🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google

Ch.32: Lạc Tuyết

~3 phút đọc · 403 từ · · ⚠️ Báo cáo

Đang dạo quanh khu chợ, một sự cố nhỏ bất ngờ xảy ra. Một cô gái trẻ, trạc mười hai mười ba tuổi, mặc y phục lụa là quý giá, đang bị ba tên lưu manh to con vây quanh, có vẻ như đang cố gắng giật lấy một chiếc túi gấm trên tay cô.

"Để tôi yên! Ta là người của Lạc gia!" Cô gái hét lên, nhưng ba tên kia chỉ cười nhạt.

"Lạc gia thì sao? Ở khu chợ này, không có thị vệ đi theo, cô cũng chỉ là con mồi ngon mà thôi." Một tên lưu manh cười đểu, vươn tay định giật chiếc túi.

Thạch Hạo, vốn có máu nóng từ nhỏ, không kìm được liền xông tới, một tay tóm lấy cổ tay tên lưu manh, dùng lực vừa đủ khiến hắn kêu đau rú lên, buông tay ngay lập tức.

"Bắt nạt con gái, không biết xấu hổ à?" Thạch Hạo trừng mắt, dáng vẻ tuy còn nhỏ nhưng khí thế không hề kém cạnh.

Ba tên lưu manh nhìn thấy sức mạnh kinh người trong cú nắm tay vừa rồi, có phần chột dạ, nhưng vẫn cố gắng ra vẻ: "Thằng nhóc quê mùa, dám xen vào chuyện của người khác à?"

"Đủ rồi." Thạch Thiên bước tới, ánh mắt điềm tĩnh nhưng ẩn chứa uy áp khiến ba tên kia không hiểu sao lại cảm thấy ớn lạnh sống lưng. "Các ngươi nên rời đi trước khi mọi chuyện trở nên phức tạp hơn."

Có lẽ vì trực giác sinh tồn, ba tên lưu manh nhìn nhau, cuối cùng lầm bầm vài câu rồi rút lui.

"Cảm ơn hai vị đã ra tay tương trợ." Cô gái ôm chặt túi gấm, cúi đầu cảm tạ, ánh mắt tò mò nhìn hai thiếu niên ăn mặc quê mùa nhưng khí chất lại chẳng hề tầm thường. "Tại hạ là Lạc Tuyết, không biết hai vị công tử xưng hô thế nào?"

"Ta là Thạch Thiên, đây là Thạch Hạo, em họ của ta. Bọn ta từ vùng núi xa đến đây, có chút việc cần tìm hiểu." Thạch Thiên đáp, không giấu diếm thân phận nhưng cũng không nói quá chi tiết.

Lạc Tuyết chớp chớp mắt, cười tươi: "Vậy hai vị có muốn đến phủ đệ Lạc gia làm khách không? Coi như để tại hạ báo đáp ơn cứu giúp hôm nay."

💬 Bình luận (0)