Chiếc Mustang GTD rời khỏi những tuyến đường chính, vòng qua một loạt con đường nhỏ rồi đi "chui" vào Farley trước khi hoàn tất thủ tục nhập cảnh trên giấy tờ. 6 tiếng ngồi xe liên tục khiến toàn thân ta cứng đờ, đầu óc nặng trĩu như vừa trải qua một trận chiến khác. Nhưng ít nhất, ta còn sống.
Đó đã là một điều đáng để thở phào. Khi thủ tục giấy tờ được sắp xếp xong, thân phận mới cũng bắt đầu hình thành. Trên hồ sơ, Roberto trở thành cha nuôi hợp pháp của ta, người chịu trách nhiệm bảo hộ và chăm sóc ta tại Farley. Nghĩ lại cũng chẳng có gì kỳ quặc. Cha ta vốn đã sắp xếp mọi thứ từ trước, kể cả người sẽ bảo vệ ta trong những ngày nguy hiểm nhất này.
Roberto với ta khá thân. Ông đã chăm sóc ta từ năm ta mới 11 tuổi. Người đàn ông ấy từng dạy ta cách quan sát lối thoát trong một căn phòng, nghe tiếng bước chân đoán khoảng cách và giữ bình tĩnh khi người khác cố tình làm mình sợ hãi. Trên giấy tờ, ông là một phó giáo sư toán học tại Farley. Nhưng phía sau thân phận ấy lại là một cựu đặc nhiệm đã giải ngũ. Cha ta đã chọn ông làm vệ sĩ cho ta, và càng lớn, ta càng hiểu quyết định ấy không hề đơn giản. Roberto chưa từng xem việc bảo vệ ta là một công việc bình thường.
Tuổi 16 của ta lại mở màn bằng cảnh nhìn thấy người thân chết ngay trước mắt. Quả nhiên cuộc đời chẳng bao giờ biết lựa thời điểm tử tế để tặng quà. Ta ngồi phía sau xe, nhìn những dãy nhà xa lạ lướt qua cửa kính, trong lòng vừa trống rỗng vừa nghẹn cứng. Kết quả thì hay rồi. Gia tộc tan tác, quê nhà biến thành nơi không thể quay lại, còn ta phải bắt đầu học cách tồn tại bằng một thân phận khác. Ta đưa tay sờ lên cổ tay mình, nơi vẫn còn vết xước từ lúc trèo qua bức tường. Cơn đau rất nhỏ, nhưng đủ để nhắc ta rằng tất cả những chuyện kia đều thật.
Còn một chuyện khiến ta không khỏi suy nghĩ. Ta có song tịch Farley và Azaria, vậy nên thân phận pháp lý hiện tại vẫn có thể tồn tại mà chưa cần lập tức thay đổi toàn bộ tên họ. Roberto chắc đang tính toán thời điểm thích hợp nhất. Chỉ cần tình hình bên Azaria còn chưa lắng xuống, thay đổi giấy tờ quá sớm chẳng khác nào tự treo một tấm biển trước cửa.
Nhưng chuyện khiến ta lo hơn lại là ánh mắt của người Farley. Không biết họ có kỳ thị một đứa từ bên ngoài như ta hay không. Trên giấy tờ và hình dáng, ta vẫn giống một đứa con trai, nhưng cơ thể bên trong lại phát triển theo hướng trung tính. Có lẽ chỉ cần sống kín đáo, đừng để người khác chú ý là được. Ta không cần thêm một cuộc chiến nào nữa.
Roberto luôn như vậy. Khi cần nghiêm túc, ông lạnh lùng đến mức chẳng để lộ một khe hở. Khuôn mặt thường ngày vốn đã ít biểu cảm, đến lúc xử lý chuyện nguy hiểm lại càng giống một bức tường đá. Thế nhưng ta biết đằng sau vẻ ngoài ấy là người đã âm thầm bảo vệ ta suốt nhiều năm. Ông chẳng bao giờ hứa hẹn những điều nghe thật hay ho. Ông chỉ làm trong thầm lặng. Những thứ nhỏ nhặt ấy gom lại thành một thứ an toàn mà đến tận hôm nay ta mới hiểu mình đã từng may mắn đến mức nào. Ta nghiêng đầu nhìn ông rồi hỏi:
- Roberto, ông nghĩ Farley có thật sự an toàn không?
Ông không trả lời ngay. Hai tay vẫn giữ chắc vô lăng, ánh mắt nhìn thẳng con đường phía trước. Một lúc sau, ông mới chậm rãi lên tiếng:
- An toàn tuyệt đối không tồn tại. Nhưng hiện tại, đây là nơi có xác suất sống sót cao nhất.
Giọng ông bình tĩnh đến mức khiến ta im lặng. Không an ủi, tô hồng hay nói những điều ta muốn nghe. Chiếc xe tiếp tục chạy qua những con đường rộng đến 4 làn mỗi bên trái và phải. Mùi mưa hòa với mùi nhựa đường nóng, dầu máy và khói xe tạo thành thứ hương rất đặc trưng của một thành phố công nghiệp. Ta nhìn ra ngoài cửa kính, cố ghi nhớ từng thứ. Farley không giống quê nhà. Mọi thứ hiện đại. Nhưng kỳ lạ thay sự cảnh giác trong ta vẫn không giảm xuống.
Xe đến khách sạn 6 sao Calantha thì dừng lại. Cửa xe vừa mở, hơi lạnh mang theo mùi mưa lập tức ùa vào. Roberto xuống trước, quan sát xung quanh rồi mới ra hiệu cho ta bước xuống. Ta kéo cổ áo lên, theo ông đi qua sảnh khách sạn. Đá cẩm thạch sáng bóng phản chiếu ánh đèn vàng, những chậu cây xanh được đặt ngay ngắn dọc lối đi.
Nhân viên lễ tân cúi đầu chào. Có lẽ Roberto đã chuẩn bị tất cả từ trước. Thang máy đưa chúng ta lên tầng 201. Con số hiển thị trên bảng điện tử nhảy từng tầng một, chậm rãi đến mức ta chỉ muốn ngồi bệt xuống sàn. Khi cửa mở, hành lang yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng giày chạm nền đá. Phòng 404 nằm cuối hành lang. Roberto mở khóa, đẩy cửa cho ta bước vào trước.
Căn phòng rộng đến mức khiến ta ngẩn người trong vài giây. Nội thất xa hoa nhưng không phô trương, ánh đèn vàng dịu phủ lên những mảng gỗ tối màu, rèm cửa dày che kín một phần cửa kính lớn nhìn xuống thành phố. Kim đồng hồ chỉ đúng 7 giờ 17 phút. Ta chẳng còn sức để quan tâm thứ gì khác. Chiếc giường cỡ Hoàng hậu nằm giữa phòng, lớp chăn trải phẳng phiu, ga giường bằng lụa sen mềm đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy người nhẹ đi. Lập tức ta lao lao thẳng lên giường, cả cơ thể chìm xuống lớp đệm. Nhưng sự mềm mại ấy không thể xóa được ký ức. Trong đầu ta lại hiện lên cánh cửa nổ tung, những bóng người ngã xuống, những vệt máu loang trong nước mưa. Ta nhắm mắt thật chặt. Hai bàn tay từ từ siết lại. Trong bóng tối, một ý nghĩ lạnh lẽo hiện lên rõ ràng.
Chúng mày cứ chờ đấy! Một ngày không xa, ta sẽ xưng thần và dẫm đạp tất cả chúng mày xuống bùn đen!
Ta nằm im một lúc lâu. Roberto không hỏi gì, chỉ lặng lẽ đặt hành lý xuống cạnh tủ rồi đi chuẩn bị đồ. Khoảng mười phút sau, ông quay lại với một chai rượu hạt gấc dùng để xoa bóp. Ta ngồi dậy, để ông kiểm tra vai, lưng và các khớp sau sáu tiếng ngồi xe. Bàn tay ông ấn xuống từng huyệt đạo chính xác đến mức chẳng khác gì một người đã làm chuyện này hàng nghìn lần.
Cơn đau ban đầu khiến ta nhăn mặt, nhưng càng về sau cơ thể càng thả lỏng. Mùi rượu hạt gấc nồng nhẹ hòa với mùi gỗ thơm trong phòng, kéo ta ra khỏi những ký ức hỗn loạn. Sau đó, Roberto chuẩn bị cho ta một bồn nước nóng pha gừng, ngải cứu cùng lá lốt. Hơi nước bốc lên, mang theo mùi cay ấm của gừng và mùi thảo dược ngai ngái. Ông dặn dò:
- Nghỉ đi. Tối nay không được ra ngoài!
Ta tựa đầu vào thành bồn, mắt khép hờ:
- Còn chuyện đổi họ và tên?
Roberto đặt khăn sạch lên ghế rồi nhìn ta:
- Chưa vội. Chờ tình hình yên ắng thêm một chút.
Ta gật đầu. Ông nói đúng. Ta có song tịch Farley - Azaria, nên hiện tại vẫn còn một lớp giấy tờ đủ để che giấu thân phận. Đổi tên quá sớm chỉ khiến những kẻ đang tìm ta có thêm một dấu vết để lần theo. Ngẩng đầu nhìn trần phòng, ta im lặng nghe tiếng mưa đập đều đều ngoài cửa kính. Sao đi đến đâu trời cũng mưa thế?
Mưa ở bang Gwyneth không giống mưa Orborne. Trời tầm tã mãi đến tám giờ tối mới ngớt. Khi những hạt nước cuối cùng thưa dần, thành phố phía dưới bắt đầu sáng lên từng mảng. Gwyneth bước vào màn đêm với hàng nghìn biển hiệu, xe cộ và ánh đèn chen nhau.
Ta đứng bên cửa kính, nhìn thủ phủ kinh tế về đêm của Farley bắt đầu nhịp sống.
Nhà hàng mở cửa, xe tải chạy qua những đại lộ rộng, người đi bộ tụ tập dưới mái hiên, tiếng nhạc từ các khu phố giải trí vọng lên giữa những tòa nhà cao tầng. Không ngờ cách sống về đêm thời chiến vẫn diễn ra giữa thời bình. Ta đặt bàn tay lên mặt kính lạnh, nhìn những dòng xe chạy thành những vệt sáng dài. Farley đang sống trong vẻ ngoài phồn hoa của nó. Ta kéo rèm cửa lại, quay người về phía căn phòng. Từ đêm nay, ta phải học cách sống như một người Farley.