Chiều chủ nhật, cái nắng gay gắt của mùa hè đã dịu đi, nhường chỗ cho những luồng gió mát rượi thổi từ phía sông về. Trên khoảng sân thượng rộng chừng mươi hai mét vuông của khu nhà trọ 142, một bữa tiệc nhỏ đang được chuẩn bị. Không có bàn ăn sang trọng hay ánh đèn chùm lộng lẫy, chỉ có mấy chiếc bàn nhựa xếp liền nhau và vài bóng đèn dây tóc tỏa ánh sáng vàng ấm áp.
Bà Lan thoăn thoắt tay chân dọn ra đĩa đĩa gỏi ngó sen tôm thịt cùng nồi lẩu cá điêu hồng nghi ngút khói. Đức – cậu con trai nhỏ – hớn hở giúp mẹ bê những chiếc ghế nhựa. Linh vừa từ thư viện trở về, trên tay xách theo một đĩa trái cây tươi rói – món quà từ tiền lương tháng đầu tiên của cô sinh viên. Còn Bình và An thì mang lên mấy chai nước ngọt cùng một chiếc loa bluetooth nhỏ, phát những giai điệu acoustic nhẹ nhàng.
"Nào, mọi người ngồi vào đi thôi, lẩu sôi rồi!" – Bà Lan xởi niềm nở xới cơm, nụ cười hiền hậu làm mờ đi những vết chân chim nơi khóe mắt.
Cả xóm trọ quây quần bên nhau. Bữa cơm chiều trên sân thượng đong đầy tiếng cười nói. Linh háo hức kể về công việc ở thư viện, nơi cô không chỉ kiếm thêm thu nhập mà còn tìm thấy sự thanh thản giữa những trang sách. Bình vui vẻ chia sẻ về công trình mới vừa được khởi công – nơi anh đã đưa vào những khoảng khoảng sân đón nắng cho gia đình gia chủ. Còn An lặng lẽ mỉm cười, cảm nhận trọn vẹn sự ấm áp dang rộng xung quanh.
Khi đêm về sâu, thành phố bên dưới sáng rực bởi muôn ngàn ánh đèn neon lung linh. Dòng xe cộ vẫn cuồn cuộn chảy đi trên các ngả đường như một dòng sông ánh sáng không bao giờ ngừng lại. Thành phố ngoài kia vẫn bao la, hối hả và đôi khi nghiệt ngã với những lo toan mưu sinh.
Nhưng ở đây, trên khoảng sân thượng nhỏ bé này, năm con người xa lạ từ những phương trời khác nhau đã tìm thấy một mái nhà chung. Họ không còn cô độc giữa đám đông, vì biết rằng sau những giờ làm việc mệt mỏi, luôn có một góc nhỏ bình yên, một ly cà phê ấm, một tô canh ngọt và những tấm lòng sẵn sàng sẻ chia.
Nắng của ngày đã tắt, nhưng "mùi của nắng" – mùi của sự chữa lành, của hy vọng và tình người – vẫn ở lại, len lỏi vào từng góc ngách tâm hồn, sưởi ấm họ qua những ngày giông bão tiếp theo của cuộc đời.