🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← VÔ NGÃ TRUY CẦU MỘNG

Ch.1: TIỂU TỬ THÚI

~4 phút đọc · 734 từ · · ⚠️ Báo cáo

Sống ở thôn Thanh Hà , thôn không lớn chỉ trăm hộ , nằm lọt giữa hai ngọn núi, trước mặt là một con sông quanh năm đục ngầu.Người trong thôn chủ yếu làm ruộng, quanh năm chẳng mấy khi gặp người ngoài. Đối với bọn họ, cuộc sống tuy nghèo nhưng cũng coi như yên ổn.
Ít nhất là trước khi có một tên tiểu tử thúi xuất hiện.
“Bắt lấy nó!”
Tiếng quát vang lên từ cuối thôn.
Một bóng người nhỏ con chạy bán sống bán chết trên con đường đất, chân trần giẫm lên những vũng bùn còn đọng lại sau trận mưa tối qua. Trên tay nó ôm chặt hai củ khoai còn dính đất, phía sau là một người đàn ông trung niên tay cầm cuốc, vừa đuổi vừa chửi.
“Thằng nhãi chết tiệt! Lại dám trộm khoai nhà ta!”
“Trộm có hai củ thôi mà!”
Đứa trẻ quay đầu hét lại.
“Có giỏi thì đứng lại!”
“Không đứng!”
“Đứng lại ta chỉ đánh ba cái!”
“Không tin!”
Người đàn ông tức đến mức suýt ném luôn cây cuốc trong tay.
Đứa trẻ chạy thêm một đoạn, thấy phía trước có một đống rơm cao liền lập tức chui vào. Người đàn ông đuổi đến nơi, nhìn quanh một hồi nhưng chẳng thấy bóng dáng nó đâu.
“Tiểu tử thúi!”
Ông ta nghiến răng chửi một câu rồi mới hậm hực quay về.
Một lúc sau, đống rơm khẽ động.
Một cái đầu nhỏ thò ra.
Đứa trẻ nhìn theo bóng người đã đi xa, xác nhận xung quanh không còn ai mới chậm rãi bò ra ngoài.
Nó tên Lâm Dã.
Mười hai tuổi.
Không cha, không mẹ.
Cũng chẳng có họ hàng nào muốn nhận nó về nuôi.
Từ nhỏ đến lớn, thứ nó giỏi nhất chính là chạy.
Chạy khỏi chó.
Chạy khỏi người lớn.
Chạy khỏi những trận đòn.
Và quan trọng nhất...
Chạy sau khi trộm đồ.
Lâm Dã phủi đống rơm trên đầu, ngồi xuống bên đường rồi nhìn hai củ khoai trong tay.
Một củ bị dập mất một góc.
Nó suy nghĩ một lúc, sau đó cắn luôn phần bị dập.
“Cũng được.”
Lâm Dã vừa ăn vừa đi về phía bờ sông.
Hôm nay xem như may mắn.
Hai củ khoai.
Nếu tiết kiệm một chút, có thể ăn được đến tối.
Còn ngày mai?
Ngày mai tính sau.
Đối với Lâm Dã, chuyện ngày mai luôn để ngày mai tính.
Cậu đi đến bờ sông, ngồi xổm xuống rửa mặt. Nước sông đục ngầu, soi chẳng rõ mặt người, nhưng Lâm Dã vẫn nhìn thấy được khuôn mặt gầy gò của mình.
Tóc rối.
Mặt lấm lem.
Áo quần vá chằng vá đụp.
Nhìn kiểu nào cũng giống một tiểu tử thúi.
“Tiểu tử thúi.”
Phía sau bỗng có tiếng gọi.
Lâm Dã quay đầu.
Một bà lão đang xách giỏ rau đứng cách đó không xa, nhìn cậu bằng ánh mắt vừa tức vừa bất đắc dĩ.
“Trưa nay có phải ngươi lại mò vào vườn nhà ta không?”
Lâm Dã lập tức lắc đầu.
“Không có.”
“Không có?”
“Không có.”
Bà lão nhìn cậu.
Lâm Dã nhìn bà.
Một lúc sau, bà lão mở giỏ, lấy ra hai củ khoai luộc ném cho cậu.
“Cầm lấy.”
Lâm Dã nhanh tay bắt được.
“...Cảm ơn bà.”
“Lần sau muốn ăn thì nói một tiếng.”
“Vâng.”
“Đừng có trộm.”
“Vâng.”
“Nghe chưa?”
“Nghe rồi.”
Bà lão quay người đi được vài bước, đột nhiên quay đầu lại.
“À đúng rồi.”
Lâm Dã ngẩng lên.
“Chiều nay nhà ta có mấy quả trứng mới nhặt. Nếu đói thì sang lấy.”
“...”
Lâm Dã nhìn bóng lưng bà lão, cúi đầu nhìn hai củ khoai trong tay.
Khóe miệng bất giác cong lên.
Nhưng rất nhanh lại trở về vẻ bình thường.
Cậu không thích người khác thương hại mình.
Cho nên ngày hôm sau...
Cậu vẫn sẽ trộm.
Dù sao tự mình lấy được vẫn tốt hơn được người khác cho.
Đó là cách Lâm Dã sống ở thôn Thanh Hà suốt mười hai năm.
Không có chí lớn.
Không có ước mơ.
Cũng chẳng nghĩ đến chuyện rời khỏi nơi này.
Chỉ cần hôm nay có cơm ăn.
Ngày mai không bị đánh.
Vậy là đủ.
Trước khi chuyện kia xảy ra...
Lâm Dã vẫn nghĩ như vậy.

💬 Bình luận (0)