= Tiếng máy in 3D sinh học vẫn đang rít lên những hồi đều đặn ở góc phòng, nhả ra lớp silicone mềm mại của hai chiếc mặt nạ ngụy trang. Giữa lúc căng thẳng, Hoàng Anh Nhất không giấu được sự thắc mắc, bèn rụt rè cất giọng hỏi vị sĩ quan đứng cạnh:
= Các anh... tại sao tụi em lại được ngồi trần thế này, còn hai người đó lại phải trùm túi vải đen kín mít thế kia ạ? Nhìn cứ như sắp đem đi xử bắn đến nơi ấy...
Viên trung úy liếc nhìn hai học viên đang ngồi bất động dưới lớp túi đen, lạnh lùng đáp gọn lỏn:
= Các cậu không cần biết nhiều. Việc của các cậu là ngồi im và hợp tác.
Thực tế, quyết định này không phải là một hình thức tra tấn tâm lý đơn thuần, mà là một bước tính toán chiến thuật nghiêm ngặt của tổ chuyên án. Vũ Thái và Ma Hùng buộc phải đeo túi vải đen để che giấu hoàn toàn diện mạo thật, tránh việc các đối tượng sau khi thả ra có thể nhận diện được gương mặt thật của hai điệp viên chìm.
Quan trọng hơn hết, chiều ngược lại mới là mấu chốt của vấn đề: hai học viên trinh sát cần phải quan sát tường tận từng biểu cảm trên khuôn mặt, cách nhếch mày, thói quen mím môi, cử động cơ mặt khi nói chuyện và cả những cái chớp mắt rất đỗi tự nhiên của Hoàng Anh Nhất và Nguyễn Trịnh Bình. Chỉ bằng cách dán mắt vào từng chi tiết vi mô ấy trong suốt nhiều giờ liền, Vũ Thái và Ma Hùng mới có thể khắc ghi vào tâm trí, học cách bắt chước lại y hệt từng đường nét biểu cảm của nhân vật khi tròng lớp mặt nạ silicon lên mặt trong chiến dịch tiếp theo.