# CHƯƠNG 7: BỨC TRANH TRẮNG VÀ VẾT RẠN ĐẦU TIÊN
Đỉnh Hàn Sương sáng nay tĩnh mịch đến lạ. Màn tuyết mỏng phủ lên những phiến đá, khiến con đường mòn dẫn từ điện thờ ra sân tập trắng xóa một màu tinh khiết.
Thẩm Niệm An bước đi chậm rãi. Đôi mắt hắn — thứ từng chứa đựng ánh sáng của lòng hiếu kỳ và khát vọng về thế giới – giờ đây trong vắt như một mặt hồ không gợn sóng. Hắn đi bên cạnh Khương Vãn Ninh, bước chân nhịp nhàng, an tĩnh. Hắn không còn tò mò nhìn chim chóc, không còn dừng lại ngắm những bông hoa tuyết, cũng không còn hỏi nàng về những điều kỳ lạ trên đời.
Hắn chỉ nhìn nàng. Ánh mắt hắn, dù nhìn vào đâu, cuối cùng cũng dừng lại ở gương mặt của Khương Vãn Ninh.
"Đệ thấy thế nào, Niệm An?" Khương Vãn Ninh nhẹ nhàng hỏi, tay nàng đan chặt vào tay hắn. Da thịt hắn mát lạnh, không còn sự nóng bỏng của một thiếu niên đầy sức sống như vài tháng trước.
"Rất yên tĩnh," Thẩm Niệm An đáp. Giọng hắn trầm, đều đều, thiếu đi những cung bậc cảm xúc thất thường của tuổi mười sáu. "Chỉ có tỷ, và đệ. Mọi thứ khác đều không quan trọng."
Khương Vãn Ninh mỉm cười. Nụ cười ấy nở rộ như hoa anh túc, xinh đẹp nhưng đầy độc tính. Nàng đã làm được. Nàng đã tẩy xóa sạch sẽ "Thẩm Niệm An" cũ. Người đang đứng trước mặt nàng bây giờ là một sản phẩm hoàn mỹ, một con búp bê mang hình hài con người, được nàng nhào nặn bằng tất cả sự ích kỷ và chiếm hữu.
Nhưng nàng cần nhiều hơn thế. Nàng cần sự trung thành tuyệt đối, sự trung thành phải được chứng minh bằng việc cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết với quá khứ.
"Hôm nay, có một vị khách từ đại điện xuống," Khương Vãn Ninh thản nhiên nói, như thể đang bàn về việc thời tiết. "Là Trần Cẩn, người từng rất thân thiết với đệ trước đây. Hắn nghe tin đệ bế quan lâu ngày, nên muốn tới thăm."
Thẩm Niệm An dừng bước. Cái tên "Trần Cẩn" vang lên trong đầu hắn, nhưng không tạo ra bất kỳ gợn sóng nào. Hắn không thấy vui, không thấy mong chờ, cũng chẳng thấy xa lạ. Với hắn, đó chỉ là một cái tên, một âm thanh vô nghĩa.
"Tỷ muốn đệ gặp hắn?" Hắn hỏi, nghiêng đầu nhìn nàng.
"Ta muốn đệ tự mình quyết định," Khương Vãn Ninh dịu dàng đáp. "Đệ là một kiếm giả. Kiếm giả chỉ nên có một lòng trung thành. Nếu đệ thấy hắn phiền phức, đệ có thể tự mình khiến hắn rời đi."
Nàng không cần hắn phải làm điều gì quá tàn khốc, nàng chỉ cần hắn chứng tỏ rằng, trong thế giới của hắn, ngoài nàng ra, không ai có quyền được bước chân vào.
Trần Cẩn đứng giữa sân tập, gương mặt đầy lo âu. Hắn đã đứng đây nửa canh giờ, nhìn chằm chằm vào màn sương mù bao phủ đỉnh Hàn Sương. Khi bóng dáng hai người xuất hiện, hắn mừng rỡ chạy lại, nhưng rồi khựng lại ngay lập tức.
Khương Vãn Ninh vẫn như xưa, cao ngạo và lạnh lùng. Nhưng Thẩm Niệm An...
Trần Cẩn ngỡ ngàng. Thẩm Niệm An của ngày trước, dù có nghiêm túc đến đâu, trong đôi mắt vẫn có sự hoạt bát của một thiếu niên. Còn người đang đứng trước mặt hắn lúc này, toàn thân toát ra một luồng khí tức âm u, sắc bén như một thanh kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ, khiến người đối diện cảm thấy lạnh sống lưng.
"Niệm An... đệ không sao chứ?" Trần Cẩn run rẩy hỏi. "Đệ trông... trông rất khác. Sư tỷ, đã có chuyện gì xảy ra với đệ ấy vậy?"
Thẩm Niệm An nhìn hắn. Đôi mắt ấy không hề có sự nhận ra. Không có tình bạn, không có kỷ niệm, cũng chẳng có chút ấm áp nào. Hắn nhìn Trần Cẩn như nhìn một gốc cây, một hòn đá, hoặc đơn giản là một vật thể vô tri cần phải bị loại bỏ vì chắn đường.
"Ngươi là ai?" Thẩm Niệm An hỏi. Giọng nói lạnh băng, không chút dao động.
Trần Cẩn sững sờ: "Ta... ta là Trần Cẩn đây! Chúng ta từng cùng nhau luyện kiếm, từng trốn xuống núi ăn vụng, đệ quên rồi sao? Niệm An, đệ bị làm sao vậy? Có phải Khương sư tỷ đã... đã làm gì đệ không?"
Trần Cẩn bước tới, định đưa tay chạm vào vai Thẩm Niệm An, muốn đánh thức người huynh đệ của mình.
Vút!
Một luồng kình phong sắc bén xé toạc không khí.
Thẩm Niệm An không hề chớp mắt. Hắn vung tay, ngón tay chụm lại thành kiếm chỉ, điểm một đường cực nhanh vào đan điền của Trần Cẩn.
"Á!"
Trần Cẩn đau đớn lùi lại, cơ thể hắn run lên bần bật. Luồng linh lực lạnh lẽo từ đầu ngón tay của Thẩm Niệm An đã xuyên thẳng vào đan điền, phá hủy toàn bộ căn cơ tu hành mà Trần Cẩn đã dày công gây dựng bấy lâu. Hắn ngã quỵ xuống đất, hơi thở trở nên khó nhọc, khuôn mặt tái mét vì đau đớn tột cùng.
Trần Cẩn ôm bụng, kinh hoàng nhìn Thẩm Niệm An: "Niệm An! Đệ... đệ điên rồi sao? Đệ vừa... vừa phế bỏ tu vi của ta?"
Thẩm Niệm An không trả lời. Hắn quay đầu nhìn Khương Vãn Ninh, như muốn hỏi xem mình làm vậy có đúng không.
Khương Vãn Ninh mỉm cười, nàng bước tới, đặt tay lên vai Thẩm Niệm An, vuốt ve hắn như một lời khen ngợi. "Đúng rồi, Niệm An. Kẻ nào làm phiền chúng ta, kẻ đó chính là kẻ thù. Kiếm giả không cần phải nương tay với kẻ thù."
Trần Cẩn bàng hoàng, nước mắt trào ra, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì nỗi đau bị phản bội từ người mà hắn tin tưởng nhất: "Khương Vãn Ninh! Ngươi... ngươi đã biến đệ ấy thành cái gì thế này? Ngươi là quỷ dữ! Ngươi đang phá hủy một thiên tài!"
"Thiên tài?" Khương Vãn Ninh cười, một tiếng cười giòn tan nhưng lạnh thấu xương. "Thiên tài thì sao chứ? Hắn chỉ cần là người của ta thôi. Còn ngươi... ngươi đã phạm lỗi rồi. Ngươi làm hắn sợ."
Nàng ra hiệu cho Thẩm Niệm An.
Chỉ một cái gật đầu nhỏ. Không cần một lời giải thích.
Thẩm Niệm An rút thanh kiếm bên hông ra. Lưỡi kiếm tỏa ra ánh sáng tím nhạt – màu của ma khí. Hắn lạnh lùng nhìn Trần Cẩn đang thoi thóp dưới đất.
"Ngươi quá ồn ào."
Hắn không xuống tay tàn độc, mà chỉ tung một nhát kiếm nhẹ nhàng, đánh bay Trần Cẩn ra khỏi phạm vi đại trận, khiến hắn rơi xuống vách núi phía dưới. Tuy không lấy đi tính mạng, nhưng với một kẻ đã bị phế bỏ căn cơ như Trần Cẩn, việc bị ném ra khỏi đại trận giữa mùa đông giá rét này, chẳng khác nào một sự trừng phạt tàn khốc nhất.
Trần Cẩn rơi xuống, tiếng kêu cứu vang vọng trong không trung rồi lịm dần vào màn sương.
Thẩm Niệm An đứng đó, nhìn xuống vực thẳm. Hắn không thấy hối hận. Hắn không thấy sợ hãi. Hắn chỉ cảm thấy... trống rỗng.
Và rồi, sự trống rỗng đó được lấp đầy bởi một vòng tay ấm áp.
Khương Vãn Ninh ôm lấy hắn từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ hắn. Nàng hít hà mùi hương của sự trung thành tuyệt đối, mùi hương của việc hắn đã chính thức cắt đứt mọi sợi dây liên kết với quá khứ.
"Làm tốt lắm, Niệm An." Nàng thì thầm, giọng nói run lên vì phấn khích. "Từ nay về sau, trên đời này chỉ còn mình ta là người thân của đệ thôi."
Thẩm Niệm An buông thanh kiếm xuống. Thanh kiếm va chạm với mặt đất tạo nên tiếng leng keng khô khốc. Hắn quay lại, nhìn nàng, đôi mắt trống rỗng dần trở nên dịu dàng hơn, một sự dịu dàng chỉ dành riêng cho nàng.
"Đệ nghe lời tỷ." Hắn đáp, đơn giản như hơi thở.
Cả buổi chiều hôm đó, Khương Vãn Ninh đích thân chăm sóc hắn, đưa hắn vào phòng, nhẹ nhàng xoa bóp những vết bầm nhỏ trên tay hắn. Nàng làm mọi thứ với một sự tận tụy đến mức điên rồ.
Nàng nhìn hắn ngủ trên giường, nhìn gương mặt trẻ trung vẫn còn vương chút hoang mang không rõ từ đâu tới. Nàng biết, vết thương tâm lý của hắn – nếu còn sót lại – cũng sẽ sớm bị sự lặp lại của ma đạo này xóa sạch.
"Đừng sợ," nàng thì thầm bên tai hắn khi hắn đang chìm vào giấc ngủ. "Đệ đã đoạn tuyệt với quá khứ rồi. Đệ đã nhuốm vào vòng xoáy này rồi. Đệ không còn đường lui nữa đâu. Thiên hạ này sẽ coi đệ là kẻ thù, tông môn sẽ truy sát đệ. Và lúc đó... đệ chỉ còn cách dựa vào ta, sống dưới sự bảo vệ của ta."
Đây chính là kế hoạch của nàng. Nàng không chỉ xóa ký ức của hắn, nàng còn chủ động tạo ra những rạn nứt, những sợi dây liên kết đẫm buồn để ràng buộc hắn vào cuộc đời mình. Một khi hắn đã trở thành kẻ cô độc, hắn sẽ vĩnh viễn không thể quay lại làm một đệ tử chính phái ngây thơ được nữa.
Nàng đứng dậy, đi ra cửa sổ. Bóng tối đã bao trùm lấy đỉnh Hàn Sương.
Nàng nhìn xuống sân tập, nơi vết máu của Trần Cẩn đã bị tuyết phủ lấp. Một nụ cười hài lòng hiện lên trên môi nàng.
"Một đứa đã xong."
Nàng biết, vẫn còn những kẻ khác. Đại sư huynh, các sư muội, những kẻ luôn nghi ngờ nàng. Chúng sẽ đến, từng đứa một. Và nàng sẽ dùng chính bàn tay của Thẩm Niệm An để khiến chúng phải rời xa.
Nàng sẽ biến hắn thành một con dao sắc bén nhất. Một con dao chỉ biết phục tùng chủ nhân, một con dao sẽ cắt đứt mọi mối quan hệ của hắn với nhân thế, cho đến khi hắn hoàn toàn cô độc.
Khi đó, hắn sẽ chỉ còn biết nhìn vào nàng, chỉ biết nghe lời nàng, và yêu nàng bằng tất cả sự mù quáng mà nàng đã cấy vào tâm trí hắn.
"Tất cả đều vì đệ, Niệm An."
Nàng lẩm bẩm, bóng tối nuốt chửng gương mặt nàng, chỉ còn lại đôi mắt lấp lánh sự cuồng loạn.
"Vì chỉ khi đệ không còn nơi nào để đi, đệ mới thực sự thuộc về ta."
Đêm nay, gió thổi mạnh hơn, như tiếng gào thét của những linh hồn oán hận. Nhưng trong căn phòng gỗ, sự yên tĩnh đến đáng sợ. Thẩm Niệm An vẫn ngủ say, những giấc mơ của hắn đã bị nàng kiểm soát hoàn toàn. Hắn không còn nhớ về Trần Cẩn, không còn nhớ về những lời thề nguyền.
Hắn chỉ thấy một hình bóng duy nhất: Khương Vãn Ninh.
Nàng là tất cả những gì hắn có.
Và đó, chính là địa ngục ngọt ngào nhất mà nàng dành tặng cho hắn.