🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.82: Trở Về Trong Vinh Quang Thầm Lặng

~2 phút đọc · 381 từ · · ⚠️ Báo cáo

Sau khi đảm bảo toàn bộ nạn nhân đã được đưa đến nơi an toàn, cả nhóm năm người — Thạch Thiên, Thạch Hạo, Hắc Dục, Cô Vân lão nhân và Tô Hàng — cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, rời khỏi ranh giới Tử Vong Nguyên trước khi tử khí gây ra tổn hại vĩnh viễn cho cơ thể.

"Chúng ta đã làm được." Tô Hàng nói, giọng vẫn còn chút không dám tin, dù thân thể đầy thương tích nhưng nụ cười trên môi lại rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Cô Vân lão nhân đứng lặng lẽ nhìn về phía Tử Vong Nguyên xa dần sau lưng, trong lòng cảm xúc phức tạp khó tả. Món nợ năm mươi năm cuối cùng cũng đã phần nào được giải tỏa, dù ông biết rõ, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ trong cuộc chiến lâu dài chống lại toàn bộ thế lực Ám Huyết Giáo, và Huyết Đế thực sự vẫn còn ẩn mình đâu đó, chưa từng xuất hiện trong trận chiến vừa qua.

"Sư phụ, người không sao chứ?" Thạch Thiên hỏi, nhận ra vẻ trầm tư trên gương mặt vị lão nhân.

"Ta không sao, chỉ là đang nghĩ về những gì còn ở phía trước." Cô Vân lão nhân đáp, quay sang nhìn bốn người trẻ tuổi với ánh mắt đầy tự hào lẫn hy vọng. "Hôm nay, các ngươi đã chứng minh được rằng, dù tuổi đời còn trẻ, ý chí và tình đoàn kết vẫn có thể tạo nên những điều kỳ diệu vượt xa sức mạnh đơn thuần. Nhưng con đường phía trước vẫn còn rất dài."

Thạch Hạo ngã người tựa vào vai Thạch Thiên, dù mệt mỏi nhưng nụ cười vẫn nở tươi trên môi: "Dù đường có dài đến đâu, chỉ cần chúng ta còn sát cánh bên nhau, đệ tin nhất định sẽ đến được đích."

Dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, năm bóng người cùng ba con Thanh Lân Ưng chầm chậm rời khỏi vùng đất chết chóc, mang theo trong lòng cả những vết thương lẫn niềm tin vững chắc vào một tương lai tươi sáng hơn đang chờ đợi phía trước.

(Hết chương 82 — còn tiếp)

💬 Bình luận (0)