🏠 Trang chủ
🗂️ Danh sách chi tiết 🏷️ Danh sách tags 🏅 Danh sách Danh AI Truyện SE Truyện BE Truyện OE Truyện HE Chữa lành Nhẹ nhàng Thơ Tản văn Truyện ngắn Lyrics Sảng văn Thiếu nhi Thiếu niên Đời thường Lịch sử Trinh thám Kinh dị Hệ thống Giao thông Space Opera Apocalypse Steampunk Cyberpunk Trí tuệ nhân tạo Y học Vô tính Chế tạo Boy work Đồng nhân Fan Fiction Tây phương huyễn tưởng Xuyên nhanh Dị giới Sinh tồn Tương lai Light Novel Quân sự Khoa học viễn tưởng Xiềng xích Hắc bang Quyền mưu Tinh tế Chủng điền Tiện thụ Tra công ABO Nữ tôn Cường thụ Nhược công Chủ thụ Chủ công Sủng Hỗ công Bách hợp Đam mỹ Gương vỡ lại lành Gương vỡ không lành Sư đồ luyến Chính kịch Chênh lệch tuổi tác Cường cường Thanh mai trúc mã Thế thân Thiên kim Tình cảm gia đình Nhân thú Cận đại Vả mặt Nữ phụ Cung đấu Ngược Kinh doanh Tổng tài Hoàng cung Nữ cường Báo thù Điền văn Cưới trước yêu sau Tình cảm Gia đấu Cổ đại Showbiz Ngọt sủng Hào môn Thanh xuân vườn trường Đô thị Ngôn tình Thần thoại Ma pháp Thần tiên yêu ma Vô hạn lưu Xuyên sách Dị năng Mạt thế Harem Trọng sinh Xuyên không Huyền huyễn Võ hiệp Tiên hiệp Dystopia Hài đen Hài hước Ngũ triền cái Thất kiết sử Vai phụ logic Thất tình Lục dục
🔎 Tìm kiếm
📝 Đăng truyện 🔑 Đăng nhập bằng Google
← Ngược Ma Vương

Ch.7: 24 Giờ

~3 phút đọc · 586 từ · · ⚠️ Báo cáo

Hạ quan nhìn Ma Vương đang bị cố định trên ghế kiềm chế, vẻ mặt lộ rõ sự đắc ý xen lẫn thận trọng. Gã chắp tay, cúi đầu:
- Thưa ngài, để báo cáo được hoàn chỉnh, em xin phép đi lấy thêm một số thiết bị và tài liệu bổ sung. Ngài cho em khoảng… một tiếng được không ạ?
Ma Vương vừa cựa quậy chút khớp xương cổ còn có thể cựa.
Cái hàm cũng bị đai hơi xiết lại.
- Trong túi trữ vật chả có à, đi đâu nữa?
Hạ quan lấm lút. Gã lùi ra sau, mỉm cười:
- Em đi lấy nhanh thôi ạ. Ngài kiên nhẫn chờ em một chút.
Nói xong, gã quay người bước ra khỏi phòng. Tiếng cửa đóng lại vang lên khô khốc.
Và rồi… không có gì xảy ra trong một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng.
24 giờ trôi qua.
Trong căn phòng xám ngắt của cõi âm, Ma Vương ngồi một mình trên ghế kiềm chế.
Ban đầu, Ngài chỉ cảm thấy khó chịu. Dây đai siết chặt ngực và bụng khiến việc hít thở sâu trở nên vất vả. Đôi giày đinh nhọn khiến bàn chân tê buốt mỗi khi vô thức muốn gồng người đứng dậy. Chiếc vòng chân điện tử thi thoảng rung nhẹ như nhắc nhở sự tồn tại của nó. Hai tay bị khóa trong bao tay trụ hoàn toàn bị vô hiệu, đang toàn mồ hôi đầy nhớp nháp, chỉ có thể co quắp yên vị.
Nhưng càng về sau, sự khó chịu chuyển sang một thứ khác nguy hiểm hơn.
Đó là sự vô hiệu hóa hoàn toàn.
Là Ma Vương, Ngài chưa từng bị bất động đến mức này. Ngài không thể đứng dậy, không thể giơ tay, không thể thậm chí gãi mũi hay xoa thái dương. Mỗi lần cố giãy giụa, các dây đai căng ra tới giới hạn rồi giữ nguyên, như đang thì thầm: “Ngươi không đi đâu được.”
Thời gian trong cõi âm vốn vô nghĩa, nhưng 24 giờ này lại dài một cách quái dị.
Ngài bắt đầu cảm nhận rõ từng phần cơ thể bị tê mỏi. Cổ vai cứng lại vì phải giữ nguyên tư thế. Lưng đau âm ỉ vì tựa vào khung ghế kim loại. Đôi chân thì nóng rát vì đinh nhọn liên tục chọc vào da mỗi khi vô thức co cơ.
Điều tệ nhất không phải đau đớn thể xác.
Mà là cảm giác bị xóa sổ quyền lực.
Ngài là kẻ nắm giữ cái chết, kẻ quan sát vạn kiếp, thế mà giờ đây lại bị khóa chặt trên một chiếc ghế như một tù nhân bình thường. Không có ai để ra lệnh. Không có linh hồn nào để phán xét. Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc và chính suy nghĩ của Ngài.
Ma Vương khẽ cười khẩy trong cổ họng. Một nụ cười lạnh lẽo, mang theo cả sự giận dữ và… một đoạn thông tin mới.
Đây chính là xiềng xích mà con người thường phải chịu.
Không phải sắt thép.
Mà là sự bất lực hoàn toàn trước hệ thống mà họ không thể chống lại.
24 giờ sau, cửa phòng cuối cùng cũng mở ra.
Hạ quan bước vào, trên tay cầm một chồng tài liệu. Gã nhìn Ma Vương vẫn ngồi nguyên trên ghế, mỉm cười tươi rói:
- Thưa ngài, em về rồi ạ. Ngài… cảm thấy thế nào sau 24 giờ?

💬 Bình luận (0)