🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.4: Cuộc chạm trán đầu tiên

~6 phút đọc · 1081 từ · ⚠️ Báo cáo

Tiếng lá phong xào xạc trong đêm như hòa cùng nhịp thở trầm lặng của ông lão. Những đứa trẻ xích lại gần nhau hơn, hơi ấm từ đống lửa bập bùng dường như không đủ để xua đi cái lạnh lẽo của bầu không khí chiến tranh vừa được gợi mở. Ông lão thong thả đưa tay vuốt những sợi tóc bạc bên thái dương, ánh mắt nhìn sâu vào khoảng không vô định trước khi cất giọng kể tiếp.

"Khi lời tuyên chiến tâm linh của Bạch Phong vang lên vang vọng trong não bộ của từng người lính tại Vành Đai Cơ Khí, một sự im lặng đáng sợ bao trùm lên toàn bộ công trường. Người ta chưa từng nghĩ một con thú lại có thể trò chuyện, càng không thể tin nó lại mang một uy áp nặng nề đến thế. Nhưng ở đó, có hai con người với hai tâm thế hoàn toàn khác nhau cùng đối diện với tiếng hú ấy: Tướng Vance và đứa con trai mười hai tuổi của ông – Arthur Vance."

Trên đài quan sát của Pháo đài bay Titan, làn gió mang theo bụi lưu huỳnh và linh khí tím nhạt thổi tung mái tóc của cậu bé Arthur. Khác với những đứa trẻ được nuôi dưỡng hoàn toàn trong các phòng kính vô trùng của Vòm Gaia, Arthur thường xuyên bị cha mình ép buộc phải đi theo các chuyến viễn chinh. Tướng Vance muốn con trai mình phải sớm thích nghi với sự tàn khốc của thế giới bên ngoài, phải hiểu rằng để có được sự bình yên bên trong cái vòm kính kia, máu đã phải đổ xuống như thế nào.

Nhưng Arthur lại có một đôi mắt hoàn toàn khác với cha mình. Cậu không nhìn thế giới bằng lăng kính của những mục tiêu quân sự hay những con số tối ưu hóa của Archon. Cậu nhìn thấy nỗi đau.

"Cha ơi," Arthur khẽ giật gấu áo của Tướng Vance, giọng cậu run rẩy nhưng kiên định. "Con vật đó... nó không muốn giết chúng ta. Nó đang khóc. Con cảm nhận được, nó đang đau đớn vì cái hố kia đang làm đau mặt đất."

Tướng Vance không nhìn con trai. Đôi mắt xám của ông vẫn găm chặt vào bìa rừng Đại Ngàn Cổ, nơi những bóng đen khổng lồ của tộc Sói đang thấp thoáng ẩn hiện dưới ánh trăng. Ông đặt bàn tay hộ vệ bọc thép nặng nề lên vai Arthur, giọng nói lạnh lùng như băng đá:

"Arthur, con phải học cách phân biệt giữa cảm xúc và sinh tồn. Thiên nhiên không có nước mắt, nó chỉ có móng vuốt. Nếu ngày hôm nay chúng ta dừng mũi khoan này lại, năng lượng của Vòm Gaia sẽ cạn kiệt trong vòng sáu mươi ngày. Hàng triệu đứa trẻ bằng tuổi con trong thành phố sẽ chết vì đói và cái lạnh. Muốn làm chủ nhân, con phải học cách dẫm lên nỗi sợ hãi của kẻ khác."

Đúng lúc đó, hệ thống cảnh báo điện tử của Archon vang lên dồn dập trong tai nghe của Vance: "Cảnh báo. Tốc độ di chuyển của mục tiêu sinh học đạt 120 km/h. Chúng đang vượt qua sông biên giới. Tổng số lượng: 1.400 cá thể. Khuyến nghị: Khai hỏa hàng rào phòng thủ laser số 4."

"Khai hỏa!" Tướng Vance ra lệnh không một chút do dự. Từ các tháp phòng thủ ven sông, những luồng ánh sáng laser màu đỏ rực xé toạc màn đêm, quét thẳng vào dòng sông đang cuộn sóng. Nước sông bốc hơi nghi ngút, tiếng nổ chát chúa vang lên. Nhiều con sói đi đầu bị luồng sáng xuyên qua, ngã gục xuống dòng nước đen. Nhưng tộc Sói dưới sự dẫn dắt của Bạch Phong giờ đây không còn là những con thú hoang dã hoảng loạn trước lửa đạn. Chúng di chuyển theo chiến thuật, lợi dụng những rặng đá ngầm và các gốc cây cổ thụ bị đốn hạ để né tránh làn đạn.

Và rồi, từ giữa làn khói đạn mù mịt, một bóng bạc khổng lồ lao vút lên không trung. Bạch Phong đáp xuống ngay trên mặt boong của một tháp phòng thủ. Chỉ với một cú tát bằng chiếc móng vuốt dài như lưỡi kiếm, toàn bộ cấu trúc thép dày của tháp phòng thủ bị vặn vẹo, nổ tung trong ánh lửa xanh.

Sự xuất hiện của Lang Vương khiến hàng ngũ lính canh phòng tuyến hoảng loạn. Súng đạn thông thường không thể xuyên qua lớp lông được cường hóa bởi linh khí của nó. Bạch Phong gầm lên, sóng âm từ tiếng gầm của nó mạnh đến mức hất văng những chiếc xe bọc thép hạng nặng xung quanh. Nó đang tiến thẳng về phía công trường, nơi mũi khoan "Kẻ Xé Toạc Đất Mẹ" vẫn đang điên cuồng cắm sâu vào lòng đất.

"Để ta," Tướng Vance gằn giọng. Ông không cần đến pháo laser của Titan. Ông kích hoạt bộ giáp ngoại cốt cách (exoskeleton) tối tân nhất của mình, rút ra thanh kiếm năng lượng rực sáng dòng điện plasma và lao thẳng xuống chiến trường từ độ cao năm mươi mét.

Cuộc chạm trán giữa vị tướng lĩnh mạnh nhất của loài người và vị vua đầu tiên của tộc Yêu thú diễn ra như một vụ nổ thiên thạch. Thanh kiếm plasma của Vance chém trúng vào móng vuốt của Bạch Phong, tạo ra những tia lử điện bắn tung tóe xé rách cả màn đêm. Một bên là sức mạnh của công nghệ cơ khí đỉnh cao, một bên là sức mạnh nguyên thủy được thức tỉnh của đại ngàn.

Vance bị đẩy lùi năm bước, mặt đất dưới chân ông nứt toác. Bạch Phong cũng bị dòng điện thiêu rụi một mảng lông bên vai, máu đỏ tươi thấm ra. Đôi bên gườm gườm nhìn nhau, giữa ranh giới của sự hủy diệt và sinh tồn.

Ở trên cao, từ đài quan sát, Arthur nhìn thấy tất cả. Cậu nhìn thấy vết thương trên vai con sói, nhìn thấy ánh mắt đầy thù hận nhưng cũng đầy bi tráng của nó. Đứa trẻ ấy không hề biết rằng, chính cái khoảnh khắc chứng kiến cuộc chiến này sẽ là hạt mầm khiến cậu quay lưng lại với thế giới của cha mình sau này.

💬 Bình luận