“Nên nhớ, tại Bích Lạc Giới Thiên, vạn sự vạn vật đều có một tia sinh cơ. Cho dù là một con kiến nhỏ đứng dưới bàn chân, nếu biết đúng hướng cũng có thể chạy thoát.”
“Ồ, vậy cái cây lớn đó hiện tại ở đâu?”
Giọng nói trầm thấp có chút khàn đặc của một thiếu niên mới vỡ giọng vang lên, không lớn nhưng lại mang vẻ non nớt.
Lý Thanh nhìn chằm chằm lão già, trong mắt không giấu nổi sự tò mò. Hắn ngồi xổm xuống, ngắm nghía cành cây khô héo trước sạp hàng.
Lão già nhìn Lý Thanh một cái rồi quay lưng về phía hắn, hai tay chắp sau lưng.
“Hải khấu hữu tiên san; Tiền niên lũ vãng hoàn. Liên hoa phù thủy thượng; Tiên cảnh trụy Trần Gian.”
“Tiên rơi xuống, cũng chỉ là cái cây khô héo dãy chết!!!”
Lý Thanh “Ồ” một tiếng, nhìn bóng lưng lão già rồi lại nhìn cành cây khô trong tay mình.
“Vậy cái này năm đồng nhé!”
Lão già nghe tiếng Lý Thanh nói liền có cảm giác như đấm vào bông gòn. Từ nãy đến giờ, chỉ là diễn thuyết kể chuyện cho một khúc gỗ. Mặc cả từ năm mươi đồng xuống còn năm đồng. Lão vẫn không quay lưng lại, chỉ hất hất tay, ý bảo để tiền xuống đó.
Lý Thanh trong mắt vui mừng, thò tay vào trong túi áo móc ra bốn đồng kẽm.
“Ta… ta còn mỗi bốn đồng.”
Lão già đứng trên vách đá nghe vậy, thiếu chút nữa trượt chân ngã xuống. Không cần nhìn mặt cũng biết hiện tại gương mặt của lão đã méo đến mức nào.
“Cút! Cút! Cầm rồi bước nhanh!”
Đặt bốn đồng tiền xuống, Lý Thanh cười hì hì một cái rồi xoay người chạy về nhà. Nhà của hắn nói là nhà, nhưng thực chất chỉ là một cái chòi nhỏ cạnh cánh rừng.
Lý Thanh từ nhỏ mất mẹ, cũng không rõ cha hắn là ai, chỉ biết ông đã biến mất từ năm hắn mới ba tuổi. Một mình vật lộn sinh tồn trong cánh rừng đến hiện tại, hắn săn những con thú nhỏ đem bán để kiếm sống.
Về đến cái chòi nhỏ rách nát, Lý Thanh chui vào, lấy ra một cái đao mà lúc trước vô tình nhặt được từ đám thổ phỉ trên núi. Cái đao này bên trên còn dính chút máu đỏ đã khô, qua lâu ngày đã hóa thành màu đen.
Nhìn qua thanh đao một lượt, hắn bước nhanh vào rừng. Cánh rừng nhìn qua chỉ là một dãy cây cỡ nhỏ, nhưng nếu đứng từ trên trời nhìn xuống sẽ thấy từng dãy nhỏ nối liền với nhau, tạo thành một đại lâm bạt ngàn.
Nơi Lý Thanh ở cũng chỉ là một phần nhỏ của nó.
Vừa bước vào cánh rừng, cảm giác khoan khoái toàn thân đột nhiên xuất hiện, quét sạch gần như toàn bộ mỏi mệt trong người hắn.
Hắn cũng không rõ cảm giác này từ đâu mà xuất hiện, nhưng đó là một trong những lý do, mặc dù sống cạnh khu rừng có nhiều loài thú nguy hiểm, hắn vẫn lựa chọn nơi này làm chỗ an cư.
Hít sâu một hơi, Lý Thanh chầm chậm bước vào rừng. Hắn đã đi quá nhiều lần, có chỗ còn hiện rõ lối mòn do chân đạp xuống mà hình thành.
Dựa theo kế hoạch, lần này hắn muốn tiến sâu vào trong khoảng hai, ba dặm, tìm một vài loại dược liệu, đồng thời thăm dò và khoanh vùng địa hình.
Lý Thanh trời sinh cẩn thận. Dù đã qua lại khu rừng này hàng ngàn lần, mỗi khi đi xa hắn vẫn rắc một ít Khắc Quang Phấn để đánh dấu đường về. Loại bột này ban đêm chỉ cần giẫm qua sẽ phát ra những tia sáng li ti như đom đóm.
Lần trước bị lợn rừng truy sát, hắn cũng nhờ thứ bột này mà giữ được một mạng. Từ đó về sau, mỗi lần vào rừng sâu, hắn đều rắc xuống một ít để lưu lại đường lui.
Nhưng có lợi thì cũng có hại. Đám thổ phỉ và một số dã thú có linh tính nhất định hoàn toàn có thể lần theo dấu vết ấy mà tìm đến người rải bột.
Mục đích chuyến đi lần này cũng là tìm nguyên liệu chế tạo Khắc Quang Phấn.
Đi đến một gốc cây bên con suối, Lý Thanh giơ đao chém mạnh xuống. Lực đạo lớn đến mức chẻ đôi thân cây. Sau đó hắn đạp mạnh một cái, khiến bộ rễ bật tung khỏi mặt đất.
Hắn không để ý đến thân cây bị đốn ngã, chỉ chăm chú nhìn đám rễ phủ đầy bùn đất. Ánh mắt như xuyên qua bóng tối, khóa chặt vào một điểm.
“Cạch!”
Hắn giật mạnh, kéo ra một cục rễ màu nâu đen.
Lý Thanh cầm nó lên ngắm nghía, đưa lên mũi ngửi rồi tiện tay ném vào chiếc giỏ sau lưng.
“Là… Căn Mộc Thảo!”
Hắn lẩm bẩm.
Loại rễ này có mùi hơi thối, ăn vào đắng chát, nhưng lại là dược liệu quan trọng giúp cường hóa thân thể.
Tiếp tục đi sâu vào trong rừng, cứ bốn bước hắn lại rắc một ít Khắc Quang Phấn. Đầu hắn không ngừng xoay chuyển, cảnh giác quan sát màn đêm xung quanh.
Kinh nghiệm nói cho hắn biết, chỉ cần lơ là một khắc, giây tiếp theo rất có thể sẽ có thứ gì đó lao ra xé xác hắn.
Đúng lúc hắn cúi người định nhổ thêm một gốc Căn Mộc Thảo, trong bụi cỏ chợt vang lên tiếng sột soạt.
Lý Thanh khẽ cúi đầu, nghiêng mắt nhìn sang.
Một con Mạch Tí từ trong đám cỏ chậm rãi bước ra.
Nó chỉ cao đến bắp đùi hắn, thân hình mũm mĩm, đôi mắt tròn xoe màu hồng nhìn thẳng về phía trước. Hai cái tay bé nhỏ đang ôm một viên quả tròn tròn.
Con Mạch Tí liếc Lý Thanh một cái, sau đó co chân chạy vút đi. Thân hình béo tròn nhưng tốc độ lại cực nhanh, chỉ mấy cú bật nhảy đã biến mất khỏi tầm mắt.
Lý Thanh bỗng khựng lại.
Hắn lập tức cúi xuống nhặt một viên đá, rồi thoăn thoắt leo lên cây bên cạnh.
Tán lá khẽ rung lên, vô số chiếc lá rơi lả tả xuống đất.
Rầm! Rầm!
Một trận rung chấn khủng bố từ sâu trong cánh rừng quét tới như lũ dữ.
Mặt đất run lên.
Trái tim Lý Thanh cũng theo đó mà co thắt.
Toàn thân hắn trở nên khó chịu. Dựa vào thân cây, hắn hít thở dồn dập. Hắn không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
“Đau… đau quá…”
Cơn đau khiến đầu óc hắn tê dại.
Suy nghĩ trở nên hỗn loạn.
Hắn như phát điên, miệng lẩm bẩm những câu đứt quãng, nước dãi không ngừng chảy xuống. Cuối cùng cả người mất lực, từ trên cây ngã phịch xuống đất.
Cú ngã đau điếng khiến hắn tỉnh táo lại.
Đôi mắt dần lấy lại thần thái.
Lý Thanh lau nước dãi nơi khóe miệng, nhặt thanh đao dưới đất lên rồi lập tức chạy về phía xa.
“Vậy mà lại gặp Địa Biến!”