🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Quan sát

Ch.22

~7 phút đọc · 1256 từ · · ⚠️ Báo cáo

Sự vắng mặt của Tuấn Anh trong những ngày đầu tiên sau vụ tai nạn động trời kéo dài thêm gần một tuần lễ. Khác với Vũ Thái được tổ chức dàn dựng một cuộc “khai tử” hoành tráng bằng chiếc xe nát bét và màn kịch người thực vật trên giường bệnh, Tuấn Anh chọn cho mình một cách biến mất êm dịu hơn, hoặc có lẽ đám gia nhân và vệ binh nhà họ Tuấn đã phải tốn thêm kha khá thời gian để thu xếp ổn thỏa vỏ bọc trước khi thả cậu thiếu gia này quay trở lại học viện.

Khi Tuấn Anh cuối cùng cũng xuất hiện tại giảng đường vào một buổi chiều thứ Hai đầy gió, vừa bước chân qua khung cửa nhà ăn lớn và vô tình chạm mặt Vũ Thái, gã lập tức bụm chặt miệng, vai run lẩy bẩy nén lại từng tiếng cười khúc khích muốn phát nấc. Trong khuôn viên nội trú nghiêm ngặt của học viện khoa học công nghệ, việc sử dụng các thiết bị liên lạc cá nhân hay điện thoại di động bị cấm tuyệt đối nhằm ngăn chặn rò rỉ thông tin mật, khiến Vũ Thái chẳng thể nào lén lút nhắn tin hay gọi điện tra khảo được, chỉ còn cách tìm cơ hội "cạy miệng" thằng bạn thân ra để hỏi cho ra nhẽ.

Chỉ có điều, cơ hội ấy không dễ gì tìm thấy ngay. Hai người bị phân vào hai phân khoa khác nhau, Tuấn Anh học ở lớp C nằm cách tòa nhà kỹ thuật chính tới mấy dãy nhà dài ngoằng, lịch học dày đặc và các bài tập thực chiến ngập ngụa khiến họ chỉ có thể chạm mặt nhau vào những giờ thể thao ngoại khóa hoặc những bữa ăn trưa vội vã tại nhà ăn chung của học viện.

Phải đợi đến bữa trưa cuối tuần, khi không khí trong nhà ăn bớt đi sự ngột ngạt của còi báo động quân sự, Vũ Thái mới chớp lấy thời cơ. Cùng với Vũ Thanh — người bạn cùng bàn nay đã trở thành đồng minh thân cận — cả hai nhanh như cắt lao tới, kẹp sát hai bên Tuấn Anh khiến gã không còn đường tẩu thoát.

= Đứng lại đấy, thằng này! - Vũ Thái tóm chặt lấy cổ áo Tuấn Anh, đè gã ngồi phịch xuống ghế nhựa, híp mắt chất vấn - Từ lúc gặp lại đến giờ cứ thấy mày nhìn tao cười tủm tỉm như thằng điên. Ngoài kia người ta đồn đại gì về tao thế? Có tin tức gì lọt ra không? Khai mau!

Tuấn Anh bị kẹp giữa hai người, cố nhịn cười đến mức mặt đỏ tía tai, gân cổ nổi lên từng cục. Gã há miệng định nói nhưng chỉ phát ra những tiếng khò khè như gà mắc tóc, đoạn ôm bụng cười hộc hệch:

= Mày... mày lên trang nhất mấy tờ báo mạng liên hành tinh rồi... buồn cười không thể tả được... há há hố hố... tao thề là cười rớt cả hàm răng!

= Cười cái đầu mày ấy! - Vũ Thái đấm nhẹ một cú vào bả vai Tuấn Anh, giọng bực dọc nhưng tò mò đến cực điểm - Rốt cuộc bọn nó viết thế nào? Nói lẹ xem nào!

Tuấn Anh không sao nhịn được cười để kể hết câu, ôm bụng ho sặc sụa rồi xua tay lắp bắp:

= Không... không thể kể nổi bằng mồm được đâu, chờ tao một tí!

Nói đoạn, gã vùng đứng dậy, chạy vội về phía phòng ký túc xá cá nhân của mình cách đó không xa. Chỉ dăm phút sau, Tuấn Anh hộc tốc chạy quay lại, tay giấu sau lưng một tờ giấy vẽ thủ công — loại giấy nhám đặc dụng dùng trong các giờ thiết kế kỹ thuật. Gã vung tay quăng phịch tờ giấy lên mặt bàn ăn trước mặt Vũ Thái, cười ngặt nghẽo:

= Nhìn đi! Đây là tác phẩm tao phác họa lại dựa trên nguyên mẫu hiện trường giả lập của mày đấy!

Vũ Thái cúi xuống nhìn bức vẽ. Dù chỉ là vài nét chì nguệch ngoạc nhưng lại mô tả vô cùng sống động và cay độc: trên chiếc giường bệnh inox lạnh ngắt của bệnh viện trung tâm, một hình nhân gầy guộc được vẽ với cái đầu trọc lốc hệt kiểu buzz cut của cậu, xung quanh cắm chằng chịt hàng chục ống nhựa truyền dịch lớn nhỏ, mặt nạ trợ sinh áp chặt vào miệng, còn xung quanh là màn hình nhấp nháy những đường sóng não phẳng lì. Phía dưới bức tranh, Tuấn Anh còn ác ý chú thích thêm bốn chữ to tướng: “Thiếu gia thực vật”.

Nhìn bức hình tự họa trần trụi đến gai người ấy, dẫu biết đó chỉ là một trò đùa bựa phứa của thằng bạn thân, Vũ Thái vẫn cảm thấy sống lưng lạnh toát, da gà da voi nổi lên từng trận. Cậu vội vàng đẩy tờ giấy ra xa, lườm cháy máy rồi cố cãi cùn:

= Vẽ vớ vẩn cái gì thế hả? Đó chỉ là hình nhân thế thân để lừa thiên hạ thôi chứ có thật đâu mà mày làm như thật thế!

Vũ Thanh ngồi bên cạnh từ nãy đến giờ, tò mò ghé sát đầu vào nhìn bức tranh. Ban đầu cậu bạn còn cười hùa theo, nhưng khi đọc kỹ từng chi tiết cắm ống nhựa và máy trợ sinh, nụ cười trên môi Vũ Thanh bỗng chững lại. Cậu ta nuốt khan một ngụm nước bọt, đưa tay kéo sát cổ áo Vũ Thái, thì thầm bằng một chất giọng vô cùng nghiêm túc và lạnh lẽo:

= Hình nhân thì đúng là hình nhân rồi... nhưng mà này Thái... ba năm sau, khi chúng ta tốt nghiệp học viện, cậu nhận bằng xong quay về nhà... thì kiểu gì cũng phải bước chân vào cái giường bệnh thật, cài mấy cái thiết bị trợ sinh y hệt như trong hình này để diễn lại cái cảnh tỉnh dậy từ trạng thái thực vật đấy chứ? Không lẽ cậu định sống lẩn khuất mãi trong bóng tối của cảnh sát chìm mà không bao giờ quay lại làm thiếu gia nhà họ Vũ nữa à?

Câu nói lửng lơ nhưng sắc như dao cau của Vũ Thanh đâm trúng vào điểm mù trong tâm lý của Vũ Thái. Cậu sững người lại, đôi mắt nheo lại nhìn chằm chằm vào bức tranh phác họa trên bàn. Cảnh tượng ba năm sau hiện lên rõ mồn một trong đầu: một ngày nào đó, khi hoàn thành xong nhiệm vụ ngầm, cậu sẽ phải lết cái thân xác rã rời này quay trở lại ánh sáng, nằm dài trên chiếc giường bệnh thật sự, đối diện với ánh mắt đẫm nước mắt của bố mẹ và hàng triệu ống kính phóng viên đang chĩa vào, diễn cho trọn vẹn màn kịch người thực vật tỉnh ngộ. Nghĩ đến cảm giác phải chui đầu vào cái bẫy do chính mình và tổ chức giăng ra ấy, một nỗi ớn lạnh sống lưng khiến Vũ Thái không dám đưa mắt nhìn thêm bức tranh của Tuấn Anh lấy một giây nào nữa. Cậu vội vàng vo tròn tờ giấy lại, nhét thẳng vào góc sọt rác dưới gầm bàn, mặt cắt không còn giọt máu.

💬 Bình luận (0)