🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.39: Chọn Lựa Con Đường

~2 phút đọc · 331 từ · · ⚠️ Báo cáo

Sau sự việc đêm đó, Lạc gia chủ có phần áy náy khi biết chính quản gia của mình đã suýt phản bội, định trục xuất người này khỏi phủ. Nhưng Thạch Thiên lại lên tiếng ngăn cản.

"Ông ta chỉ vì sợ hãi cho sự an nguy của cả gia tộc mà thôi, không cần quá khắt khe." Chàng nói. "Vấn đề thực sự nằm ở chỗ, Ám Huyết Giáo quá mạnh, khiến ngay cả những người tốt cũng phải khuất phục trước nỗi sợ."

Lạc gia chủ thở dài, gật đầu đồng ý, trong lòng thầm cảm kích trước sự độ lượng của một thiếu niên chỉ mới tám tuổi.

Đêm đó, Lạc Tuyết tìm đến gặp riêng hai anh em, gương mặt còn chưa hết lo lắng: "Các ngươi thật sự định đi Vong Xuyên Cốc sao? Nơi đó nguy hiểm gấp bội những gì các ngươi vừa trải qua đêm nay."

"Ta phải tìm ra câu trả lời." Thạch Thiên đáp, ánh mắt kiên định không hề lay chuyển. "Ám Huyết Giáo đã nhắm vào ta, và chắc chắn sẽ không dừng lại. Nếu ta không hiểu rõ kẻ địch, làm sao có thể bảo vệ được những người quan trọng với mình?"

Lạc Tuyết nhìn ánh mắt ấy hồi lâu, cuối cùng thở dài, lấy ra một chiếc lệnh bài ngọc bích nhỏ đưa cho chàng: "Đây là lệnh bài của Lạc gia, có thể dùng để xin trợ giúp tại bất kỳ chi nhánh thương hội nào của gia tộc ta trên khắp Đại Hoang. Coi như là một chút báo đáp, và cũng là hy vọng các ngươi bình an trở về."

Thạch Thiên nhận lấy, chân thành cảm ơn. Trong lòng chàng thầm nghĩ, thế giới rộng lớn này, dù đầy rẫy hiểm nguy và những kẻ như Ám Huyết Giáo, vẫn còn đó những tấm lòng tốt đẹp như Lạc gia — đó cũng chính là những gì đáng để bảo vệ.

💬 Bình luận (0)