Nước biển tím đen bị cuồng phong linh lực xé rách thành từng vệt bọt khí trắng xóa.
Vừa vọt ra khỏi phế tích Đệ Nhị Thần Miếu, Lâm Sâm và Hứa Thanh lập tức bị bao vây bởi một vòm sát trận ngập tràn ma khí. Ba bóng người khoác áo bào tím của đệ tử Chân Truyền Thất Huyết Đồng đang đứng trên những cột đá gãy nát, tay bấm pháp ấn, đôi mắt tràn đầy vẻ tàn bạo và tham lam.
"Một kẻ thể tu dã man, một tên đệ tử Đệ Bát Phong..." Kẻ đứng đầu là một gã thanh niên mặt dài như mặt ngựa, trên trán có xăm hình một con rết máu đang bò—đó là Trương Sương, đệ tử Chân Truyền Đệ Nhị Phong, tu vi đã đạt tới Trúc Cơ sơ kỳ với một quầng Mệnh Hỏa chập chờn sau lưng. "Không ngờ hai con rệp Luyện Khí các ngươi lại dám thò tay vào mỏ Huyết Ma Tinh và nuốt trọn Mệnh Đăng Tàn Thần!"
Hai kẻ bên cạnh Trương Sương là hai đệ tử Đệ Tam Phong, tu vi đều ở cấp độ Luyện Khí tầng mười đỉnh phong, tay cầm trường đao ngưng tụ linh lực sắc bén.
"Để lại toàn bộ nhẫn trữ vật và ngọn Mệnh Đăng đó," Trương Sương nhếch môi nở nụ cười tàn nhẫn, giọng nói chấn động làn nước. "Ta sẽ cho các ngươi một cái chết êm ái. Bằng không, linh hồn các ngươi sẽ bị rút ra rèn vào trận đĩa làm hoa nốt nhạc!"
Lâm Sâm đứng trên boong hải thuyền chìm, thanh trọng côn sắt trên tay vung nhẹ một vòng làm nước biển xung quanh sôi bọt. Luồng Ki màu đỏ thẫm dạng dịch thể vừa cô đọng từ mỏ quặng Huyết Ma Tinh cuộn trào mãnh liệt quanh thân hắn.
"Trúc Cơ 1 Mệnh Hỏa à?" Lâm Sâm nhếch môi, đôi mắt rực sáng vệt đỏ dã tính. "Hứa Thanh, gã Trúc Cơ này là của tao. Hai tên rệp Luyện Khí tầng mười còn lại mày cân được không?"
"Trong mười nhịp thở, tớ sẽ giải quyết xong hai kẻ đó," Hứa Thanh đáp bằng giọng nói phẳng lặng như mặt nước hồ thu, nhưng lưỡi tiệt thao đao trên tay cậu đã phủ kín một lớp độc tố đen tuyền bóng loáng.
"Tốt! Chiến thôi!"
RẦM!
Lâm Sâm đạp mạnh chân vào vách đá, thân hình cao lớn xé tan áp lực nước biển, hóa thành một vệt sáng màu đỏ thẫm lao thẳng về phía Trương Sương!
"Muốn chết!" Trương Sương hừ lạnh một tiếng khinh bỉ. Gã đưa tay về phía trước, Mệnh Hỏa màu tím sau lưng bùng nổ. "Chỉ là một kẻ Luyện Khí cặn bã, dù có rèn luyện thể xác đến đâu thì trước mặt Trúc Cơ Mệnh Hỏa, ngươi cũng chỉ là con sâu cái kiến! Huyết Rết Trảm!"
XOẸT!
Một lưỡi đao ma khí màu đỏ máu hình con rết khổng lồ dài ba trượng xé rách không gian dưới nước, chém thẳng vào đầu Lâm Sâm!
OÀNH!
Lâm Sâm không hề né tránh. Hắn thu hai tay vung mạnh thanh trọng côn sắt, dồn toàn bộ Ki dạng dịch thể bùng nổ trực diện! Cú va chạm giữa Ki Saiyan và linh lực Trúc Cơ tạo ra một trận sóng nổ kinh hoàng dưới đáy biển, hất văng những cột đá vôi xung quanh thành bụi mịn.
Lâm Sâm bị chấn động lùi lại ba bước trên không trung dưới nước, bàn tay cầm côn rần rần đau đớn, máu tươi rỉ ra từ kẽ tay. Nhưng đôi mắt hắn không hề có nửa điểm sợ hãi, ngược lại càng lúc càng trở nên rực rỡ và dã tính! Tế bào Saiyan trong cơ thể hắn gầm rống cuồng nộ khi chạm trán với một đối thủ Trúc Cơ bằng xương bằng thịt.
"Tuyệt vời! Áp lực này mới đúng là thứ tao cần!" Lâm Sâm gầm lên, mái tóc đen dài của hắn bắt đầu dựng ngược lên từng chập dưới nước!
Trong khi đó, ở phía bên kia chiến trường, Hứa Thanh đã hóa thành một bóng ma đen tuyền lướt đi giữa những vệt sóng. Hai đệ tử Đệ Tam Phong Luyện Khí tầng mười gào lên, vung trường đao chém ra hàng chục vệt đao quang bao vây lấy Hứa Thanh.
"Xác Thối Phù!" Một tên văng ra hàng loạt lá phù văn bùng nổ dị chất đen kịt.
Hứa Thanh không hề nao núng. Cậu di chuyển với tốc độ quái dị của một kẻ sinh ra trong khu bế tắc. Tiệt thao đao trong tay cậu không chạm đao đối phương, mà lướt qua những khe hở nhỏ nhất của sơ hở linh lực.
XOẸT! XOẸT!
Một đường đao lướt qua cổ họng tên thứ nhất. Độc tố ngưng tụ từ Hải Thọ Yêu Đan lập tức xâm nhập, làm đông cứng toàn bộ mạch máu của hắn chỉ trong một nhịp thở! Tên đệ tử Đệ Tam Phong trợn tròn mắt, thân thể co giật rồi chìm nghỉm xuống đáy biển.
Tên còn lại tái mặt hoảng sợ: "Ngươi... ngươi dùng loại độc gì..."
Chưa kịp nói hết câu, Hứa Thanh đã áp sát sau lưng hắn. Lưỡi tiệt thao đao đâm thấu qua tim từ phía sau, rút ra kéo theo một vệt máu đen thẫm. Đúng như cam kết, chỉ trong đúng bảy nhịp thở, Hứa Thanh đã dọn sạch hai chướng ngại vật Luyện Khí tầng mười!
"Lũ vô dụng!" Trương Sương thấy hai kẻ đi theo bị hạ gục nhanh chóng thì sắc mặt trở nên cực kỳ tà u. Gã nhìn xoáy vào Lâm Sâm, ngọn Mệnh Hỏa màu tím sau lưng cháy bùng lên gấp đôi!
"Ta không rảnh chơi đùa với các ngươi nữa! Rết Ma Thôn Thiên!"
Trương Sương bấm pháp ấn tàn nhẫn. Luồng Mệnh Hỏa Trúc Cơ biến thành một con rết ma khí khổng lồ bao bọc lấy toàn bộ cơ thể gã. Gã lao xuống với tốc độ nhanh gấp năm lần trước đó, năm ngón tay hóa thành những vuốt rết sắc nhọn đâm thẳng vào lồng ngực Lâm Sâm!
BỐP! RẮC!
Lâm Sâm vung côn đỡ nhưng áp lực Trúc Cơ Mệnh Hỏa quá mạnh mẽ. Thanh trọng côn sắt bị đập cong queo, vuốt ma khí của Trương Sương đâm thấu qua vai trái Lâm Sâm, xé rách thịt da và bóp nát khung xương vai của hắn!
Máu đỏ thẫm bắn tung sương mù dưới nước. Lâm Sâm bị lực chấn động đập mạnh lưng vào cột đá của thần miếu, vách đá sụp đổ đè lên người hắn.
"Chết đi con rệp!" Trương Sương gầm lên, lao tới muốn bóp nát đầu Lâm Sâm để kết thúc trận đấu.
Hứa Thanh từ xa phóng ra ba chiếc tiệt thao đao bọc độc tố nhằm cản trở, nhưng Trương Sương chỉ cần phẩy tay, luồng Linh Uy Trúc Cơ đã hất văng toàn bộ binh khí của Hứa Thanh ra ngoài.
"Đừng cản đường ta, đồ đệ Đệ Bát Phong!" Trương Sương quát lớn.
Tuy nhiên, ngay khi Trương Sương tiến lại gần đống đổ nát, một quầng áp lực hoàn toàn dị thường và cuồng bạo đột ngột bùng nổ từ dưới những tảng đá vỡ!
ẦM! ẦM! ẦM!
Không phải là linh lực của tu sĩ Vọng Cổ, cũng không phải là dị chất ăn mòn. Đó là một nguồn năng lượng bản nguyên thuần túy, cuồng nộ và kiêu hãnh tuyệt đối!
Đống đá vỡ nổ tung thành bụi mịn. Lâm Sâm chậm rãi bước ra từ trong làn nước.
Vết thương sâu thấy xương trên vai hắn đang điên cuồng tái tạo lại với tốc độ nhìn thấy bằng mắt thường. Nhưng điều đáng sợ nhất chính là mái tóc đen của Lâm Sâm—nó không còn rũ xuống nữa mà đã dựng ngược hoàn toàn lên không trung! Một luồng khí tức màu vàng kim nhạt bắt đầu xen kẽ vào quầng Ki màu đỏ thẫm quanh thân hắn, tạo ra những tiếng tách tách của tia điện vàng óng ánh!
Trạng thái Super Saiyan sơ hình (Bản Năng Vô Cực sơ phát dưới áp lực sinh tử)!
"Cái... cái gì thế này?!" Trương Sương giật mình lùi lại một bước, đôi mắt hiện lên sự kinh hoàng chưa từng có. Gã cảm nhận được một luồng uy áp thể xác tàn bạo đến mức làm cho ngọn Mệnh Hỏa Trúc Cơ sau lưng gã phải chập chao, sợ hãi!
Lâm Sâm ngẩng đầu. Đôi mắt hắn từ màu đỏ dã tính đã chuyển sang một màu xanh ngọc lục bảo lạnh lẽo và kiêu ngạo tột cùng.
"Mày vừa nói ai là con sâu cái kiến?" Voice của Lâm Sâm vang lên chấn động toàn bộ hố sâu đáy biển, tạo thành những vòng sóng âm xé rách làn nước tím đen.
BOOM!
Lâm Sâm biến mất!
Tốc độ của hắn nhanh đến mức vượt qua cả thần thức quét của tu sĩ Trúc Cơ 1 Mệnh Hỏa! Trong nhịp thở tiếp theo, hắn đã xuất hiện ngay trước mặt Trương Sương.
"Cái gì?!" Trương Sương hoảng hốt dồn toàn bộ ma khí tạo thành lá chắn rết ma trước ngực.
Lâm Sâm không dùng vũ khí. Hắn giơ nắm đấm bọc trong luồng Ki vàng kim pha đỏ thẫm, giáng một đấm thẳng vào trung tâm lá chắn!
OÀNH!
Lớp phòng hộ Mệnh Hỏa Trúc Cơ nổ tung như thủy tinh vỡ! Nắm đấm của Lâm Sâm nghiền nát lá chắn, đấm thẳng vào mặt Trương Sương!
RẮC!
Xương mũi và xương hàm của Trương Sương nổ nát. Thân hình gã bị hất văng đi hàng chục trượng, đâm xuyên qua ba cột đá cổ đại dưới đáy biển trước khi dừng lại. Máu tươi bắn ra từ miệng gã nhuộm đỏ một vùng nước.
"Không... không thể nào! Ta là Trúc Cơ! Ta có Mệnh Hỏa!" Trương Sương gầm lên trong đau đớn và hoảng loạn. Gã điên cuồng thiêu đốt toàn bộ 30 pháp khiếu, bùng nổ Mệnh Hỏa màu tím đến mức tối đa, lao về phía Lâm Sâm với đòn đánh toàn lực cuối cùng!
Lâm Sâm đứng lơ lửng giữa làn nước, ánh mắt ngọc lục bảo lạnh lẽo không một vệt sóng. Hắn thu hai tay về hông, luồng Ki vàng kim pha đỏ bùng nổ xung quanh hắn như một ngọn đại hồng liên rực rỡ dưới lòng đại dương.
Áp lực nhiệt độ cực đại làm nước biển xung quanh hắn bốc hơi ngay lập tức, tạo thành một vùng chân không rộng mười thước dưới đáy biển sâu!
"KAMEHAMEHA!"
Cột sóng năng lượng màu vàng kim pha đỏ thẫm có đường kính rộng mười thước xé rách lòng biển!
BÙM OÀNH!
Đòn đánh mang sức mạnh bộc phát của Super Saiyan sơ hình nuốt chửng hoàn toàn con rết ma khí cùng Trương Sương vào bên trong. Luồng năng lượng cuồng nộ nghiền nát ngọn Mệnh Hỏa màu tím, đánh tan toàn bộ phòng hộ linh lực và thiêu rụi thân thể gã đệ tử Chân Truyền Đệ Nhị Phong thành tàn tro ngay lập tức!
Cột sáng năng lượng tiếp tục đâm xuyên qua đáy biển, đánh thủng một lỗ lớn trên trần đại điện Đệ Nhị Thần Miếu rồi bắn thẳng lên không trung, xé rách cả màn sương mù dị chất trên mặt biển!
HÀ... HÀ...
Khí tức vàng kim thu hồi lại. Mái tóc Lâm Sâm rũ xuống trở lại màu đen tuyền. Hắn hạ cánh xuống boong thuyền chìm, đôi chân hơi khuỵu xuống vì sự tiêu hao thể lực khủng khiếp của trạng thái bộc phát sơ hình. Tuy nhiên, luồng Ki dạng dịch thể trong người hắn lại trở nên cô đọng và mạnh mẽ hơn gấp đôi so với trước!
Hứa Thanh lướt đến, tiệt thao đao thu lại vào bao. Cậu nhìn lỗ thủng khổng lồ do cột sáng KAMEHAMEHA tạo ra, rồi nhìn sang Lâm Sâm với ánh mắt kiêng nể sâu sắc.
"Sức mạnh bộc phát vừa rồi... đã vượt qua Trúc Cơ 2 Mệnh Hỏa," Hứa Thanh nhận định, giọng nói vẫn giữ sự tỉnh táo. "Nhưng tiếng nổ này sẽ thu hút những kẻ mạnh hơn tới đây trong vòng trăm nhịp thở nữa. Chúng ta phải đi ngay."
Hứa Thanh nhanh tay thu dọn chiếc nhẫn trữ vật còn sót lại của Trương Sương rơi dưới đáy biển, rồi kéo Lâm Sâm lao lên mặt nước.
Con tàu Huyết Lĩnh Cung đang chờ sẵn trên mặt biển lập tức khởi động trận đĩa. Hai bóng người đáp xuống boong tàu, Hứa Thanh dằn mạnh linh thạch vào tâm trận, điều khiển hải thuyền rẽ đôi sóng lớn, lao thẳng ra khỏi vùng biển Phế Tích Biển Sâu trong đêm u ám.
Lâm Sâm ngồi xếp bằng trên boong tàu, lấy ra viên Yêu Đan Trúc Cơ cùng những mảnh Huyết Ma Tinh còn lại, bắt đầu quá trình hấp thụ để củng cố tầng thứ sức mạnh mới. Cuộc chiến ở Đệ Nhị Thần Miếu đã kết thúc, nhưng con đường chinh phục thế giới Vọng Cổ tàn khốc của họ chỉ mới vừa bước sang một trang mới!