Đang dạo quanh khu chợ, một sự cố nhỏ bất ngờ xảy ra. Một cô gái trẻ, trạc mười hai mười ba tuổi, mặc y phục lụa là quý giá, đang bị ba tên lưu manh to con vây quanh, có vẻ như đang cố gắng giật lấy một chiếc túi gấm trên tay cô.
"Để tôi yên! Ta là người của Lạc gia!" Cô gái hét lên, nhưng ba tên kia chỉ cười nhạt.
"Lạc gia thì sao? Ở khu chợ này, không có thị vệ đi theo, cô cũng chỉ là con mồi ngon mà thôi." Một tên lưu manh cười đểu, vươn tay định giật chiếc túi.
Thạch Hạo, vốn có máu nóng từ nhỏ, không kìm được liền xông tới, một tay tóm lấy cổ tay tên lưu manh, dùng lực vừa đủ khiến hắn kêu đau rú lên, buông tay ngay lập tức.
"Bắt nạt con gái, không biết xấu hổ à?" Thạch Hạo trừng mắt, dáng vẻ tuy còn nhỏ nhưng khí thế không hề kém cạnh.
Ba tên lưu manh nhìn thấy sức mạnh kinh người trong cú nắm tay vừa rồi, có phần chột dạ, nhưng vẫn cố gắng ra vẻ: "Thằng nhóc quê mùa, dám xen vào chuyện của người khác à?"
"Đủ rồi." Thạch Thiên bước tới, ánh mắt điềm tĩnh nhưng ẩn chứa uy áp khiến ba tên kia không hiểu sao lại cảm thấy ớn lạnh sống lưng. "Các ngươi nên rời đi trước khi mọi chuyện trở nên phức tạp hơn."
Có lẽ vì trực giác sinh tồn, ba tên lưu manh nhìn nhau, cuối cùng lầm bầm vài câu rồi rút lui.
"Cảm ơn hai vị đã ra tay tương trợ." Cô gái ôm chặt túi gấm, cúi đầu cảm tạ, ánh mắt tò mò nhìn hai thiếu niên ăn mặc quê mùa nhưng khí chất lại chẳng hề tầm thường. "Tại hạ là Lạc Tuyết, không biết hai vị công tử xưng hô thế nào?"
"Ta là Thạch Thiên, đây là Thạch Hạo, em họ của ta. Bọn ta từ vùng núi xa đến đây, có chút việc cần tìm hiểu." Thạch Thiên đáp, không giấu diếm thân phận nhưng cũng không nói quá chi tiết.
Lạc Tuyết chớp chớp mắt, cười tươi: "Vậy hai vị có muốn đến phủ đệ Lạc gia làm khách không? Coi như để tại hạ báo đáp ơn cứu giúp hôm nay."