Bà nội tạm im lặng, chỉ còn tiếng giấy sột soạt truyền qua loa điện thoại.
Tận dụng khoảng lặng ấy, tôi khép mi mắt, thả mình vào một kịch bản tương lai được tính toán tỉ mỉ đến từng nhịp thở.
Tôi hình dung ra ngày Maria tỉnh dậy sau ca phẫu thuật tim, ca phẫu thuật mà vị Tử tước kiêu hãnh nhà Valencia phải quỵ lụy đánh đổi để nhận sự tài trợ từ tôi. Giữa căn penthouse rực nắng Paris, con bé bàng hoàng soi mình trong gương: váy dạ hội thêu chỉ vàng xa hoa, găng tay lụa trắng muốt, một con búp bê sống hoàn mỹ mang danh xưng mới Valencia-Mignon.

Con bé ngồi đó trơ trọi trên chiếc ghế bọc nệm gấm đài các, xung quanh là những chùm hoa trắng tinh khôi cùng khẩu hiệu Sœurs pour toujours kiêu kỳ, trong khi hàng chục ống kính truyền thông cùng ánh đèn flash ngoài cửa kính sẵn sàng thi nhau chớp nháy.
Nhận ra bản thân đã hoàn toàn bị tước đoạt tự do, bị biến thành một món tài sản bảo chứng dưới danh xưng mới ấy, lồng ngực con bé phập phồng thở dốc. Sự bàng hoàng nhanh chóng nhường chỗ cho ngọn lửa kiêu hãnh và bất kham dâng tràn trong ánh mắt.
Tiếng chửi thề ¿Qué carajo ? vừa thốt ra liền bị bàn tay lạnh ngắt của tôi chặn đứng từ phía sau:
– Très impolie. Em thật nhiều năng lượng, ma chère petite sœur. Ngồi yên để chúng ta chụp tấm ảnh mừng chiến dịch thành công nào.
Con bé yếu ớt cựa quậy, ánh mắt tóe lửa đầy vẻ chống đối. Nhưng sự phục tùng ngoan ngoãn vốn dĩ rất nhàm chán, việc khuất phục một linh hồn bất kham mới là tuyệt tác đỉnh cao. Trước hàng chục ống kính chớp nháy liên hồi, tôi nghiêng mình đặt tay lên bờ vai gầy gò của con bé, tạo nên bức tranh tình chị em mị dân tuyệt đối: một tiểu thư Valencia vừa bước ra từ cửa tử dưới sự che chở dịu dàng của người chị dâu Mignon quyền lực.
Trong tâm trí, tôi mỉm cười gửi lời nhắn tới người đứng đầu gia tộc: Chère Grand-mère, đã đến lúc bà adosser votre capital và garantir la liquidité cho l'opération d'arbitrage này của cháu rồi.
Một luồng nhiệt rạo rực từ cảm giác chiếm hữu và quyền lực tuyệt đối lan tỏa khắp cơ thể. Tôi siết nhẹ vai Maria, ép đôi môi run run cất tiếng xúc động được dàn dựng hoàn hảo:
– Mọi người thấy đấy... em gái nhỏ của tôi đã bình an rồi...

Tiếng máy tính gõ lóc cóc đanh gọn vang lên qua loa thoại làm tôi tỉnh táo lại.
Không cần nhìn, tôi vẫn hình dung ra chính xác chiếc máy tính tài chính tối giản, cổ lỗ sĩ với phần bệ phím to đùng chỉ thuần túy các phép cộng, trừ, nhân, chia, thứ công cụ tính toán lạnh ngắt mà tôi đã nhìn thấy không biết bao nhiêu lần từ những ngày còn là một đứa trẻ trong dinh thự Mignon.
Tôi im lặng chờ đợi kết quả kiểm toán của bà, bàn tay vô thức đưa xuống xoa nhẹ lên vùng bụng phẳng lì của mình.
Một đứa con trai với mái tóc bạch kim kiêu kỳ của tôi và nét thâm trầm, ưu uất của Tom? Hay một đứa con gái mang đôi mắt hổ phách, mái tóc đen óng mượt mà cùng những đường nét sắc sảo của mẹ nó? Một kẻ cuồng Dios đến mức u tối như vị Tử tước Tây Ban Nha đó, chắc hẳn sẽ không dám phạm vào Điều răn thứ Bảy trong Exodus 20:14 để đi gieo giống lung tung bên ngoài chứ nhỉ?
Một ván cược với quá nhiều ẩn số và biến số. Nhưng biết đâu đấy...
Tiếng phím bấm đanh gọn của chiếc máy tính bên kia đường dây đột ngột dừng lại. Sau một nhịp thở tĩnh lặng truyền qua kênh mã hóa, chất giọng Grand-mère vang lên, sắc lạnh, vô trùng nhưng ẩn chứa uy quyền định đoạt tối cao của người đứng đầu gia tộc Mignon:
– 100 triệu USD. Kỳ hạn mười năm. Ta sẽ duyệt cấp luồng tín dụng này cho cháu, mon chou. Đến thời điểm đáo hạn, mục Créances trên bảng cân đối kế toán của Mignon phải ghi nhận tròn trịa 218 triệu USD. Hy vọng danh mục bất động sản và quyền khai thác mỏ cháu hứa hẹn có đủ thanh khoản để đứng tên làm Collatéral. Giờ thì bảo petit-fils par alliance của ta về Pháp gặp ta trực tiếp.
Tiếng chú Bernard lập tức chèn vào, mồn một và có phần hoảng hốt:
– Maman... 100 triệu USD cho một khoản bảo chứng rủi ro...
– Anh im đi!
Bà tôi quát tháo lanh lảnh, sự dịu dàng âu yếm hoàn toàn biến mất:
– Anh về mà dạy lại thằng Jules cho tử tế! Cái loại chỉ biết cắm mặt vào đàn bà rồi tạo ra toàn những thứ sản phẩm lỗi...
Tôi bịt chặt hai tai lại, khẽ nhăn mặt vì không muốn thứ âm thanh cãi vã thô lậu của các nhánh họ làm bẩn màng nhĩ của mình.
Được một lúc, khi những tiếng đập bàn bên kia dịu lại, giọng bà nội tôi mới trở về nét ngọt ngào thường nhật:
– Rồi đó, cháu yêu. Còn hai triệu đô đêm qua... ta sẽ cho hạch toán thẳng vào mục frais d'étude de terrain. Lần sau nhớ gửi requête lên hệ thống để ta phê duyệt trước, đừng tự ý thực hiện dépenses hors plafond giữa đêm thế nữa. Au revoir, mon chou.
Tôi buông tay khỏi tai, mỉm cười đài các đáp lại:
– Au revoir, Ma très chère grand-mère.
Tôi mi gió hai cái nhẹ hẫng qua không khí rồi dứt khoát ngắt kết nối, quẳng chiếc điện thoại về góc nệm, trao trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho căn phòng.