🏠 Trang chủ 🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Nhật Ký Thành Ma Của Ta

Q1·Ch.2: Đăng Nhập

📖 Quyển 1: Ánh Sao Lạnh

~14 phút đọc · 2691 từ · ⚠️ Báo cáo

Không phải ánh sáng. Không phải tiếng động.

Bóng tối — nhưng không phải bóng tối của bóng đêm hay bóng tối của cõi trung gian ông vừa đi qua. Đây là bóng tối ấm. Bóng tối có nhịp. Một tiếng đập đều đặn, gần đến mức như phát ra từ bên trong chính ông, thùm thùm thùm, không ngừng, không vội, một cái đồng hồ sinh học đang chạy cách ông chưa tới một gang tay.

Tim.

Không phải tim ông. Tim của người khác.

Và rồi, như một ngọn đèn bật sáng trong căn phòng đã tối từ trước khi ông có thể nhớ — Minh ở đây.

Hoàn toàn. Ngay lập tức.


Ông không cử động. Không phải vì không muốn — mà vì khoảng không gian xung quanh ông chỉ cho phép một giới hạn cử động rất nhỏ, và ngay cả khi cử động, ông biết ngay rằng đây không phải loại cử động có chủ đích được. Đây là cử động của một sinh linh bị bao bọc hoàn toàn, nằm trong một không gian ấm, ẩm, tối, chật — và đang lớn dần theo từng ngày.

Bụng mẹ.

Ông dừng lại ở nhận thức đó. Không phải vì sốc. Mà vì đây là thứ ông chưa hoàn toàn chuẩn bị cho — không phải về mặt lý thuyết, mà về mặt cảm giác thực tế.

Trong kiếp trước, ông đã đọc về nó. Trong một số trường phái Phật giáo, Thức — cái nhận biết căn bản, cái dòng tâm thức tương tục không bị cắt đứt bởi cái chết — được cho là nhập vào lúc thụ thai, ngay khi tinh trùng gặp trứng. Không phải lúc sinh. Không phải lúc não hoàn chỉnh. Mà từ khoảnh khắc đầu tiên của sự hình thành.

Ông đã đọc điều đó. Ông đã tin điều đó, theo cách người tin một lý thuyết chưa kiểm chứng được.

Và bây giờ ông đang sống nó.

Thức của ông đã ở đây từ lâu rồi — từ trước khi có gì để gọi là "ông" trong thân xác này. Nhưng không có cơ sở vật chất để hoạt động, Thức đó đã... ở đâu? Ngủ không phải — vì ngủ vẫn còn chiêm bao. Chết không phải — vì Thức không tan. Một trạng thái không có tên, không có từ nào trong bất kỳ ngôn ngữ nào ông biết có thể mô tả chính xác. Chờ, có lẽ. Chờ cái giá đỡ vật chất đủ vững để gánh được sức nặng của ý thức.

Và rồi não bộ phát triển đến một ngưỡng nào đó — ông không biết chính xác ngưỡng đó là gì, không ai biết chính xác — và đèn bật sáng.

Bây giờ.

Ông ở đây từ đầu. Ông chỉ vừa mới biết mình ở đây.


Kiểm tra.

Trong bóng tối, không có gì để làm ngoài chạy trong đầu. Ông bắt đầu quy trình.

Ngôn ngữ. Tiếng Việt — còn đủ. Ông thử vài cấu trúc ngữ pháp phức tạp trong đầu, thử nhớ những câu ông thích từ kiếp trước, thử nghĩ về văn phạm — còn. Tiếng Anh — còn.

Toán học. Ông tính tích phân, nhẩm bảng cửu chương theo thứ tự ngẫu nhiên, thử một bài xác suất Bayes ông còn nhớ từ một quyển sách đọc hồi bốn mươi tuổi. Đúng. Đúng. Đúng.

Kiến thức sinh tồn, lịch sử, khoa học tự nhiên. Ông lướt qua từng mảng như lật nhanh trang sách — còn. Còn. Còn.

Ký ức kiếp trước. Ông gọi các khuôn mặt: vị thầy già ở chùa trên đồi. Còn — khuôn mặt nhăn nheo, giọng nói trầm, câu nói về "thành Ma" vọng lại rõ như thật. Ông gọi tiếp: căn phòng buổi sáng kiếp đầu, nắng vàng, mùi gỗ. Hình ảnh — còn. Mùi —

Mùi không còn.

Ông thử lại. Cố gắng nhớ mùi cà phê buổi sáng, mùi nhang từ đám tang bà nội, mùi mưa trên đường bê tông kiếp trước. Không còn. Tất cả đã phai — không rõ từ lúc nào, không rõ phai trong giai đoạn trung gian hay phai dần trong những tháng cuối kiếp trước, khi ký ức giác quan thường nhạt đi theo tuổi tác.

Ghi nhận. Không phải lúc tiếc.

Sau đó ông kiểm tra thứ quan trọng hơn — không phải ký ức, không phải kiến thức, mà là điều kiện tiên quyết của tất cả những thứ đó.

Ra đi tự nhiên.

Ông nhắc lại quy tắc cho chính mình, lần này từ một vị trí hoàn toàn khác so với kiếp trước khi ông còn là người già chờ chết: cái chết phải đến theo cách bị động, tự nhiên — thân xác tự nó buông tay, không bị cắt ngang, không bị tước đoạt đột ngột bởi bạo lực hay tai nạn. Một cái chết bạo liệt tạo ra sự tan vỡ của ý thức — không phải chuyển tiếp, mà là vỡ. Và một ý thức đã vỡ thì không tái sinh. Nó tan. Vĩnh viễn.

Ông biết điều này từ kiếp trước, theo lý thuyết.

Nhưng chưa bao giờ ông nghĩ về nó từ góc nhìn này: nằm trong bụng mẹ, hoàn toàn không kiểm soát được bất cứ thứ gì, phụ thuộc tuyệt đối vào sức khỏe và sự an toàn của người phụ nữ mà ông chưa biết mặt.

Nếu bà vấp ngã. Nếu bà bị bệnh nặng. Nếu bộ tộc này — dù là bộ tộc nào — có tập tục gì liên quan đến thai nhi ông chưa biết. Nếu có thiên địch, thiên tai, dịch bệnh. Tất cả những thứ đó, trong khoảng thời gian ông nằm ở đây và không thể làm gì, đều có thể kết thúc tất cả trước khi bắt đầu.

Bảy mươi tám năm kiếp trước. Toàn bộ công trình chuẩn bị. Tất cả có thể kết thúc vì một cú trượt chân của một người phụ nữ ông chưa từng gặp.

Ông ở lại với ý nghĩ đó đúng vài nhịp tim mẹ.

Rồi cất nó đi.

Đây là rủi ro ông đã chấp nhận. Không thể thay đổi. Chỉ có thể sống sót qua nó.


Và vì không có gì khác để làm — ông lắng nghe.

Đây là thứ duy nhất ông có thể làm trong giai đoạn này: lắng nghe thế giới bên ngoài qua lớp thành bụng mẹ và nước ối bao quanh, những thứ lọc âm thanh thành một phiên bản mờ đục, như nghe qua tường dày hay dưới nước. Giọng người — méo, khó phân biệt tần số cao, nhưng vẫn là giọng người, vẫn có nhịp điệu và cấu trúc của ngôn ngữ. Tiếng chuyển động — bước chân, vật thể chạm nhau, những âm thanh sinh hoạt thường ngày không tên. Đôi khi tiếng gió. Đôi khi một thứ gì đó ông chưa xác định được.

Và trên tất cả, gần nhất, to nhất, đều đặn nhất: tiếng tim mẹ.

Thùm thùm thùm.

Trong những tuần đó — ông không đếm được chính xác bao nhiêu tuần, không có cách nào đo thời gian ngoài nhịp ngủ-thức mờ nhạt của người mẹ mà ông bắt đầu nhận ra dần — ông học được một thứ không có trong bất kỳ kế hoạch nào của mình: học giọng của người ông chưa gặp.

Bà nói nhiều. Không phải nói một mình — luôn có người đáp lại. Giọng bà cao hơn mức trung bình, nhanh khi vui, chậm khi lo. Ông nhận ra sự khác biệt đó dần dần, qua nhiều ngày lắng nghe. Không hiểu nghĩa. Nhưng nhận ra cách bà nói — và từ đó, hiểu dần trạng thái của bà mà không cần ngôn ngữ.

Ngày bà vui: giọng nhẹ, nhiều âm tiết leo thang lên cuối câu.
Ngày bà lo: chậm hơn, những khoảng dừng dài hơn.
Một ngày — ông không biết là ngày thứ bao nhiêu — bà khóc. Không thành tiếng, chỉ có nhịp thở thay đổi, vai rung nhẹ, tim đập hơi nhanh hơn. Ông nằm im và không làm được gì.

Đó là lần đầu tiên trong kiếp mới này, ông cảm thấy bất lực theo cái nghĩa không phải về năng lực hay kiến thức. Bất lực vì ngay cả khi ông hiểu, ông cũng không thể làm gì để thay đổi.


Rồi một ngày — thứ gì đó thay đổi.

Không phải âm thanh mới. Không phải chuyển động mới. Mà là một cái gì đó trong không gian bao quanh ông — áp lực thay đổi, nhịp thở mẹ thay đổi, và rồi một quá trình bắt đầu mà ông nhận ra ngay dù chưa từng trải qua nó.

Sinh ra.

Không giống những gì ông đã đọc trong sách. Sách mô tả theo góc nhìn bên ngoài — bác sĩ, người đỡ đẻ, người nhà. Từ bên trong, nó không có từ nào mô tả đúng ngoài: dữ dội, hỗn loạn, lạnh.

Lạnh đến mức sốc. Ánh sáng đến mức như ai đó đâm thẳng vào mắt. Âm thanh không còn bị lọc qua nước nữa — mọi thứ ập đến cùng một lúc, to gấp mười lần, rõ gấp mười lần, không cần biết ông có muốn hay không.

Ông không khóc theo phản xạ. Hay đúng hơn, cơ thể ông khóc — phổi mở ra, không khí lần đầu tiên vào, thanh quản làm đúng cái việc thanh quản sơ sinh được sinh ra để làm trong khoảnh khắc này. Nhưng phần ý thức của ông thì không khóc. Phần ý thức của ông đang bận — bận xử lý tất cả mọi thứ đang xảy ra cùng lúc.


Người ta đặt ông lên — bàn tay to, ấm, hơi run. Giọng quen thuộc bên tai, gần hơn bây giờ, không còn bị lọc qua thành bụng nữa. Ông nhận ra giọng đó ngay: . Người mà ông đã nghe suốt nhiều tuần trong bóng tối mà không biết mặt.

Lần đầu tiên trong kiếp này, ông nghe rõ giọng bà — và nhận ra ông đã quen giọng bà trước khi biết bà trông như thế nào.

Mắt ông chưa lấy nét được. Thế giới mờ, lớn một cách phi lý, màu sắc không xác định. Nhưng ông cảm được hơi ấm từ bàn tay bà, cảm được nhịp thở nhanh của bà đang chậm dần xuống, và ông nghe thấy trong giọng bà — dù không hiểu lời — một thứ ông đã nhận ra từ nhiều tuần nay khi bà vui: âm điệu leo lên cuối câu, nhẹ, tràn ra.

Bà nhẹ nhõm. Bà vui. Có lẽ cả hai.

Ông cất điều đó vào đâu đó trong đầu — không phải trong phần phân tích, không phải trong phần dữ liệu. Vào một chỗ không có tên. Và tiếp tục quan sát.


Bầu trời.

Ai đó mang ông ra ngoài — hay bà tự bước ra, ông không biết, góc nhìn chưa đủ để hiểu bối cảnh không gian. Nhưng có một khoảnh khắc cái mái che biến mất và bầu trời ập vào tầm nhìn mờ của ông, lần đầu tiên.

Và có thứ gì đó không khớp.

Không phải sai. Không phải đáng sợ. Chỉ là — không phải bầu trời ông biết. Màu sắc lạc về một tông ông không có từ để mô tả, như ai đó đã chỉnh lại toàn bộ cân bằng màu của thực tại sang một preset ông chưa từng thấy. Ông chưa thể nhìn đủ rõ để xác định cụ thể hơn — nhưng ông đủ chắc để ghi nhận: đây không phải Trái Đất. Không phải Việt Nam kiếp sau. Không phải bất kỳ thứ gì ông đã từng biết.

Xác nhận. Thế giới mới hoàn toàn.

Điều đó có nghĩa là: không có ký ức tập thể nào của nhân loại kiếp trước áp dụng nguyên vẹn vào đây. Địa lý khác. Sinh thái có thể khác. Tín ngưỡng khác. Mọi giả định phải được kiểm chứng từ đầu. Nhiều công việc hơn — nhưng cũng nhiều tự do hơn.


Tiếng động thay đổi.

Không phải đột ngột. Nhưng ông nhận ra ngay — vì ông đã học nhận ra sự thay đổi của tiếng động xung quanh mẹ từ nhiều tuần nay trong bóng tối. Những cuộc trò chuyện đang diễn ra xung quanh — ít nhất bốn giọng người — ngừng lại trong một khoảnh khắc, như ai đó nhấn nút tạm dừng.

Rồi một âm thanh từ phía ngoài. Xa hơn những giọng người. Thấp, kéo dài, không phải tiếng người — một thứ gì đó lớn hơn, chuyển động qua thảm thực vật rậm rạp bên ngoài tầm nhìn của ông.

Bà căng người lại. Ông cảm được điều đó qua cách bàn tay bà siết nhẹ hơn, qua nhịp tim nhanh hơn một chút mà ông đã học nhận ra là tín hiệu cảnh giác. Không phải hoảng loạn — cảnh giác. Sự cảnh giác của người đã gặp thứ này trước đây và biết cách phản ứng.

Tiếng động bên ngoài tiếp tục. Rồi xa dần. Rồi im.

Người đàn ông có giọng thấp — ông đã nhận ra giọng này từ trong bụng mẹ, giọng xuất hiện thường xuyên thứ hai sau giọng mẹ — nói mấy âm tiết ngắn. Những người khác phản ứng nhỏ theo cách ông đã học nhận ra là đồng ý, không phán xét, chỉ xác nhận.

Chuyện thường xuyên xảy ra. Thứ ngoài kia là thứ thường xuyên xuất hiện. Bộ tộc biết cách xử lý — hoặc ít nhất biết cách tồn tại cùng với nó.

Ông ghi nhận, không kết luận vội.


Bà bước vào trong. Bóng mát trở lại. Tiếng tim bà đã trở về nhịp bình thường.

Ông nằm trong tay bà và lần đầu tiên cho phép mình nhìn thẳng về phía mặt bà — dù mắt ông chưa đủ để thấy rõ hơn một bức chân dung mờ, những nét lớn không chi tiết.

Nhưng ông nhận ra một thứ: đây là người mà ông đã nghe giọng suốt nhiều tuần trong bóng tối. Người mà ông biết khi nào vui, khi nào lo, khi nào khóc — trước khi biết khuôn mặt bà trông như thế nào. Người mà khoảng cách gần nhất giữa hai người có thể là, ông đã trải qua mà không hề có lựa chọn.

Ông không có từ nào cho cảm giác đó. Không phải yêu thương theo cách của con người với cha mẹ. Không phải cảm kích. Không phải tình bạn. Một thứ gì đó khác, ông chưa đặt được tên.

Ông cất nó vào chỗ không có tên. Bên cạnh điều kia.


Chạy quy trình tiếp theo.

Ông ước tính: với tốc độ tiếp xúc bình thường, ông có thể hiểu câu đơn giản trong bốn đến sáu tháng, giao tiếp cơ bản trong một năm, nói đủ để không lộ bất thường trong hai năm. Hai năm của việc giả vờ không hiểu những gì ông hiểu. Ông đã làm điều tương tự trong những tuần vừa rồi — nằm trong bóng tối và nghe mà không phản ứng. Kiếp này bắt đầu bằng một bài học dài về kiên nhẫn.

Thứ nguy hiểm nhất ông phải tránh: không phải thú dữ, không phải bệnh tật, không phải tín ngưỡng của bộ tộc này — dù tất cả những thứ đó đều nguy hiểm. Thứ nguy hiểm nhất là một cái chết không đúng cách. Bị giết. Bị tước đoạt đột ngột. Cái kiểu chết làm vỡ ý thức thay vì để nó đi qua.

Ông sẽ không để điều đó xảy ra.

Không phải vì sợ chết — ông đã đi qua cánh cửa đó một lần rồi, và biết nó không đáng sợ như người ta tưởng.

Mà vì có quá nhiều thứ cần làm trước.

Đăng nhập thành công.

Trạng thái: toàn vẹn.

Bắt đầu.

💬 Bình luận