhanh như chớp giật, và cũng bị hắn đè nén, phong bế lại nhanh như chớp giật. Chỉ trong một cái chớp mắt, khuôn mặt tuấn mỹ tà dị của Đế Vô Cực lại khôi phục vẻ nghiêm nghị, thâm trầm, không vui không buồn quen thuộc. Hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt bình thản đón lấy cái nhìn khiêu khích của Thái Tử.

"Hoàng huynh, cũng lâu không gặp."

Giọng nói của Đế Vô Cực nhạt nhòa, không mặn không nhạt, tựa như một hồ nước đọng không có gió gợn. Bốn chữ chào hỏi bật ra khỏi môi, nhưng lại mang theo sức nặng của sự kiềm chế đến đáng sợ. Đế Tiêu Dao nghe vậy, nụ cười trên môi càng thêm sâu, nhưng đuôi mắt lại không giấu được một tia kiêng dè xen lẫn oán độc. Bàn tay đang ôm eo mỹ nhân của vị Thái Tử này trong vô thức siết chặt lại, vô tình chạm nhẹ vào phần eo bên hông phải của chính mình. Nơi đó, dưới lớp bạch kim bào sang trọng, có một vết sẹo dữ tợn hình rết kéo dài, là vết tích của một cơn ác mộng mà cả đời này Đế Tiêu Dao cũng không thể nào xóa nhòa. Cái chạm tay vô thức ấy của Đế Tiêu Dao không qua mắt được Cố Thanh Phong, và đương nhiên, càng không qua được ánh mắt sắc lẹm của Đế Vô Cực. Nhìn thấy động tác ấy, trong tâm trí của Đế Vô Cực, những thước phim ký ức của một thời kỳ tăm tối, tanh tưởi và ngột ngạt nhất trong cuộc đời hắn ùa về, cuồn cuộn như sóng triều.

Cung đình hoàng thất, nhìn từ bên ngoài là nơi vàng son lộng lẫy, ngọc ngà châu báu chất cao như núi, tú khí ngút trời. Nhưng chỉ những kẻ sinh ra và lớn lên trong bức tường thành đỏ quạch ấy mới hiểu: hoàng cung, thực chất là một cái hố sâu tẩm đầy kịch độc, là nấm mồ xa hoa nhất dùng để chôn vùi tình thân, nhân tính và máu lệ của những kẻ thua cuộc.

Đế Vô Cực sinh ra vào một đêm không trăng. Tương truyền, khi Tam Hoàng Tử cất tiếng khóc chào đời, bầu trời đêm trên hoàng thành Thanh Điểu Quốc đột ngột xuất hiện dị tượng. Chín đám mây đen kịt hình rồng cuộn xoắn vào nhau, che khuất toàn bộ tinh tú, và một luồng tử khí trầm mặc giáng thẳng xuống mái ngói lưu ly của tẩm cung. Dị tượng ấy không mang điềm lành của bậc chân long thiên tử, mà mang theo sự âm u, sát phạt của một tuyệt đại ma thần. Tính cách của Đế Vô Cực từ khi mới biết đi đã khác biệt hoàn toàn với những đứa trẻ hoàng gia khác. Hắn không khóc, không cười, không làm nũng. Đôi mắt của đứa trẻ ấy lúc nào cũng u tối, tĩnh lặng và sâu thẳm một sự âm trầm không đúng với lứa tuổi. Mẹ của hắn chỉ là một quý phi xuất thân hèn kém, may mắn được hoàng ân thị tẩm một đêm mà hoài thai. Trong chốn hậu cung nơi mẫu bằng tử quý, tử bằng mẫu quý, một người mẹ nhu nhược, không có gia tộc chống lưng lại sinh ra một đứa trẻ mang điềm "tử khí", số phận của hai mẹ con sớm đã được định đoạt.

Năm Đế Vô Cực lên ba tuổi. Quyền lực hậu cung nằm trọn trong tay Hoàng Hậu Giang Phi Yến, người xuất thân từ Ninh Thị, đệ nhất thế gia tu chân tại Thanh Điểu Quốc. Giang Hậu là mẫu thân của Đại Hoàng Tử Đế Tiêu Dao, người mang thiên phú siêu phàm và được chỉ định làm Thái Tử từ khi mới nằm nôi. Để dọn đường cho con trai mình, cũng như nhổ tận gốc mọi mối họa ngầm từ dị tượng năm xưa, Giang Phi Yến đã giật dây vu oan giá họa, phế truất mẫu thân của Đế Vô Cực, đày bà vào Lãnh Cung.

Không quá ba tháng sau, người mẹ ốm yếu ấy chết tức tưởi trên chiếc giường trúc mục nát vì một chén rượu độc ban thưởng từ Ninh Thị. Đêm hôm đó, Đế Vô Cực ba tuổi quỳ bên cạnh thi thể lạnh ngắt của mẫu thân. Đứa trẻ ấy không rơi một giọt nước mắt nào. Bàn tay nhỏ xíu của hắn nắm chặt lấy vạt áo thấm máu đen của mẹ, đôi mắt u ám chằm chằm nhìn vào khoảng không vô định. Không ai biết trong cái đầu nhỏ bé ấy đang nghĩ gì, nhưng từ đêm đó, cái tên Tam Hoàng Tử đã hoàn toàn bị lãng quên, trở thành một sự tồn tại thấp kém hơn cả lũ thái giám, cung nữ trong hoàng thành.

Đáng lý ra, một đứa trẻ mồ côi không thế lực như hắn sẽ nhanh chóng bị bức chết hoặc chết vì bạo bệnh theo mẹ mình. Thế nhưng, Đế Vô Cực đã sống, người giữ cho hắn mạng sống le lói giữa bầy sói đói ấy là Tôn Vô Thương. Tôn Vô Thương không chỉ là Thái Phó trên danh nghĩa của hoàng gia, dạy dỗ tu vi cho đương kim hoàng đế Đế Thiên Nguyên, mà thân phận thực sự của lão là Chấp Pháp Trưởng Lão của ngoại môn đệ nhất tông môn Thanh Điểu Quốc Thiên Đạo Tông. Trong một lần tình cờ dạo bước qua Lãnh Cung, Tôn Vô Thương đã nhìn thấy đứa trẻ năm tuổi Đế Vô Cực đang ngồi gặm một nửa chiếc màn thầu mốc meo dưới trời tuyết rơi. Điều khiến vị cường giả tu chân này chấn động không phải là hoàn cảnh thê lương, mà là ánh mắt của đứa trẻ. Đó là ánh mắt của một kẻ săn mồi kiên nhẫn nhất thế gian, một Đạo Tâm vô tình, lạnh lẽo, sinh ra để giẫm đạp lên thi thể vạn người mà bước lên đỉnh cao. Thiên phú trong cốt tủy của Đế Vô Cực, vượt xa xa cái danh thiên tài của Thái Tử Đế Tiêu Dao ngàn vạn lần. Vì lẽ đó Tôn Vô Thương đã ra mặt, lão trực tiếp tiến vào ngự thư phòng, đứng trước mặt đương kim hoàng đế Đế Thiên Nguyên, dùng thân phận Chấp Pháp Thiên Đạo Tông để hạ một đạo bảo chứng: "Đứa trẻ này, thiên bẩm dị bẩm, sát tính và đạo tâm hợp với thiên đạo luân hồi. Ta bảo vệ tính mạng nó. Để nó tự sinh tự diệt trong hoàng cung, chỉ cần không chết, năm nó mười ba tuổi, ta sẽ đích thân dẫn về Thiên Đạo Tông khảo thí."

Hoàng đế kiêng dè uy danh của Thiên Đạo Tông, không nhắm mắt làm ngơ, ngầm ra chỉ thị cấm kẻ nào lấy mạng Tam Hoàng Tử. Giang Hậu và Ninh Thị tuy căm phẫn, nhưng cũng không dám công khai đối đầu với một vị trưởng lão của thế lực siêu phàm đệ nhất quốc gia.

Thế nhưng, "không được giết" không có nghĩa là "không được h-ành hạ".

Từ năm ba tuổi đến năm mười hai tuổi, ròng rã chín năm trời, tuổi thơ của Đế Vô Cực là những chuỗi ngày đầm đìa bùn đất, máu và sự nhục nhã. Thiên phú của hắn càng bộc lộ sự đáng sợ khi tự mình hấp thu linh khí thiên địa mà không cần tài nguyên, thì sự ghen ghét của những kẻ xung quanh càng lớn. Đặc biệt là Thái Tử Đế Tiêu Dao. Đế Tiêu Dao lớn hơn Vô Cực hai tuổi, hắn là con trời, là vầng thái dương rực rỡ được bao bọc bởi gấm vóc lụa là, linh đan diệu dược. Sự tồn tại của một thằng nhãi rách rưới, mẹ là phế phi bị đày lãnh cung nhưng lại có tư chất làm lu mờ cả mình khiến Đế Tiêu Dao chướng mắt tột độ. Hắn thường xuyên dẫn theo đám thư đồng, thái giám võ bọc đánh đập Đế Vô Cực thừa sống thiếu chết. Chúng xô hắn xuống hồ băng giữa mùa đông, bắt hắn quỳ liếm thức ăn thừa của chó săn, dùng roi mây quất rách da thịt hắn. Thế nhưng, dù bị đánh đến gãy xương, hộc máu, Đế Vô Cực chưa bao giờ thốt ra một tiếng rên rỉ, càng tuyệt đối không bao giờ cúi đầu cầu xin. Hắn cứ lẳng lặng chịu đựng, dùng đôi mắt âm trầm như bão tố sắp ập đến khắc sâu từng gương mặt cợt nhả ấy vào trong góc tối nhất của linh hồn. Hắn tự nhủ với bản thân, chỉ cần chưa chết, thì vết thương hôm nay chính là lưỡi dao ngày mai.

Giữa vũng lầy tăm tối của chín năm địa ngục ấy, tia sáng duy nhất sưởi ấm trái tim vốn đã đóng băng của Đế Vô Cực, là Đế Thi Âm. Năm Đế Vô Cực chín tuổi, Hoa Phi một vị phi tần thất sủng từng là chị em kết nghĩa tốt nhất với mẫu thân hắn thuở còn sống đã hạ sinh Thập Tam Công Chúa, đặt tên là Đế Thi Âm. Hoa Phi là người duy nhất trong hoàng cung tàn khốc này không xa lánh Đế Vô Cực. Những đêm đông giá rét, bà thường lén giấu đám lính canh, mang cho hắn một bộ áo bông cũ kỹ hay một bát súp nóng. Khi Thi Âm ra đời, Đế Vô Cực lần đầu tiên được bế trên tay một sinh linh nhỏ bé, mềm mại và thơm mùi sữa. Đứa bé ấy ngây ngô dễ thương, đôi bàn tay nhỏ xíu, bụ bẫm của Thi Âm nắm chặt lấy ngón tay lạnh ngắt, đầy vết sẹo của hắn, nở một nụ cười hồn nhiên, trong vắt như sương mai.

Khoảnh khắc ấy, khối băng trong lòng Đế Vô Cực lần đầu tiên xuất hiện một vết nứt. Hắn tìm thấy lý do để duy trì một tia nhân tính cuối cùng. Hắn âm thầm thề với trời đất, cái sinh mệnh nhỏ bé, thuần khiết này là thứ duy nhất hắn muốn bảo vệ trong cái lồng giam tởm lợm mang tên hoàng cung. Đó cũng là lý do vì sao, nhiều năm về sau, Đế Vô Cực luôn giữ một sự dung túng và dịu dàng đến kỳ lạ đối với những bé gái ngây thơ, giống như cách hắn vừa đối xử với cô bé bán thảo dược ở góc phố Vân Hành.

Thời gian trôi qua, nụ cười của Thi Âm trở thành bóng râm duy nhất che chở cho tâm hồn mục nát của Đế Vô Cực. Cho đến một ngày mùa đông khắc nghiệt của năm hắn mười hai tuổi. Năm đó, Thi Âm tròn ba tuổi, hôm ấy, tuyết rơi dày đặc bao phủ toàn bộ Ngự Hoa Viên. Đế Vô Cực lén ra ngoài, cẩn thận nắn nót đẽo một con thỏ bằng gỗ đào để mang làm quà sinh thần cho muội muội. Khi hắn đến đình viện của Hoa Phi, cảnh tượng hiện ra trước mắt lập tức xé nát huyết quản của hắn.

Thái Tử Đế Tiêu Dao, khi đó mười bốn tuổi, mặc chiếc áo choàng lông cáo trắng muốt, đang đứng chống nạnh cười rạng rỡ. Xung quanh hắn là đám nô tài cậy thế chủ, đang thi nhau đá đổ bàn ghế, đập phá đồ đạc trong đình viện. Hoa Phi quỳ trên nền tuyết lạnh, khóc lóc cầu xin. Và ở giữa sân, bé gái ba tuổi Thi Âm đang sợ hãi khóc thét lên. Đế Tiêu Dao vốn không có thù oán gì với một đứa trẻ, nhưng hắn biết, đây là tử huyệt của kẻ mà hắn ghét nhất. Hắn muốn dùng sự đau đớn của con nhãi này để ép cái tên Tam Hoàng Tử ương ngạnh kia phải bò ra, phải quỳ rạp dưới chân hắn mà sủa như một con chó.

"Khóc cái gì mà khóc? Tiện chủng sinh ra tiện chủng, làm bẩn cả lỗ tai bản Thái Tử!" Đế Tiêu Dao cười gằn, nhấc chân lên.

"Dừng tay!!!" Tiếng gầm rú khàn đặc, nghẹn ngào như ác thú vang lên. Đế Vô Cực từ ngoài cổng lao vào như một mũi tên. Mắt hắn vằn lên những tia máu đỏ rực. Thế nhưng, hắn chỉ mới mười hai tuổi, tu vi mỏng manh chưa qua trường lớp làm sao chống lại được mười mấy tên thị vệ hoàng gia thân hình vạm vỡ?

Rầm! Bốp! Chỉ trong nháy mắt, đám thị vệ đã lao tới, quật ngã Đế Vô Cực xuống nền tuyết trắng. Chúng giẫm chân lên lưng hắn, đè nghiến khuôn mặt hắn xuống đám bùn tuyết bẩn thỉu. Hai cánh tay hắn bị bẻ ngoặt ra sau kêu răng rắc.

"A ha! Con chó rách cuối cùng cũng chui ra rồi sao?" Đế Tiêu Dao cười ha hả, đắc ý bước tới, dùng mũi giày đính ngọc bích đá mạnh vào mặt Đế Vô Cực, khiến miệng hắn trào máu. "Nhìn muội muội tốt của ngươi đi. Mày có giỏi thì đứng lên mà bảo vệ nó!"

Nói rồi, Đế Tiêu Dao quay ngoắt lại. Dưới ánh mắt tuyệt vọng, mở trừng trừng của Đế Vô Cực, vị Thái Tử mười bốn tuổi tung một cú đá mạnh vào vai đứa trẻ ba tuổi. Thân hình nhỏ bé của Thi Âm văng đi như một con búp bê đứt dây, đập mạnh vào thành giếng đá. Một vệt máu đỏ tươi trào ra từ trán con bé, nhuộm đỏ cả vạt áo bông màu hồng phấn. Tiếng khóc của Thi Âm bỗng chốc im bặt, con bé ngất lịm đi trên nền tuyết.

"Thi Âm... KHÔNG!!!"

Dây cung cuối cùng kiềm chế con ác ma bên trong Đế Vô Cực triệt để đứt đoạn. Không gian xung quanh Đế Vô Cực đột ngột biến dạng. Một cỗ khí tức hắc ám, cuồng bạo và khát máu đến cực điểm bùng nổ từ trong huyết mạch của đứa trẻ mười hai tuổi. Sức mạnh bạo phát bất ngờ ấy chấn bay bốn tên thị vệ cao to đang đè lên người hắn ra xa ba trượng, miệng hộc máu tươi. Đế Vô Cực vùng dậy, khóe môi hắn nứt toác, máu mũi chảy ròng ròng, nhưng đôi mắt hắn lúc này không còn tròng trắng, chỉ còn một màu đen kịt của tử vong. Bàn tay hắn vớ lấy một đoạn cành cây khô sắc nhọn vỡ ra từ chiếc bàn gỗ bị đập nát.

Không một tiếng hét, không một lời chửi rủa, hắn lao tới Đế Tiêu Dao với tốc độ của một dã thú. Sát ý ngút trời! Lần đầu tiên trong đời, Đế Tiêu Dao mười bốn tuổi cảm nhận được hơi thở của tử thần phả thẳng vào mặt. Vị Thái Tử kiêu ngạo sợ hãi đến mức hai chân nhũn ra, lùi lại phía sau, ngã phịch xuống đất. Phập! Đế Vô Cực đâm tới, mục tiêu của hắn là cổ họng, là trái tim của kẻ thù. Nhưng ngay khoảnh khắc sinh tử, một tên hộ vệ cao thủ trúc cơ kỳ của Thái Tử đã kịp thời lao ra, dùng đao gạt mạnh cành cây. Lực đẩy khiến hướng đâm chệch đi. Đoạn gỗ nhọn hoắt cắm ngập vào bên hông phải của Đế Tiêu Dao, rạch một đường dài sâu hoắm, máu tươi phun trào như suối, nhuộm đỏ cả bộ áo lông cáo trắng muốt.

"Aaaaa!!! Cứu ta! Giết nó! Giết con c-hó điên này đi!!!" Đế Tiêu Dao ôm eo lăn lộn trên nền tuyết, gào thét thê thảm.

Toàn bộ Ngự Hoa Viên rơi vào hỗn loạn cực điểm. Đám hạ nhân hoảng loạn gọi thái y, thị vệ rút gươm chĩa vòng quanh Đế Vô Cực. Hắn đứng đó, tay cầm cành cây đẫm máu, thở hổn hển, trong đôi mắt vẫn hừng hực sát ý không lùi nửa bước, sẵn sàng kéo tất cả cùng chết.

Sự việc kinh thiên động địa ấy kinh động đến toàn bộ cao tầng hoàng thất. Giang Hoàng Hậu nổi cơn lôi đình, mang theo thánh chỉ định trực tiếp xử lăng trì Đế Vô Cực ngay tại chỗ. Nhưng đúng lúc đó, Thái phó Tôn Vô Thương xuất quan. Bằng uy áp cường hãn của một vị trưởng lão Thiên Đạo Tông, lão mạnh mẽ đè bẹp sự phẫn nộ của hoàng thất, bảo vệ tính mạng cho Vô Cực. Lão hiểu rõ, hạt giống vô tình đại đạo trong người Vô Cực đã hoàn toàn thức tỉnh sau cơn tắm máu này, đây là báu vật mà Thiên Đạo Tông cần. Thế nhưng, Tôn Vô Thương chỉ có thể giữ mạng cho Đế Vô Cực. Lão không có tư cách, cũng không có hứng thú nhúng tay vào việc bảo vệ phàm nhân. Để xoa dịu cơn thịnh nộ của Ninh Thị, hoàng đế Đế Thiên Nguyên đã hạ lệnh: Đánh Đế Vô Cực năm mươi roi mây bọc muối, nhốt vào hàn lao. Hoa Phi và Thập Tam Công Chúa Đế Thi Âm mang tội cổ xúy Tam Hoàng Tử đâm trọng thương Thái Tử, bị tước bỏ mọi danh phận, đày vĩnh viễn vào Lãnh Cung sâu nhất, cấm không ai được tiếp tế.

Một năm sau cơn ác mộng ấy, Đế Vô Cực mười ba tuổi. Ngày rời khỏi hoàng thành theo Tôn Vô Thương bước lên con thuyền bay hướng về Thiên Đạo Tông, Đế Vô Cực khoác một tấm áo choàng xám mỏng manh, trên lưng vẫn rỉ máu từ những vết sẹo chưa lành. Hắn đứng trên boong thuyền, quay đầu nhìn lại bức tường thành đỏ ối che khuất bóng dáng Lãnh Cung tăm tối. Gương mặt thiếu niên không chút biểu cảm, nhưng bàn tay giấu trong tay áo siết chặt đến mức móng tay găm vào lòng bàn tay ứa máu. Hắn chưa đủ mạnh... Nhưng rồi một ngày hắn sẽ có thể đủ khả năng bảo vệ nhưng gì hắn quý trọng.

Bảy năm ròng rã trên Cửu Trùng Thiên Vân Sơn. Đế Vô Cực từ một đứa trẻ bị ruồng bỏ, giẫm lên vô số núi đao biển máu, nhẫn tâm diệt trừ mọi vật cản, dùng thiên phú kinh khủng của mình bứt phá mọi cảnh giới. Hắn bước lên vị trí Thánh Tử của đệ nhất tông môn, trên người vạn người, trở thành tồn tại khiến ngay cả hoàng đế Đế Thiên Nguyên nay cũng phải kiêng dè ba phần. Bảy năm nhẫn nhịn, nuôi một lưỡi đao trong lòng, và nay, hắn đã hai mươi tuổi, ngồi ở đây. Ký ức như những con sóng dữ tràn qua qua trong não hải chỉ mất chưa tới một cái chớp mắt. Tại nhã gian Xuân Hoa Lâu, ngón tay của Đế Tiêu Dao vẫn đang đặt hờ lên vết sẹo rết bên hông, ánh mắt kiêu ngạo mang theo sự oán độc thâm sâu chiếu thẳng vào Đế Vô Cực.

Đế Vô Cực khẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm, gương mặt hắn tĩnh lặng như mặt hồ nước sâu không đáy. Mọi sát ý cuồng nộ của đứa trẻ mười hai tuổi năm xưa giờ đây đã được rèn giũa, nhét sâu vào một cái bao kiếm vô hình, chỉ chờ ngày rút ra.​

💬 Bình luận (0)