Giới thiệu
Một câu chuyện lấy cảm hứng về nhân vật Lư Tuấn Nghĩa trong bộ phim Tân Thủy Hử 2011.
Lưu ý: Bởi vì để phục vụ cho việc xây dựng tình tiết, nhân vật và bối cảnh có phần hơi khác với nguyên tác, xin mọi người lưu ý.
Nội dung: nữ cường, nữ cải nam trang. Xuyên không vào tiểu thuyết. Lấy bối cảnh cuối thời Bắc Tống, nơi hội tụ các nhân vật trong Thủy Hử truyện.
Nhân vật: Nữ chính Lư Linh Kỳ, các nhân vật trong Thủy Hử truyện, và các nhân vật lịch sử thời Bắc Tống.
Chương 1: Kết thúc và khởi đầu
Vùng đồng bằng bao quanh kinh đô Biện Lương năm nay có nhiều chuyện lạ, bụi cuốn mịt mù, máu dường như sắp nhuộm đỏ cả một vùng đất một thời phồn hoa.
Suốt hơn một trăm năm lập quốc, đây là lần đầu tiên kinh đô Đại Tống nhìn thấy cờ địch trên đường chân trời.
Ngay trong cảnh dầu sôi lửa bỏng đó, trong một chiếc lều trướng rộng lớn bằng vải bố. Ánh nắng từ giếng trời nơi trung tâm hắt xuống chiếc gương đồng sáng bóng, một nữ nhân đang ngồi yên, để mặc các tỳ nữ của mình chăm chút từng chi tiết nhỏ nhất.
Gương mặt nàng vẫn hiện lên mịn màng, tựa như tuổi xuân chưa từng phai. Một cô gái nhỏ nhắn đứng kế bên chậm rãi tán thêm phấn hồng lên môi, vén nhẹ một lọn tóc của nàng về đúng vị trí trên mái tóc được rẽ ngôi ngay ngắn. Từng bím tóc ở hai bên mai đang được các tỳ nữ chăm sóc chu đáo. Xong xuôi, nàng mới ngả người ngắm kỹ bóng dáng mình trong gương, đẹp tựa như một tân nương.
Vừa khi các tỳ nữ hoàn tất nghi thức trang điểm, các nữ binh đứng phía sau lập tức bước lên. Trước tiên, họ nhẹ nhàng cởi bỏ bộ xiêm y màu tím thẫm, thay vào đó là một bộ áo lụa trắng ngà, ôm sát cơ thể nàng, làm nổi bật đường cong dịu dàng. Hai nữ binh trong số đó tiến lên, tay nâng bộ giáp hoàng kim của chủ tử.
Dưới ánh nắng nhàn nhạt hắt qua giếng trời, bộ giáp lập tức hiển hiện thần uy. Lớp giáp được bọc bằng lụa quý nhuộm vàng rực rỡ. Thiết khôi với đỉnh chóp gắn chùm tơ vàng tua rua tung bay. Cả bộ giáp không chỉ là vũ khí hộ thân, mà còn là một tuyệt tác bằng thép đen bọc vàng.
Các nữ binh cẩn thận khoác giáp lên người nàng. Từng mảnh kim loại ôm sát cơ thể. Nàng có thể là một nữ đại soái, nhưng chính những hoa văn rồng vàng trên ngực, cùng chiếc mũ trụ mới thực sự làm lộ rõ thân phận của nàng, không phải một tân nương, không phải một nữ tướng, mà là Hoàng Đế của một triều đại.
Khi buộc xong dây đai giáp, nữ binh lớn tuổi nhất ngước nhìn nàng, ánh mắt thoáng ngưỡng mộ: “Bệ hạ, người đúng là một chiến thần.”
Nữ nhân đó mỉm cười, nụ cười đầy kiêu ngạo: “Nhưng lần này trẫm không chỉ ra trận, mà còn là để trả thù cho sự bất lực của phụ thân của trẫm. Phụng Tỷ, ngươi biết trẫm đã chờ giây phút này bao lâu rồi không?”
Lý Phụng Tỷ, đội trưởng đội nữ binh Ngự Doanh liền cúi đầu: “Bằng cả một đời người, thưa bệ hạ.”
“Vậy nên đã đến lúc rời bì thất đại trướng. Bọn người ngoài kia chờ đủ lâu rồi.” Nàng cười nói.
Chẳng bao lâu sau, cả đại trại đóng quân trên vùng đồng bằng Biện Lương trở nên sôi động với một nhịp điệu trầm thấp mà mạnh mẽ. Tiếng trống nện đều, xen lẫn tiếng bước chân của một đội thiết kỵ đang tiến bước giữa muôn vàn cờ hiệu phần phật trong gió. Và ở chính giữa đội hình, bộ giáp vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời, Yên Vân Nữ Đế tay đang cắp thương, uy nghi ngồi trên lưng con hồng mã yêu quý của mình. Lớp hoàng kim giáp phản chiếu ánh sáng chói lòa, khiến nàng tựa như một vì sao băng giữa biển người mênh mông.
Những binh sĩ Ngự doanh ùa ra khỏi lều, quỳ rạp xuống đất, nhiều người ngước nhìn mà choáng ngợp trước vẻ lộng lẫy của vị Nữ Đế. Nàng không nói một lời, chỉ từ từ giơ cao ngọn huyết thương của mình lên không trung. Ngọn thương với ngù tơ đỏ rực tung bay như một ngọn lửa, và ngay khoảnh khắc ấy, tiếng reo hò vỡ òa từ khắp ba quân, từ những hàng tiền quân đến hậu quân, từ phía tả dực đến hữu dực.
“Hỡi những binh sĩ của trẫm!” Nàng hét lớn, giọng lọt vào tai từng binh sĩ. “Bao cay đắng và nỗi nhọc nhằn của chúng ta sắp được đền đáp. Vì kinh thành của thằng nhãi Tống đế đã ở ngay trước mắt!”
Nàng liền chĩa mũi thương về phía tòa thành sừng sững trước mắt, tòa thành đang lặng lẽ nằm cô độc, dường như run rẩy bên bờ sông Biện Hà. Ánh mắt nàng sắc lẻm, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười đắc thắng.
Đến lúc này, toàn bộ quân đội đã tập hợp lại thành một khối thống nhất. Họ đồng loạt đứng lên mà reo hò như sấm dậy. Cả đại trại như bừng cháy trong khí thế hừng hực trước giờ xuất quân, và ở trung tâm của cơn lốc ấy, Yên Vân Nữ Đế vẫn ngồi vững như bàn thạch trên lưng ngựa, ngọn huyết thương chỉ thẳng về phía chân trời nơi kinh đô Biện Lương đang run sợ chờ đợi số phận của mình.
Trong tiếng hò reo, Nữ Đế bỗng nhiên lặng người đi. Tiếng trống, tiếng giáo mác va chạm… tất cả như bị một bức màn vô hình hút khỏi tai nàng. Nàng rơi vào cơn xuất thần.
Mắt nàng nhìn xa xăm về phía chân trời. Nàng dang tay ra, như muốn ôm trọn tám ngàn dặm khắp cõi sơn hà. Những đám mây trên cao di chuyển chậm rãi nặng trĩu, ánh nắng ban mai đè xuống đỉnh đầu những người lính.
Xa xa phía nam, tiếng sấm vang lên chậm rãi, rồi sấm sét cuồn cuộn, từng hồi từng hồi dội lại từ mặt đất khô cằn. Đó sấm sét của cơn bão chiến tranh, tiếng vó ngựa của ngàn vạn thiết kỵ Yên Vân đang dồn dập tiến về. Đó chính là cơn bão sấm sét đang làm rung chuyển cả vùng đồng bằng Biện Lương.
Đây chính là cơn bão mà nàng chờ đợi, cơn bão để một vương triều phải khuỵu gối.
Bỗng nhiên, đôi mắt sắc lạnh ấy thoáng một vẻ gì đó xa xôi mơ hồ. Nàng khẽ mấp máy môi, tự lẩm bẩm với chính mình, giọng nhỏ đến nỗi chỉ có con hồng mã dưới thân nghe thấy:
“Cha! Phải chi cha ở bên cạnh con lúc này thì hay biết mấy.”
Nàng cảm nhận luồng máu nóng cuồn cuộn trong lồng ngực, vừa háo hức vừa âm ỉ một nỗi đau dày vò.
“Có người nói con máu lạnh vô tình. Họ là kẻ địch của con, bằng hữu của con, còn có cả… nghĩa phụ, và cả phụ thân con nữa.”
Ngọn thương trong tay nàng hơi rung lên.
“Lắm kẻ đã chết trên tay con, vì chúng muốn cản con đường con đi.”
Rồi bỗng nhiên, đôi mắt nàng trở nên rắn như thép nguội, lạnh lẽo và chắc chắn:
“Lư Linh Kỳ con đây sẽ không tha thứ cho bất kỳ ai dám cản đường mình. Đã từ rất lâu rồi, cha nói con đang bước chân trên con đường sai lầm. Nhưng con không sai, mà cha đã sai. Bởi vì nếu con sai, thì làm sao mà giờ đây con đã có thể nắm ngàn vạn sinh mạng trong lòng bàn tay?”
Nàng lại dang tay ra lần nữa, lần này là dang rộng những ngón tay. Những ngón tay ấy khẽ khàng khép lại, từ từ, như muốn chộp lấy toàn bộ kinh thành Biện Kinh, bóp nát nó như một trái cây chín nẫu.
Một tiếng sấm nữa lại vang lên phía chân trời với ngàn vạn đầu ngựa nhấp nhô. Và nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để cơn bão tràn ngập lấy mình.
Ký ức chảy trôi phương nào, đưa nàng từ nơi kết thúc trở về nơi bắt đầu, khi nàng vẫn chỉ là một bé gái, chưa phải là một nữ ma đầu lừng danh khiến cả quỷ thần cũng phải tránh mặt.
***
Đây là nơi câu chuyện xảy ra vào thời Bắc Tống, tại Đại Danh phủ, tỉnh Hà Bắc.
Trong một trang viên của nhà họ Lư, một người đàn ông đang vung trường thương luyện tập võ nghệ. Thân cao chín thước, mắt sáng như sao, tướng mạo tựa thần, những đường thương dũng mãnh phát ra tiếng gió rít gai người.
Tay ông từ từ giơ cao trong không khí rồi đột nhiên quay rất nhanh khiến cho một tiểu cô nương đang nấp mái nhà rồi nhìn qua kẽ hở giữa những viên ngói chẳng nhìn thấy rõ tay ông nữa.
Lúc này, người nam tử đó chuyển sang tập một bài khác. Hai chân ông đứng thẳng, dang rộng, rồi một chân nhấc lên đá về phía trước. Cô bé cúi thấp xuống để nhìn cho rõ hơn. Nhưng một chân cô bé bị trượt trên tường. Cô bé cố bám vào một viên ngói, nhưng viên ngói cũng rơi tuột xuống và kết quả là ngã bịch xuống đất.
Nghe tiếng động lớn, người đàn ông đó giật mình, khi nhận ra là con gái mình bị ngã, ông hốt hoảng chạy đến: “Kỳ Nhi! Con có bị thương chỗ nào không?”
“Không, thưa cha!" tiểu cô nương tên Lư Linh Kỳ đó trả lời. “Con bị trượt chân trên mái ngói. Con không dám làm phiền cha nên mới nhìn lén cha luyện võ!”
Người đàn ông tên Lư Tuấn Nghĩa đó cao giọng hỏi:
“Con nói sao? Bị trượt chân trên mái nhà ư? Con tò mò muốn xem cha luyện võ chứ gì? Vậy tại sao lại phải trèo tường nguy hiểm như thế?”
“Thực ra….” Kỳ nhi ngại ngùng trước cha. “Con muốn xem cha luyện võ. Vì con muốn được luyện võ như cha.”
Mặc dù lúc đầu rất bực bội, nhưng nghe con gái yêu nói thế, lòng Lư Tuấn Nghĩa bỗng nhiên dịu lại. Ông cầm tay con gái dắt về phía một chiếc ghế đá và dịu dàng nói:
“Nha đầu, con lại không chịu theo nhũ mẫu học thêu thùa, lại trốn đến đây xem cha luyện võ, con thích học võ hơn thêu thùa sao?”
Lư Linh Kỳ lúc này lại cười:
“Oa, xem cha luyện võ con lại thấy thích hơn. Cha cha! Cha dạy con võ nghệ đi. Con cũng muốn được oai phong như cha! Để sau này cùng cha giết giặc sa trường.”
“Nha đầu ngốc này!”
Lư Tuấn Nghĩa cười vang rồi ẵm nàng lên:
“Là con gái thì không nên suốt ngày nói chuyện chém giết. Chuyện đánh giặc hãy để cha và các nam tử trong thiên hạ gánh vác. Thân là con gái của Lư viên ngoại này. Con chỉ cần lấy một tấm chồng tốt là đủ rồi.”
Kỳ nhi biết cha sẽ khéo từ chối, nàng liền lảng sang chuyện khác
"Cha! Có phải cha đã từng tham gia chiến tranh, từng chiến đấu nơi biên cương ư?”
Lư Tuấn Nghĩa hơi rùng mình trước những câu hỏi của con gái. Vì những câu hỏi này gợi lại những điều không hay. Nụ cười của ông chợt biến mất. Trong tâm trí ông bỗng chốc hiện lên hình ảnh một đàn ngựa hoang, cảnh thây chất đầy đồng máu tuôn đỏ nước.
Rồi ông lại nhìn đứa con gái của mình với nụ cười xinh xắn thì hơi bình tâm trở lại
“Chiến loạn là một thứ rất khủng khiếp, nha đầu ngốc ạ. Nó phá đi mọi thứ, phá đi sự bình yên và làm cho tâm hồn con người tối tăm u ám.”
“Điều đó con hiểu, thưa cha!" trong tâm trí của Kỳ nhi cũng hiện lên những hình ảnh khủng khiếp mà nàng đã chứng kiến, và đã từng tham gia.
Người cha hiện tại của nàng lại nói tiếp:
“Cha đã từng tham gia chiến loạn trong quân đội triều đình, từ trước khi con có mặt trên đời này. Cha đã từng tham gia chiến đấu chống bọn Khiết Đan và bọn giặc cỏ. Bọn người Khiết Đan rời khỏi vùng Mạc Bắc của chúng và tấn công vào biên giới Cửu Châu của ta. Cha là người may mắn vì còn sống sót, rất nhiều bằng hữu của cha đã vĩnh viễn nằm lại trên sa trường. Họ còn giỏi và dũng cảm hơn cha nhiều.”
Kỳ Nhi chăm chú nghe những lời cha nói và cảm thấy rất xúc động. Và nàng thầm nghĩ: “Dường như cảm xúc của mọi chiến binh dù một ngàn năm trước hay một ngàn năm sau đều giống nhau, tình yêu luôn nhẹ hơn tình chiến hữu.”
“Bây giờ không còn chiến loạn nữa phải không cha?" Kỳ Nhi lại hỏi.
Cha nàng lắc đầu:
“Không con ạ! Bây giờ con đang sống trong cảnh thái bình. Nhưng ai mà biết được. Có thể người Khiết Đan, rồi người Tây Hạ lại động binh thì sao? Rồi chưa kể đến bọn giặc cỏ, tặc khấu ẩn mình ở nơi sơn lâm. Thiên hạ này chưa bao giờ hoàn toàn trong cảnh thái bình.”
“Nếu vậy thì cha hãy dạy võ cho con đi! Con muốn được như cha, con muốn học cưỡi ngựa, bắn cung, và kể cả múa thương và đại đao giống cha nữa. Những gì cha biết, hãy truyền lại cho con. Nếu chiến tranh xảy đến, con có thể bảo vệ đất nước và cha.”
Cha nàng kiên quyết
“Không được, Kỳ Nhi! Nếu chiến tranh có xảy đến thì việc hộ quốc an dân cũng không phải là việc của nữ lưu!”
“Cha hãy dạy con đi!" Kỳ Nhi vẫn nài nỉ. “Con biết con chỉ là đứa con gái, nhưng mà…chí ít con cũng muốn giống như một nam tử. Để giúp cha san sẻ gánh nặng. Để giúp bù đắp cho cha một người con trai mà cha chưa từng có.”
Lư Tuấn Nghĩa không nói nên lời, dù Kỳ nhi mới 7 tuổi nhưng dường như từ lâu ông đã không coi con gái mình là một đứa trẻ. Con bé luôn chững chạc,đối đáp sắc sảo, lại ham học hỏi. Từ đôi mắt sáng như sao của ông, một chút xúc động trào dâng vì ông thấy được sự nghiêm túc trong lời nói của con gái mình, ông nâng nàng lên và hôn lên gò má:
“Kỳ nhi! Đáng tiếc con lại là con gái, nếu không ngày sau con nhất định sẽ được làm quan to."
Nàng gật đầu:
“Con nhất quyết không chịu thua một tên đàn ông nào cả. Cha! Con xin lỗi vì đã làm cha buồn.”
Lư viên ngoại lắc đầu không hiểu:
“Con gái ta luôn làm ta thấy mát lòng mát dạ. Sao lại nói là làm ta buồn.”
Nàng lí nhí nói, có chút tủi thân:
“Vì con biết cha luôn thất vọng vì…hổ phụ lại sinh ra khuyển nữ.”
Lư Viên Ngoại không nói gì, chỉ ôm lấy nàng mà khẽ thở dài.
Cái lúc có được tiểu nữ này thì không may người vợ đầu gối tay ấp qua đời. Lư viên ngoại khi đó đã đau khổ gần như không muốn sống nữa, nhưng rồi dần dần nguôi ngoai. Ông đã dành hết tình thương chăm sóc đứa con gái bé nhỏ của mình.
Lư Linh Kỳ, năm nay mới bảy tuổi, nàng và cha nàng rất có duyên phận.
Kỳ nhi từ lúc biết đi, chỉ thích chạy theo sau cha. Chưa kể nàng tỏ ra rất thông minh khác thường. Thay vì tụ tập cùng trẻ nhỏ trong ngõ chơi trò chơi con nít, thì Kỳ nhi chỉ ngồi trong thư phòng học chữ, lắm khi cho rằng con bé chỉ đang cố học đòi làm người lớn, Lư viên ngoại đâu ngờ đâu Kỳ nhi học chữ rất nhanh mà lại còn viết chữ rất đẹp, làm ông càng thêm kinh ngạc trước sự thông minh của nàng. Các bậc trưởng bối trong Lư gia cũng cảm thấy kỳ quái, nhưng cho rằng chỉ là do con giống cha nên không để ý lắm.
Thế nhưng bản thân là phụ thân, Lư Tuấn Nghĩa cũng phát hiện điều không ai chú ý, Lư Linh Kỳ rất mảnh mai, trong sáng nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô hình, không phải là tiểu cô nương ngây thơ mà rất giống người trưởng thành.
Và giờ đây khi Kỳ Nhi đòi học võ, yêu cầu này không làm ông thấy bất ngờ lắm.
“Được rồi con gái! Ta sẽ dạy con võ nghệ. Nhưng hãy nhớ rằng học võ là để bảo vệ bản thân, chứ không phải để đi đánh nhau đâu nhé.”
Kỳ nhi liền cười tươi như hoa
“Đương nhiên rồi cha.”
Lư Tuấn Nghĩa thực không dám tin nàng sẽ theo đuổi đến cùng việc học võ này. “Con bé sẽ nhanh chóng chán cái trò này thôi!" ông tin chắc như vậy.
Nhưng ông đã lầm to! Ngay từ những buổi đầu tiên, Kỳ nhi đã rất chú ý xem những bài tập của cha. Dần dần, cô bé nhớ rất rõ: vị trí chân, cử động của hai tay, tấn công, xông về phía trước và đánh vào kẻ thù. Những buổi tập của hai cha con vẫn diễn ra đều đặn. Kỳ nhi thử làm theo, cha nàng sửa lại những động tác còn sai hoặc chưa chuẩn. Dần dần, nàng học thuộc các bài tập của cha. Lư Tuấn Nghĩa dạy cho nàng tất cả những bài học của các ngón đòn và nàng làm lại rất tốt.
“Con đúng là có thiên phú học võ. Đúng thật là kỳ tài. Nhưng con không được đem những điều ta dạy đi ăn hiếp đám nhỏ ở ngõ Đồng Lư đấy nhé.”
Nàng cười tít mắt. Kỳ Nhi thông minh hơn người, dĩ nhiên không phải là do bẩm sinh.
“Kỳ Nhi, con sao vậy! mau tỉnh lại đi.”
Người nhũ mẫu đang ngồi bên giường đang lay gọi nàng dậy.
Kỳ Nhi nghe được tiếng gọi liền mơ màng tỉnh dậy,
“Nhũ mẫu! Con đang ở đâu!”
“Đương nhiên là ở trong phòng con rồi! Kỳ Nhi, con lại gặp ác mộng sao?” Người Nhũ Mẫu lo lắng hỏi.
Nàng mơ hồ không biết đây là mơ hay thực, chỉ thấy người nhũ mẫu đã chăm sóc nàng từ khi mẫu thân qua đời, đang ân cần lấy khăn tay lau mồ hôi trên trán nàng.
“Con không sao, nhũ mẫu đừng lo.”
“Con không sao thì tốt rồi. Mà ta nói này Kỳ Nhi, một đứa bé như con mà cứ bị nằm mộng hoài như vậy thật không ổn đâu. Hay để nhũ mẫu nói với lão gia tìm lang trung cho con!”
“Con không sao đâu, thật mà!”
“Ôi! Đứa trẻ khổ mệnh này!”
Người nhũ mẫu nhẹ nhàng xoa đầu nàng như đứa con gái yêu, bà dặn dò nàng thêm một lát rồi mới đi ra khỏi phòng.
Kỳ Nhi bước xuống khỏi giường, nàng thẫn thờ đi đến ngồi trước tấm gương ở trên bàn trang điểm. Nhìn khuôn mặt thiếu nữ non nớt của mình, nàng lau nhẹ mồ hôi trên trán.
Đây không phải là lần đầu tiên nàng nằm mộng về một cuộc chiến ở thời đại khác, một cuộc chiến ngoài sức tưởng tượng, nặng nề, triền miên.
Những thứ xuất hiện trong đó có chút lạ lẫm nhưng lại mang cho nàng cảm giác quen thuộc. Nàng từ những giấc mơ đó đã tìm lại được tâm tính trước đây.
Chỉ là tên thật của nàng, nàng đã quên mất rồi,
Nàng lại ngồi trong khuê phòng, lại nhìn lên gương đồng soi mặt thì đã thấy một cô bé đầu để búi tóc trái đào, khuôn mặt đáng yêu. Kỳ Nhi hít một hơi thật sâu, tự nói với mình
“Ngươi là Lư Linh Kỳ, là Lư Linh Kỳ. Hãy quên quá khứ đi. Lư Tuấn Nghĩa là cha của ngươi. Đây là gia đình mới của ngươi. Cố lên!”
Nàng đã biết hiện tại, nàng là đứa con gái duy nhất của người anh hùng Lư tuấn nghĩa.
Nàng lại thấy vui sướng vô cùng, vì ông trời cho nàng thêm cơ hội thứ hai. Nàng luôn khao khát tình phụ tử
Trong người nàng, dòng máu chiến binh đang chảy hừng hực.
Nàng đã biết đến kết cục bi thảm của Ngọc Kỳ Lân Lư Tuấn Nghĩa,
Nàng đã biết kết cục bi thảm của người cha nàng chưa từng có.
Nàng đã đi tới quyết định…kiếp này nàng sẽ sống chết vì ông ấy.
Cuộc sống cứ thế êm đềm trôi đi. Ngoài việc học tập, Kỳ Nhi vẫn phải đều đặn giúp nhũ mẫu trong việc dệt vải và thêu thùa. Đó là những việc mà theo Nhũ mẫu nói là người con gái nào cần phải làm thành thạo.
Thời gian trôi qua.
Thấm thoắt, Kỳ nhi đã đi tới thế giới cổ đại này được mười năm, thời tiết cũng chuyển dần từ xuân sang hè. dẫu Kỳ nhi đã hòa nhập với thế giới này, thấy đủ Lâm viên, giả sơn, lầu các, sân vườn, đường phố, thuyền hoa…nhưng rất nhiều lúc vẫn cảm thấy tẻ nhạt.
Có lẽ là trước kia nàng đã quen với nhịp sống vội vàng, bây giờ nếu không cùng cha luyện võ, tập xạ kỵ, học đánh cờ, thì Kỳ Nhi không có chuyện gì khác để làm khiến tay chân ngứa ngáy. Nàng đi dạo mỗi ngày ngắm nhìn nhân tình thế thái, nhìn phụ nữ và đàn ông thời cổ đại. Tản bộ chán chê thì ở trong khuê phòng, lấy giấy bút ra và ghi chép lại những kiến thức mà nàng còn nhớ được ở tiền kiếp.
“Kỳ Nhi! Con lại vẽ nhăng cuội gì trên giấy thế này?”
Lư Tuấn Nghĩa thỉnh thoảng lại rầy la nàng, dẫu rằng của cải trong nhà không thiếu thứ gì, giấy trắng cũng không đắt đỏ lắm, nhưng đối với quan niệm bấy giờ, giấy chính là vật linh thiêng chỉ dùng để ghi chữ thánh hiền, nên ông rất bực bội khi thấy con gái quá mức chuyên tâm cứ cúi đầu viết viết vẽ vẽ những thứ khó hiểu trên giấy.
“Những thứ này sau này sẽ làm thay đổi cả thiên hạ đấy cha ạ!” Nàng kín đáo cười bẽn lẽn.
Thỉnh thoảng cũng học đánh đàn, thêu thùa cùng với nhũ mẫu, trong đầu nghĩ ngợi những chuyện đâu đâu. Nghĩ nhiều nhất là việc nếu sau này cha nàng ra trận đánh quân Liêu, thì làm cách nào để nàng cải nam trang tòng quân, thật là đau đến vỡ đầu. Nếu nàng xin cha cho đi phiêu bạt giang hồ, kết giao bằng hữu, thì đúng là chuyện nực cười nhất thời đại, nữ nhân dẫu thế nào cũng không thể tùy tiện như nam nhân được.
Ngược lại với sự nhàn nhã của Kỳ nhi, cha nàng Lưu viên ngoại hiển nhiên là bề bộn công việc. Từ việc chăm lo cho Lư phủ, cho đến việc luyện quân, cha nàng lúc này dù chỉ là một viên tướng nhỏ của Đại danh phủ nên cũng không có thời gian mà ngơi nghỉ.
"Kỳ Nhi, con lại đâm mũi kim sai rồi kìa." Nhũ mẫu chỉ vào vòng thêu của nàng. Con mắt của đôi chim uyên ương trên miếng vải căng đã bị lệch sang một bên, khiến con chim như bị lé mắt trông rất buồn cười. Nàng chỉ cười chống chế: “Nó đang liếc nhìn con chim bên cạnh đấy ạ.”
Nhũ mẫu lắc đầu thở dài, lại rút chỉ ra để nàng thêu lại, Kỳ Nhi đâm kim lần nữa, lần này nàng phải tập trung cho qua buổi thêu thùa này, nàng chợt tự tưởng tượng cây kim mình đang cầm là một con dao găm.
Phập!
"Đúng rồi đấy." Nhũ mẫu kêu lên.
Nàng đang làm điều mà mình hay làm ở một cuộc đời khác, mũi dao của nàng, sắc bén và mảnh mai đến độ có thể tách được lớp da ra khỏi thịt.
Mũi kim trổ lên lớp vải căng.
Sụt!
Và mũi dao của nàng đang bắt đầu lột, con chim uyên ương bỗng trở thành một mảng xác thịt phơi bày gân cơ.
Nàng tiếp tục đâm mũi kim xuống một cách xuất thần, với nụ cười nở trên môi.
====
Giải thích thêm về bối cảnh cho ai chưa xem phim:
Lư Tuấn Nghĩa là một nhân vật hư cấu trong tác phẩm Thủy Hử, ngoại hiệu là Ngọc Kỳ Lân. Nhân vật này vốn bị "thổi phồng" quá mức trong Thủy Hử. Vốn dĩ là một đại gia, thương bổng vô song, cuộc sống đầy đủ, vì kiêu ngạo nên bị Ngô Dụng dùng kế, cuối cùng nhà nát cửa tan, rơi vào con đường làm giặc cỏ, nói chung ko đặc biệt gì lắm.
Thế nhưng trong bộ phim Tân Thủy Hử 2011, nhân vật này đã được xây dựng lại một cách rõ nét hơn, trung nghĩa hơn, và anh hùng hơn, cụ thể là:Năm đó triều đình sai Đồng Quán mang quân đi đánh nước Liêu. Dưới trướng Đồng Quán có Lư Tuấn Nghĩa lúc này chỉ là một hạ cấp tiên phong. Đồng Quán nhờ có ông mà đánh thắng quân Liêu biết bao trận, chiếm lại các châu huyện nằm trong tay nước Liêu. Khi đánh đến thành Đàn Châu, ông hiến kế nên cho ông dẫn quân bản bộ ra dụ địch, rồi toàn quân Đồng Quán sẽ xông ra đánh tan được quân Liêu. Đồng Quán ganh ghét tài của Lư Tuấn Nghĩa với lại nhiều lần lôi kéo ông về phe mình không được, nên giả ý chấp nhận kế hoạch của ông. Khi xung trận, quân của Lư Tuấn Nghĩa hăng hái đánh giặc, nhưng quân Đồng Quán không ra giúp như kế hoạch. Toàn quân của ông dần dần bị tiêu diệt sạch. Lư Tuấn Nghĩa dồn hết sức thoát trận, máu nhuộm chiến giáp, chạy về được nhưng quân đội bị chết sạch. Đồng Quán tống giam ông lại và tấu lên vua rằng Lư Tuấn Nghĩa tự ý xuất quân làm lỡ mất thời cơ của y. Ông bị đánh 50 quân trượng rồi cho giải giáp quy điền, ông chỉ có thể đấm ngực khóc thương cho các binh sĩ đã chết, đành trở về quê nhà Đại Danh Phủ - Hà Bắc để làm một viên ngoại nhàn rỗi, dẫu vẫn nuôi chí báo quốc.
Sau này, thủ lĩnh tạm quyền của Lương Sơn Bạc là Tống Giang nghe danh Tuấn Nghĩa và rất muốn thu nạp, bèn sai quân sư Ngô Dụng cải trang làm thầy tướng số tiếp cận, bí mật đề thơ phản lên nhà họ Lư. Ngô Dụng lại đánh thêm một bước hiểm độc nữa, hắn nhìn thấu được lòng dạ của một gã nô gia nhà họ Lư tên Lý Cố nên đã khích hắn phản chủ, khiến cho Lý Cố vu oan cho Lư Tuấn Nghĩa, rồi chiếm hết của cải và tư thông với Cổ Thị - người thiếp của Lư Tuấn Nghĩa. Họ Lư bị hạ ngục và bị đày ải khổ sở. Sau đó Tống Giang cho công thành, giải cứu Lư Tuấn Nghĩa và người nô bộc trung thành Yến Thanh, sau đó cả hai cùng nhau lên Lương Sơn thủy bạc vì chịu ơn Tống Giang. Dù lập nhiều công lớn như bắt Sử Văn Cung, phá thành Đông Xương, ông vẫn nhường Tống Giang làm trại chủ.
Sau khi được chiêu an và phong quan, ông giúp đánh thắng quân Liêu, dẹp loạn Vương Khánh, Điền Hổ, Phương Lạp, nhưng lại bị gian thần hạ độc bằng thủy ngân, lúc đi thuyền về, Lư Tuấn Nghĩa muốn đứng đầu mũi thuyền tiêu khiển, không ngờ thủy ngân đã chạy vào tuỷ, ông run chân đứng không vững, lại vì chếnh choáng hơi men nên sẩy chân rơi xuống sông Hoài ở chỗ nước sâu mà chết đuối.
Một người anh hùng có số phận lận đận và cái chết tức tưởi, và liệu nhân vật chính, Lư Linh Kỳ, cô con gái yêu thương ông hết mực liệu có thể giúp người cha cố chấp của mình thay đổi số mệnh được hay không? Hay nàng ta sẽ tự tạo ra số phận riêng cho chính mình.
Trong nội tâm nữ chính luôn tràn ngập mâu thuẫn, một mặt nàng luôn hết lòng giúp người cha cứng đầu của mình, người vì luôn không muốn chung đường với gian thần nên mang họa sát thân, đó là mục tiêu cuộc đời của nàng. Nhưng mặt khác, càng nỗ lực giúp đỡ cha, lý tưởng của nàng càng ngày càng xa vời hơn, lòng đau như cắt, nàng đã biết rằng nỗ lực cứu cha thoát khỏi nanh vuốt của gian thần là điều khó có thể thực hiện.
Lý tưởng của nàng là thực, hay là ảo?
Và nàng bỗng chốc nhận ra, một thời đại hoàn toàn do nàng nhào nhặn đã lặng lẽ bắt đầu!
Khi xem phim, tui đã rất thích nhân vật này, và ấp ủ câu chuyện này từ rất lâu, đó là lý do cho sự ra đời của tác phẩm này. Viết để thoã mãn sự sáng tạo của bản thân, để tạo ra một câu chuyện khác đúng chất riêng của mình, một câu truyện bi tráng để làm tan nát lòng người, hoặc là "Mua vui cũng được một vài trống canh". Enjoy 😚 !!!!