🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Yên Vân Nữ Đế

Ch.10: Luyện Binh

~10 phút đọc · 1958 từ · · ⚠️ Báo cáo

Đơn vị nhỏ nhất là ngũ gồm mười binh sĩ do ngũ trưởng chỉ huy. Ba ngũ hợp thành một giáp ba mươi người dưới quyền giáp đầu, đơn vị này được cấp cờ hiệu riêng để nhận diện. Năm giáp tạo thành một đội một trăm năm mươi người do đô đầu chỉ huy. Mười đội hợp thành một doanh hơn một ngàn người dưới quyền chỉ huy sứ. Các doanh tập hợp lại thành quân. Nhiều quân hợp lại thành lộ quân với quân số từ vài vạn đến mấy chục vạn người, dưới sự thống lĩnh của đô thống chế hoặc đại tướng quân.

Việc đầu tiên của Kỳ Nhi chính là phải tổ chức huấn luyện lại đội hình đội ngũ một cách linh hoạt nhất. Nàng chia ba trăm binh sĩ ra thành hai đại đội và bắt đầu cho họ làm quen với kỷ luật sắt.

A Báo, hảo huynh đệ của nàng, một tên đao thuẫn thủ xuất sắc đã chém đầu gần mười tên Liêu cẩu, giờ cũng đã trở thành một tên Đô Đầu. Hắn y theo sự hướng dẫn của nàng mà bắt đầu hô.
“Bên trái, quay!”

A Báo có tiếng quát như chuông đồng. Ba trăm binh sĩ bắt đầu làm theo. Kết quả là cả hàng quân hoặc quay lưng lại, hoặc quay mặt lại với nhau, rồi cãi lộn “Ta quay mới đúng." “Ngươi mù à quay bên này cơ mà.”...ầm ĩ hết cả lên. Cuối cùng sau nửa ngày binh sỹ mới biết được phương hướng. Rồi thì có người khi quay đằng sau thì ngã lộn mèo, vịn vào người bên cạnh khiến cả đoàn quân ngã đổ lộn nhào, ai nhìn vô cũng phải ôm bụng cười.

Luyện tập đội hình xong thì giải lao, đám lính đang ngồi nghỉ ngơi thì lại có lệnh tập hợp khẩn cấp, và các ngũ trưởng thì kinh hoàng khi phát hiện đội của mình tự dưng dư ra mấy người, còn có hai tay ngũ trưởng khác thì khoanh tay bực bội khi thấy có mấy người lính đang đứng ngơ ngác giữa nơi đồng không, nhìn sang trái sang phải không biết nên chạy vào đội nào.

Lại tiếp tục luyện tập, lần này là tập sắp xếp theo đội hình, hình vuông, ba hàng dọc, bốn hàng ngang, tản ra, hợp lại. tiền đội biến thành hậu đội, hậu đội biến thành tiền đội. Cả đám lại tiếp tục bị hành ra cho ra bã. Nhiều tên bực mình quá nên nói nhỏ:

“Đang luyện tập cái quái gì thế không biết. Cái tên khốn này có biết luyện binh không vậy. Ra trận chỉ cần cầm gươm lao vào nhau là được rồi mà.”

“Các ngươi không được xầm xì to nhỏ. Nếu không chịu luyện tập thì đừng trách ta!”

Các ngũ trưởng như hổ như sói quát ầm ỹ làm cho những tân binh không phục kia im hết. Hung danh của Thanh diện ca ca ai mà không biết, các ngũ trưởng này sớm đều đã tôn kính như người nhà trời, Kỳ Nhi bắt đi về hướng Đông thì họ không dám đi về Hướng Tây.

Luyện tập thêm độ vài ngày, cuối cùng tất cả cũng đã thành thục. Một tên lão binh cũng vừa mới lên chức Đô Đầu tên là A Huấn, huynh đệ phủ Đại Danh của nàng nhịn không được mới hỏi:

“Lão đại à! Luyện mấy cái này phỏng có ích gì? Giống như đang diễn tuồng ấy. Cho bọn đệ luyện đâm thương hay chơi đấu vật với nhau e còn có ích hơn.”

Kỳ Nhi mỉm cười, đứng trên đài điểm binh, nàng ngẩng đầu nhìn nhìn đám mây trắng lững lờ nơi chân trời.

“La Mã không sinh ra trong ngày một ngày hai. Những thứ nhìn có vẻ kỳ cục này chính rèn luyện tính kỷ luật cho họ, là nền tảng cho tương lai. Một bách nhân đội luyện tập những trận pháp này có thể thu lại và dãn ra một cách dễ dàng. Đệ hãy nghĩ mà xem. Nếu cả ba mươi vạn con người đều có sức cơ động lớn, kỷ luật nghiêm minh, thì còn sợ gì bọn Liêu Cẩu.”

A Huấn chỉ hiểu được phân nửa, lại gãi đầu hỏi:
“La Mã là con gì vậy Lão Đại?”

“Ặc! Chuyện này…." Kỳ Nhi muốn nghẹn họng, liền chuyển qua chuyện khác.

“Sức mạnh ở quân đội nằm ở quân lệnh nghiêm minh. Ai sinh ra đã biết đánh trận? Không biết à, cứ đánh vài trận là biết.”

Nói xong, nàng ra lệnh các binh sĩ cầm lấy lấy các cây gậy gỗ cán dài cán ngắn thay cho các binh khí thiệt, giờ đã đến lúc thử nghiệm rồi.

Nàng lại mời thêm bốn trăm đao thuẫn thủ lẫn trường thương binh mượn từ các đội khác, tất cả đứng xếp hàng chỉnh tề như sắp chuẩn bị giao phong với các chiến binh của nàng

Nhìn về phía bên kia, các đao thuẫn binh đã bày xong trận. Họ lập ra cái gọi là bức tường lá chắn. Các binh sĩ đứng cạnh nhau và giữ những chiếc khiên của họ sao cho vành của chiếc khiên này sát với vành của chiếc khiên kia, hoặc thậm chí chồng chéo lên nhau, nhưng những chiếc khiên chồng chéo lên nhau sẽ không cho phép tạo ra một khoảng giao động đủ rộng để sử dụng các thanh đao. Đằng sau bức tường lá chắn, những chiến binh mang mang giáo dài tấn công vào đối phương qua vai của hàng phía trước của mình. Lớp đao thuẫn thủ ở đứng đằng trước chỉ có nhiệm vụ là xô đẩy đối thủ hoặc đỡ gạt những ngọn giáo của đối phương.

Khí thế vững chãi như thái sơn, khi tấn công sẽ uy lực như liệt hoả. Bốn trăm đao thuẫn thủ cũng đã lập bức tường lá chắn, nhìn thấy trận hình bên kia liền chột dạ.
Tiếng hô xung phong bắt đầu, hai đội quân bắt đầu đâm sầm vào nhau.

"Tiên sư cái thằng kia, cứ thò cái đầu lên, ông thì cho mày một đao bây giờ." một tên ngũ trưởng quát lên, bắt lính của mình phải giơ cao thuẫn che kín đầu.

“Đám hỗn đản các ngươi chưa ăn cơm à. Đẩy mạnh lên cho lão tử." Tiếng la hét vang trời, đây cứ thể như họ đang muốn chém giết nhau thật sự.

Các hàng ở phía trước bắt đầu xung đột với nhau, các chiến binh xô đẩy nhau, đâm đối phương bằng giáo và chém chặt nhau bằng đao gỗ cho đến khi một bên phá vỡ được bức tường lá chắn của bên kia.Trong quá trình của trận đánh có vẻ như là khoảng cách giữa các lá chắn được mở ra phần nào để những người lính có thể vung đao kiếm của họ để chiến đấu với nhau.

Đội hình của đối phương vẫn chưa thể lung lay.

Kỳ Nhi liền phất cờ lệnh, bức tường lá chắn bắt đầu biến đổi, đó là đội hình gồm cứ hai chiến binh tạo thành một điểm, ba chiến binh ở hàng thứ hai, năm chiến binh ở hàng thứ ba và như vậy là các chiến binh ở bên ngoài mang những chiếc khiên chồng chéo lên nhau và các trường thương binh ở bên trong sẽ đột phá qua bức tường của đối thủ.

Cách cơ động của rất phức tạp, hàng trăm chiến binh xoay xung quanh các vị trí, và các ngũ trưởng liên tục la hét khi họ cố gắng để duy trì trật tự. Vài trăm người lính phải thay đổi vị trí từ cột thành dòng, với mỗi đơn vị phải đóng ở vị trí mà nó được chỉ định, Việc này có thể lấy mất đi một khoảng thời gian, nhưng khi công việc hoàn thành, một quân đoàn được hợp nhất sẽ có sức chiến đấu to lớn.

Bốn trăm đao thuẫn thủ bên kia bắt đầu rối loạn. Tính toàn vẹn của một bức tường lá chắn đã bị phá hỏng, đây cũng là lúc họ dễ bị vỡ trận và bị hỗn loạn.Đây là thời điểm mà các vị ngũ trưởng cho thấy khả năng và cá tính của mình bằng cách tập hợp lại và tổ chức lại những chiến binh của mình và bắt đầu truy kích “quân địch.”

Mắt thấy các đao thuẫn thủ kia đã bị đánh bại và đang bị truy kích, Kỳ Nhi lại phất cờ ra lệnh thu binh.

Đô đầu A báo lập tức phát lệnh thu binh, được truyền ra rất nhanh tới các Ngũ Trưởng, họ liền lập tức kiềm chế lại đám sĩ tốt đang say máu, Trận hình đang tản mát liền dồn tụ lại như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Kỳ Nhi hài lòng mà cười thành tiếng, và ra lệnh ngừng cuộc thao diễn, đội hình này nhìn có vẻ kém cơ động nhưng thực ra rất linh hoạt, rất vững chãi trong hành tiến. Các binh sĩ đều đã thấm nhuần quân lệnh nên đều thu phát dễ dàng.

Kỳ Nhi liền quay sang Lục Triển Nguyên.
“Thế nào, chiến thuật này của đệ được chứ Lục ca?”

Lục Triển Nguyên nãy giờ nhìn biến hoá của trận hình mà không nói được lời nào, càng thấy bội phục người huynh đệ này.

“Đệ à. Đệ đúng là có tài luyện binh. Nhưng huynh vẫn thấy đội hình này còn thiếu gì đó. Nếu kết hợp với các cung nỏ thủ thì sẽ có lực sát thương lớn hơn.”

Kỳ Nhi mỉm cười:
“Đúng vậy đấy, nếu có các cung nỏ thủ sẽ được triển khai cả phía trước và phía sau các đội quân để khai thác những điểm yếu trong bức tường lá chắn của đối phương. Mà đây chưa phải là tất cả đâu, nếu có thêm các khinh binh trang bị dao nhọn và đao bén được triển khai ở hai bên cánh, cánh phải kiềm chế đối phương và cách trái sẽ tiêu diệt quân chủ lực, sau đó dùng toàn lực tấn công để kết thúc trận chiến. Đây sẽ là đội hình hoàn mỹ vô địch.”

Họ Lục chỉ lắc đầu.
“Không có gì là hoàn mỹ vô địch cả hiền đệ à.”

Kỳ Nhi gật đầu:
“Bày trận đánh nhau là chuyện thường của binh pháp, còn vận dụng ảo diệu là ở lòng mình.”

Đợt luyện binh này tạm gọi là thành công, Kỳ Nhi hạ lệnh cho các binh sĩ về nghỉ sớm, các binh sĩ này như vừa từ chiến thắng trở về, ngạo khí vẫn còn hừng hực, nhất thời đều hoan hô hưởng ứng, thanh thế kinh người.

Chỉ điều trong lòng Kỳ Nhi vẫn thấy tiếc nuối.
“Tiếc là chúng ta không thể tự chủ được binh khí. Nếu có trong tay những ngọn giáo thật dài, kiếm ngắn và chùy sắt phá giáp, khải giáp tinh xảo. Và đặc biệt là súng điểu thương nữa. Đội hình này sẽ là gần như lý tưởng kể cả tấn công hay phòng thủ.”

Kỳ Nhi không biết từ đằng xa, đã có một hán tử râu đẹp ngồi trên lưng ngựa, quan sát từ đầu đến cuối cuộc thao diễn kinh thiên động địa vừa rồi. Ông ta vuốt râu mỉm cười.

“Chà chà! Đệ thất doanh này đúng là nơi ngọa hổ tàng long. Không ngờ dưới trướng chúng ta có kỳ tài mà không hay biết.”

💬 Bình luận (0)